London đón Victor Sterling trở về bằng một cơn mưa phùn dai dẳng, thứ mưa không đủ để làm sạch những con phố nhưng đủ để khiến sương mù thêm đặc quánh, bám chặt lấy những cỗ xe ngựa và những cột đèn gas như một lớp da thứ hai. Đây là thời kỳ mà nhân loại bắt đầu ngước nhìn lên bầu trời với một tham vọng mới; những kính thiên văn khổng lồ được xây dựng để đo đạc sự vô tận, và đài quan sát Greenwich đứng đó như một pháo đài của thời gian, nơi kinh tuyến gốc chia đôi thế giới. Tuy nhiên, giữa những phép tính chính xác về quỹ đạo các hành tinh, một sự hỗn loạn chết người đã xảy ra.
Giáo sư Alistair Thorne, người đang dẫn đầu dự án chụp ảnh các thiên hà xa xôi bằng kỹ thuật nhũ tương bạc mới, đã được tìm thấy chết ngay trên bục quan sát của kính thiên văn khúc xạ lớn nhất London. Điều kỳ quái là thi thể của ông hoàn toàn khô héo, giống như toàn bộ lượng nước trong cơ thể đã bị rút cạn trong nháy mắt, dù nhiệt độ đêm đó ở Greenwich xuống dưới mức đóng băng.
“Thưa ngài Sterling, chúng tôi đã phong tỏa toàn bộ khu vực đồi Greenwich ngay khi phát hiện sự việc,” Thanh tra Lestrade nói, hơi thở tạo thành những làn khói trắng trong không gian lạnh lẽo của đài quan sát. “Các cửa sổ vòm đều được khóa từ bên trong để tránh ánh sáng lọt vào làm hỏng các tấm kính ảnh. Không có bất kỳ dấu hiệu của kẻ xâm nhập, và các nhân viên trực đêm đều thề rằng họ không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào lạ ngoài tiếng tíc tắc của đồng hồ thiên văn.”
Victor Sterling bước lên bục quan sát bằng gỗ tếch. Chiếc gậy ba toong cán bạc của ông khẽ chạm vào ống kính đồng khổng lồ đang hướng thẳng lên bầu trời xám xịt của London. Ông không nhìn vào thi thể đầu tiên; thay vào đó, ông quỳ xuống bên cạnh chiếc giá đỡ máy ảnh đang chứa một tấm kính nhũ tương chưa kịp rửa.
“Thời gian là một khái niệm tuyệt đối tại đây, Thanh tra. Nhưng cái chết này lại mang dấu ấn của một sự biến dạng không gian,” Victor nói, ánh mắt ông dừng lại ở một vệt lấp lánh trên sàn đá.
Ông lấy ra một chiếc kẹp nhỏ, nhặt lên một vài hạt tinh thể trong suốt. Chúng không tan chảy dưới hơi ấm của ngón tay ông. Victor đưa chúng lại gần mũi, rồi khẽ nheo mắt.
“Magie Perclorat (Mg(ClO4)2),” ông lẩm bẩm. “Một chất hút ẩm cực mạnh thường được dùng trong các phòng thí nghiệm tinh vi. Nhưng nồng độ để khiến một con người trở thành xác khô như thế này thì thật phi lý.”
Victor đứng dậy, đi vòng quanh ống kính thiên văn. Ông dừng lại ở bộ phận tiêu cự, nơi các thấu kính hội tụ ánh sáng từ các vì sao. Ông lấy ra một miếng vải lụa đen, phủ lên đầu ống kính rồi dùng đèn dầu soi rọi vào bên trong. Một luồng ánh sáng phản chiếu lại, nhưng không phải màu trắng bạc của thấu kính mà là một sắc tím thẫm kỳ dị.
“Kính thiên văn này đã bị biến thành một lò vi sóng sơ khai,” Victor tuyên bố, giọng ông vang vọng trong không gian vòm của đài quan sát. “Ai đó đã thay thế thấu kính thị kính bằng một cấu trúc kim loại đa tầng có phủ lớp Coban (Co). Khi ánh sáng từ các ngôi sao được hội tụ qua gương cầu khổng lồ này, nó không chỉ mang theo hình ảnh mà còn cả một lượng lớn bức xạ hồng ngoại và năng lượng cao tần từ hệ thống máy phát sóng vô tuyến mới được lắp đặt ở trạm tín hiệu phía dưới đồi.”
Thanh tra Lestrade gãi đầu: “Ngài Sterling, ngài đang nói rằng các vì sao đã giết chết giáo sư sao?”
“Không, thưa Thanh tra. Các vì sao chỉ cung cấp năng lượng, còn con người mới là kẻ định hướng nó. Kẻ thủ ác đã lợi dụng hiện tượng cộng hưởng thạch anh bên trong đồng hồ đo thời gian của kính thiên văn để kích hoạt một luồng năng lượng tập trung ngay khi Giáo sư Thorne cúi người nhìn vào thị kính để điều chỉnh tiêu cự. Toàn bộ lượng nước trong mô tế bào của ông ta đã bị bốc hơi ngay lập tức bởi sự dao động phân tử cực nhanh.”
Victor Sterling quay lại nhìn phía nhóm cộng sự của giáo sư đang đứng nép mình dưới chân cầu thang xoắn. Trong số đó có Tiến sĩ Julian Vane, một nhà toán học trẻ tuổi với gương mặt luôn cúi gằm.
“Tiến sĩ Vane, tôi thấy ngài đang cầm một cuốn sổ tay có những vết ố màu xanh lam đặc trưng của muối đồng sunfat (CuSO4). Ngài có biết rằng muối đồng thường được dùng để tẩm vào các tấm cách điện của hệ thống phát sóng vô tuyến không?”
Vane giật mình, chiếc kính cận của anh ta suýt rơi xuống:
“Tôi... tôi chỉ phụ trách các phép tính quỹ đạo! Tôi không liên quan gì đến các thiết bị điện tử của trạm tín hiệu!”
“Các phép tính quỹ đạo của ngài thực chất là để tính toán thời điểm chính xác khi chòm sao Orion nằm đúng trục hội tụ năng lượng mạnh nhất,” Victor bước tới, bước đi của ông dứt khoát mặc cho cái chân đau. “Tôi đã kiểm tra phòng làm việc của ngài. Ngài đã bí mật mua một lượng lớn thạch anh tinh khiết từ một thợ kim hoàn ở Soho. Tại sao một nhà toán học lại cần nhiều thạch anh đến thế, nếu không phải để chế tạo bộ dao động điều khiển luồng năng lượng?”
Tiến sĩ Vane lùi lại, va vào thành kính thiên văn, gương mặt anh ta trở nên vặn vẹo vì sợ hãi và uất hận.
“Lão ta đã đánh cắp công trình của tôi về 'Năng lượng Vô hình'! Lão ta định công bố nó dưới tên mình tại Hội Hoàng gia! Tôi đã dành mười năm trong bóng tối để lão ta được tỏa sáng dưới ánh sao, tôi không thể để điều đó xảy ra!”
Victor Sterling gõ chiếc gậy xuống sàn, âm thanh như một hồi chuông cảnh tỉnh giữa sự yên lặng của đài quan sát.
“Ngài có một trí tuệ vượt thời gian, Vane. Nhưng trái tim ngài lại mục nát bởi sự đố kỵ. Ngài đã biến đài quan sát Greenwich – nơi tôn vinh sự chính xác của vũ trụ – thành một lò sát sinh đầy sự dối trá.”
Khi cảnh sát dẫn giải Vane đi, Victor Sterling vẫn đứng lại trên đài quan sát. Ông nhìn lên bầu trời London qua khe vòm đang mở rộng. Những vì sao vẫn lấp lánh, lạnh lẽo và xa xăm, không quan tâm đến những bi kịch nhỏ bé của con người dưới mặt đất.
“Thanh tra,” Victor lên tiếng khi Lestrade chuẩn bị rời đi. “Hãy yêu cầu họ tháo dỡ toàn bộ hệ thống phát sóng ở trạm tín hiệu phía dưới đồi. Thế giới này chưa sẵn sàng cho loại năng lượng mà con người có thể điều khiển từ xa để giết hại lẫn nhau mà không để lại vết máu.”
Ông rời Greenwich khi sương mù bắt đầu tan dần dưới ánh bình minh đầu tiên. Những con phố của London hiện ra với vẻ xám xịt quen thuộc. Victor Sterling khẽ ho nhẹ, kéo cao cổ áo khoác lụa đen. Vụ án Giáo sư Thorne sẽ được ghi vào hồ sơ mật của Scotland Yard như một tai nạn do phóng điện thiên nhiên, nhưng trong tâm trí Victor, nó là một dấu mốc đáng sợ cho thấy khoa học đang bắt đầu chạm tay vào những công cụ của thần thánh, nhưng lại được dẫn dắt bởi những động cơ tầm thường của quỷ dữ.
Ông trở về phố Baker, nơi căn phòng ấm áp với mùi hương của lá trà và sách cũ đang chờ đợi. Victor ngồi xuống chiếc ghế bành, lấy cuốn sổ tay ra và ghi chép lại những quan sát về sự dao động thạch anh.
“Chúng ta đo đạc các vì sao để tìm đường về nhà,” ông viết những dòng suy nghĩ cuối cùng cho chương này, “nhưng nếu không cẩn thận, chính ánh sáng từ những vì sao đó sẽ thiêu rụi ngôi nhà của chúng ta. Sự thật không chỉ nằm ở những gì chúng ta nhìn thấy qua thấu kính, mà nằm ở đạo đức của người đang giữ thấu kính đó.”
Tiếng chuông đồng hồ trong phòng điểm sáu giờ sáng. Victor Sterling nhắm mắt lại, một sự mệt mỏi từ tận sâu trong xương tủy bủa vây lấy ông. Châu Âu đang chuyển mình vào một kỷ nguyên mới, nơi những biên giới giữa vật chất và năng lượng, giữa sự sống và cái chết đang dần mờ đi. Và ông, người thám tử trung thành của lý trí, biết rằng mình sẽ phải tiếp tục đứng vững để bảo vệ lằn ranh mong manh đó.
Sương mù London ngoài cửa sổ vẫn cuộn xoáy, che giấu những bí mật tiếp theo. Nhưng dưới ánh sáng của ngọn đèn dầu, bàn tay Victor vẫn nắm chặt chiếc gậy ba toong, sẵn sàng cho bất kỳ cuộc gọi nào của sự thật. Những vì sao có thể lạc lối, nhưng Victor Sterling thì không.
Đoạn kết của một ngày dài, Victor tự thưởng cho mình một điếu xì gà. Khói thuốc quyện vào sương mù, tạo nên những hình thù kỳ dị. Ông nghĩ về Paris, về Vienna, về vùng Balkan và giờ là Greenwich. Một mạng lưới những tội ác tinh vi đang hình thành trên khắp lục địa, và ông cảm nhận được một bàn tay vô hình nào đó đang giật dây đằng sau những sự kiện rời rạc này.
“Moriarty?” ông khẽ lẩm bẩm cái tên mà ông luôn nghi ngờ là bộ não đứng sau mọi hỗn loạn. Nhưng không, kẻ này còn tinh vi hơn, hắn không chỉ chơi cờ với con người, hắn chơi cờ với chính những định luật của tự nhiên.
Victor Sterling mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức. Cuộc đấu trí lớn nhất của đời ông dường như chỉ mới thực sự bắt đầu. Những trang sổ tay vẫn còn trống, và thế giới ngoài kia vẫn còn quá nhiều bóng tối cần được soi rọi bởi ánh sáng của một bộ óc không bao giờ chấp nhận thất bại.