Kinh đô Paris lại một lần nữa đón chào Victor Sterling, nhưng lần này thành phố không còn vẻ tĩnh lặng của những mùa thu cũ. Đây là thời điểm mà cả thế giới đang đổ dồn ánh nhìn về phía Champ-de-Mars, nơi cuộc Triển lãm Thế giới vĩ đại đang diễn ra. Dưới chân ngọn tháp thép khổng lồ của Gustave Eiffel, những cung điện bằng kính và sắt thép mọc lên như nấm, phô trương sức mạnh của kỷ nguyên điện năng. Hàng vạn bóng đèn sợi đốt tỏa sáng rực rỡ, biến đêm thành ngày, khiến những người dân từ khắp nơi trên thế giới phải choáng ngợp trước phép màu của nhân loại. Tiếng máy hơi nước gầm rú, tiếng máy phát điện xoay chiều rít lên đều đặn, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự tiến bộ.
Tuy nhiên, ngay tại "Cung điện Điện năng" – trái tim của cuộc triển lãm, một bóng đen đã phủ xuống. Nhà phát minh người Thụy Điển, Tiến sĩ Axel Berg, người vừa tuyên bố tìm ra phương pháp truyền tải năng lượng không dây tầm xa, đã chết một cách kinh hoàng ngay bên trong buồng thí nghiệm được bảo mật nghiêm ngặt của mình. Thi thể của ông được tìm thấy trong trạng thái bị cháy sém từ bên trong, nhưng quần áo và những tài liệu giấy xung quanh lại hoàn toàn nguyên vẹn.
“Thưa ngài Sterling, đây không phải là một vụ hỏa hoạn thông thường,” Giám đốc cuộc triển lãm, một người đàn ông Pháp với bộ râu vểnh cao đầy vẻ lo âu, nói khi dẫn Victor đi qua những dãy máy phát điện khổng lồ. “Lực lượng hiến binh cho rằng đây là một vụ tai nạn do chập điện, nhưng tất cả các cầu chì bảo vệ đều không bị ngắt.”
Victor Sterling bước vào hiện trường. Ánh sáng xanh lét từ những ống phóng điện chân không gần đó hắt lên gương mặt nghiêm nghị của ông. Chiếc gậy ba toong cán bạc khẽ chạm xuống sàn kim loại, tạo nên một tiếng vang khô khốc giữa tiếng máy móc ầm rì.
“Điện năng là một nô lệ ngoan ngoãn nhưng cũng là một kẻ sát nhân thâm hiểm nếu biết cách điều khiển nó,” Victor nói, ánh mắt ông sắc lẹm lướt qua thi thể của Berg.
Ông không chạm vào nạn nhân ngay lập tức. Thay vào đó, ông lấy từ trong túi áo ra một chiếc đèn neon nhỏ và đưa lại gần vị trí thi thể. Kỳ lạ thay, dù không hề có dây dẫn, chiếc đèn neon bỗng phát sáng rực rỡ một màu tím ngắt ngay khi Victor di chuyển nó quanh khu vực ngực của nạn nhân.
“Nhìn này,” Victor chỉ vào chiếc đèn. “Có một trường điện từ cực mạnh vẫn còn tồn tại ở đây. Nạn nhân không chết vì dòng điện chạy qua người theo cách thông thường. Ông ta chết vì hiện tượng cảm ứng điện từ cao tần.”
Victor Sterling quỳ xuống, dùng một chiếc kẹp nhỏ nhặt lên một vật thể lạ nằm lẩn khuất dưới gầm bàn thí nghiệm. Đó là một vòng dây đồng (Cu) được uốn cong một cách tinh vi, gắn liền với một tinh thể thạch anh (SiO
2
) đã bị vỡ vụn.
“Cộng hưởng từ,” Victor lẩm bẩm. “Một ai đó đã đặt một thiết bị cộng hưởng ở đây, được điều chỉnh chính xác theo tần số của máy phát điện chính phía bên kia bức tường thép. Khi máy phát điện đạt đến công suất tối đa để thắp sáng toàn bộ tháp Eiffel vào buổi tối, thiết bị này sẽ thu năng lượng từ không gian và tập trung toàn bộ nhiệt lượng vào trung tâm của nó. Tiến sĩ Berg, với chiếc đồng hồ bỏ túi bằng bạc đeo ngay trước ngực, đã vô tình trở thành vật tiếp nhận năng lượng.”
“Một vụ ám sát bằng sóng vô tuyến sao?” Giám đốc triển lãm thốt lên kinh ngạc. “Vào thời điểm mà chúng ta chỉ vừa mới nghe về những thí nghiệm của Marconi?”
“Đúng vậy. Một kẻ sát nhân đi trước thời đại,” Victor đáp. “Hắn không cần có mặt ở đây. Hắn chỉ cần biết vị trí ngồi của Berg và thời điểm chính xác khi dòng điện được đóng.”
Victor đứng dậy, đi về phía bức tường thép ngăn cách với gian hàng đối thủ – công ty điện lực của Nam tước Von Steiger người Đức. Ông dùng gậy ba toong gõ nhẹ vào vách ngăn. Một âm thanh rung động bất thường vang lên.
“Ngài Giám đốc, hãy cho gọi Nam tước Von Steiger và kỹ sư trưởng của ông ta đến đây. Tôi muốn kiểm tra độ ổn định của máy biến áp bên phía họ.”
Khi Nam tước Von Steiger bước vào, gã đàn ông với vẻ ngoài bệ vệ và bộ râu xám xịt lộ rõ vẻ khinh khỉnh. Cạnh lão là một kỹ sư trẻ có đôi mắt thâm quầng và đôi bàn tay quấn băng gạc.
“Ngài Sterling, ngài định buộc tội chúng tôi vì một sự cố kỹ thuật của người Thụy Điển sao?” Nam tước cười nhạt.
“Tôi không buộc tội vì sự cố, tôi buộc tội vì sự chính xác,” Victor đáp, giọng ông lạnh lẽo. “Ngài kỹ sư trẻ, vết bỏng trên tay cậu không phải do lửa. Đó là vết bỏng đặc trưng của việc tiếp xúc với bức xạ cao tần khi điều chỉnh các mạch điện hở. Và mùi Ozon (O
3
) đặc quánh bám trên áo cậu... nó chỉ xuất hiện khi có sự phóng điện cực mạnh trong không gian kín.”
Victor lấy ra một lọ dung dịch I-ốt (I
2
) và nhỏ lên mảnh vải gạc trên tay người kỹ sư. Mảnh vải ngay lập tức chuyển sang màu xanh đen đậm.
“Phản ứng với tinh bột,” Victor giải thích. “Cậu đã dùng hồ tinh bột để cố định các vòng dây đồng bên trong thiết bị ám sát. Khi thiết bị hoạt động, nhiệt độ cao đã khiến tinh bột biến tính và bám chặt vào da tay cậu khi cậu cố gắng thu hồi những mảnh vỡ sau vụ nổ.”
Người kỹ sư trẻ run rẩy, nhìn về phía Nam tước Von Steiger như tìm kiếm sự cứu giúp, nhưng lão ta chỉ quay mặt đi với vẻ lạnh lùng.
“Tôi... tôi chỉ làm theo lệnh! Nam tước nói rằng Berg sẽ phá hủy ngành công nghiệp điện đức bằng phát minh của ông ta!”
Victor Sterling gõ chiếc gậy ba toong xuống sàn, âm thanh đanh thép như một bản án.
“Khoa học là để thắp sáng thế giới, không phải để thiêu rụi đối thủ. Ngài Nam tước, ngài có thể sở hữu những máy phát điện mạnh nhất châu Âu, nhưng ngài không bao giờ có thể tạo ra một dòng điện đủ mạnh để xóa sạch những bằng chứng mà lý trí có thể tìm thấy.”
Lực lượng hiến binh lập tức bắt giữ Nam tước và người kỹ sư. Khi hiện trường dần vắng người, Victor Sterling đứng lại một mình dưới ánh sáng rực rỡ của hàng ngàn bóng đèn điện. Tháp Eiffel phía xa đang tỏa sáng lung linh như một cây nến khổng lồ cắm giữa lòng Paris.
“Thế kỷ của ánh sáng,” ông lẩm bẩm, ghi chép vào sổ tay những thông số về hiện tượng cảm ứng mà ông vừa quan sát được. “Nhưng ánh sáng càng mạnh, bóng tối của tội ác dường như lại càng sâu thẳm hơn.”
Victor Sterling rời khỏi Cung điện Điện năng khi đồng hồ trên đỉnh tháp điểm mười hai giờ đêm. Ông đi dạo dọc theo dòng sông Seine, cảm nhận hơi lạnh của mặt nước đối lập với sức nóng của những động cơ máy móc phía sau.
Vụ án Tiến sĩ Berg được báo chí ghi nhận là một tai nạn kỹ thuật để tránh gây hoảng loạn cho khách tham quan, nhưng trong hồ sơ của Victor, nó được đặt tên là: Cái chết bởi sóng vô tuyến. Ông biết rằng mình vừa chứng kiến sự ra đời của một loại tội ác mới – tội ác công nghệ cao, nơi kẻ giết người không cần chạm vào nạn nhân, không cần thuốc độc hay dao súng, mà sử dụng chính những quy luật vô hình của vũ trụ.
“Chúng ta đang bước vào một thời đại mà kẻ thù có thể ở ngay bên cạnh nhưng chúng ta không thể nhìn thấy,” Victor suy ngẫm khi bước lên xe ngựa. “Sự thật giờ đây không chỉ nằm ở những vết máu, mà nằm ở những rung động của không gian và sự biến đổi của năng lượng.”
Chuyến hành trình của ông tại Paris kết thúc với một cảm giác bất an mơ hồ. Châu Âu đang tiến lên phía trước với tốc độ kinh hoàng, nhưng sự phát triển của đạo đức dường như không kịp theo dấu những phát minh. Victor Sterling tựa đầu vào thành ghế, đôi mắt ông vẫn sáng quắc giữa màn đêm Paris. Ông biết rằng nhiệm vụ của mình sẽ ngày càng trở nên khó khăn hơn, khi những "bóng ma" mà ông theo đuổi giờ đây có thể di chuyển với vận tốc ánh sáng qua những sợi dây đồng hoặc qua chính khoảng không trung.
Sáng hôm sau, Victor lên tàu trở về London. Trong túi xách của ông là một mảnh vỡ của tinh thể thạch anh – một lời nhắc nhở rằng ngay cả những vật liệu tinh khiết nhất cũng có thể trở thành công cụ của quỷ dữ nếu rơi vào tay những kẻ không có trái tim.
“Ánh sáng điện năng có thể soi rọi mọi ngõ ngách của thành phố,” ông viết những dòng cuối cùng cho chương này trong sổ tay, “nhưng chỉ có ánh sáng của công lý mới có thể soi rọi được những góc tối nhất của tâm hồn con người.”
Đoàn tàu hú một hồi dài, để lại sau lưng tháp Eiffel và những ánh đèn rực rỡ của Paris. Victor Sterling hướng về phía sương mù của quê hương, nơi những bí ẩn cổ xưa của London đang chờ đón ông hòa quyện cùng những công nghệ mới của thời đại. Cuộc chiến của ông vẫn chưa kết thúc, nó chỉ vừa mới chuyển sang một tần số mới.