MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững vụ án của VictorChương 13: Những con rối ở Belgrade

Những vụ án của Victor

Chương 13: Những con rối ở Belgrade

1,563 từ · ~8 phút đọc

Rời khỏi những vườn nho nhuốm nắng của vùng Tuscany, Victor Sterling hướng về phía Đông, nơi bán đảo Balkan đang rung chuyển dưới những cơn địa chấn chính trị ngầm. Đây là thời kỳ mà các đế quốc già cỗi đang gồng mình giữ lấy những mảnh đất cuối cùng, trong khi những mầm mống của chủ nghĩa dân tộc mới bắt đầu vươn lên mạnh mẽ. Belgrade hiện ra trong mắt Victor như một thành phố của những sự tương phản: những quán cà phê kiểu Vienna sang trọng nằm sát bên những con hẻm hẹp lát đá thô mộc của thời kỳ Ottoman. Khói thuốc súng và mùi thức ăn cay nồng của vùng biên thùy hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc quánh sự hoài nghi.

Victor đến Belgrade không phải vì một lời mời chính thức, mà vì một lá thư viết bằng mật mã của một người bạn cũ trong giới ngoại giao. Tại dinh thự của Tổng đốc vùng biên, một sự việc không tưởng đã xảy ra: một đại sứ đặc mệnh toàn quyền đã chết ngay trên bàn đàm phán giữa một căn phòng được bao quanh bởi lính gác vũ trang tận răng. Không có vết đạn, không có dấu vết của sự đột nhập, và thi thể nạn nhân cứng đờ như một bức tượng gỗ ngay khi đang cầm bút ký kết hiệp định thương mại.

“Ngài Sterling, chúng tôi đang đứng trên một thùng thuốc súng,” vị quan chức ngoại giao thì thầm khi dẫn Victor vào căn phòng họp uy nghiêm. “Nếu không tìm ra nguyên nhân cái chết này, chiến tranh sẽ bùng nổ ngay trong tối nay. Người ta đang đồn đại về những lời nguyền cổ xưa của vùng đất này, về những 'vukodlak' – những kẻ hút hồn người.”

Victor Sterling bước tới chiếc bàn gỗ sồi nặng nề. Ánh sáng từ những ngọn đèn chùm pha lê hắt xuống, tạo nên những bóng dài chập chờn trên các tấm bản đồ quân sự. Ông nhìn vào nạn nhân, Đại sứ Kovac. Gương mặt ông ta không hề có vẻ đau đớn, nhưng đôi mắt mở to, đồng tử co rút lại thành hai điểm đen nhỏ xíu như đầu kim.

“Lời nguyền thường là cách gọi tên cho những thứ khoa học chưa giải thích được, hoặc những thứ mà kẻ sát nhân muốn chúng ta phải sợ hãi,” Victor nói, giọng ông bình thản đến lạ lùng.

Ông dùng chiếc gậy ba toong cán bạc khẽ lật bàn tay của vị đại sứ lên. Trên mu bàn tay có một vết đỏ nhỏ, trông giống như vết đốt của một loại côn trùng. Victor lấy ra một chiếc kính hiển vi cầm tay, soi kỹ vào vết thương nhỏ đó.

“Nhìn vào đây,” ông chỉ cho vị quan chức thấy. “Đây không phải là vết đốt. Có một mẩu kim loại cực nhỏ, mảnh hơn cả một sợi tóc, vẫn còn cắm trong da. Nó được làm từ hợp kim của bạch kim (Pt) và iridium (Ir).”

Victor đi vòng quanh chiếc bàn, ánh mắt ông dừng lại ở chiếc ghế bành bọc da mà vị đại sứ đã ngồi. Ông lật tấm đệm ghế lên và tìm thấy một cơ chế lò xo nhỏ xíu được giấu kín trong khung gỗ.

“Đây là một thiết bị phóng kim độc tí hon,” Victor giải thích. “Nó được kích hoạt bằng trọng lực khi có người ngồi xuống. Nhưng thứ thực sự đáng sợ không phải là cái bẫy cơ khí này, mà là thứ chất lỏng được phủ trên kim độc.”

Ông lấy một ống nghiệm chứa dung dịch axit nitric (HNO

3

​

) và nhỏ một giọt lên đầu cây kim nhỏ. Dung dịch ngay lập tức chuyển sang màu vàng xám kỳ lạ.

“Chất độc thần kinh từ hạt của cây Mã tiền (Strychnos nux−vomica), hay còn gọi là Strychnine (C

21

​

H

22

​

N

2

​

O

2

​

). Ở nồng độ cực cao và được tinh chế bằng phương pháp mới của các nhà hóa học Đức, nó gây ra sự co cứng cơ toàn phần ngay lập tức. Nạn nhân chết vì liệt cơ hô hấp nhưng tâm trí vẫn hoàn toàn tỉnh táo trong những giây cuối cùng. Ông ta đã trở thành một 'con rối' bị khóa chặt trong chính cơ thể mình.”

Victor đứng dậy, ánh mắt ông sắc lẹm lướt qua những người phục vụ và các viên chức đang đứng nép mình trong góc phòng.

“Để đặt được thiết bị này vào chiếc ghế của đại sứ, kẻ thủ ác phải là người có quyền ra vào căn phòng này thường xuyên và biết chính xác sơ đồ vị trí ngồi của buổi đàm phán.”

Ông tiến về phía người thư ký riêng của đại sứ, một thanh niên có vẻ ngoài trí thức với cặp kính gọng tròn.

“Ngài thư ký, tôi thấy tay ngài có những vết chai rất đặc trưng của việc sử dụng các dụng cụ cơ khí nhỏ, giống như những người thợ đồng hồ. Và mùi hăng hắc bám trên áo ngài... đó là mùi của dung môi dùng để bảo quản các alkaloid thực vật.”

Thanh niên thư ký lùi lại, hơi thở trở nên dồn dập:

“Ngài đang nói gì vậy? Tôi đã phục vụ đại sứ trung thành suốt năm năm qua!”

“Lòng trung thành đôi khi không thắng nổi sự tống tiền hoặc những lý tưởng cực đoan,” Victor đáp, giọng ông lạnh lẽo như băng. “Tôi đã tìm thấy trong hành lý của ngài một hộp nhỏ chứa các mẫu kim bạch kim cùng loại với cây kim trong thi thể. Và quan trọng hơn, ngài là người cuối cùng kiểm tra căn phòng này trước khi buổi họp bắt đầu.”

Biết không thể chối cãi, người thư ký sụp xuống. Hắn thú nhận rằng mình bị một nhóm phiến quân cực đoan đe dọa giết gia đình nếu không thực hiện vụ ám sát này nhằm phá hoại hiệp định hòa bình.

Vụ án được giải quyết trong thầm lặng để tránh nổ ra một cuộc bạo loạn. Victor Sterling đứng ở ban công dinh thự, nhìn xuống dòng sông Danube đang lững lờ trôi trong màn đêm Belgrade. Phía xa, những đốm lửa của các đồn bốt quân sự lấp lánh như những con mắt của bóng đêm.

“Vùng đất này thực sự là một bàn cờ nguy hiểm,” vị quan chức ngoại giao thở phào nhẹ nhõm. “Nếu không có ngài, máu đã đổ trên khắp các đường phố đêm nay.”

Victor Sterling không nhìn ông ta. Ông đang lau sạch chiếc kính hiển vi của mình bằng một miếng vải lụa.

“Máu vẫn sẽ đổ, thưa ngài. Khoa học có thể ngăn chặn một vụ ám sát, nhưng nó không thể ngăn chặn được lòng tham và sự thù hận của con người. Chúng ta chỉ đang mua thêm một chút thời gian cho sự hòa bình mong manh này thôi.”

Ông rời Belgrade vào sáng hôm sau khi sương mù còn phủ kín các mái nhà kiểu Ottoman. Trong cuốn sổ tay của ông, vụ án được ghi lại với cái tên: Độc tố Strychnine tại Belgrade.

Chuyến hành trình của Victor Sterling lại tiếp tục quay về phía Tây, hướng về Paris, nơi một cuộc triển lãm vĩ đại về các phát minh mới sắp diễn ra. Ông biết rằng ở đó, giữa những máy móc hiện đại và ánh sáng rực rỡ, những bóng ma của tội ác sẽ lại xuất hiện dưới những hình thức tinh vi hơn nữa.

“Mỗi vùng đất tôi đi qua,” Victor suy ngẫm khi chiếc xe ngựa lăn bánh trên con đường biên giới, “tôi đều thấy con người đang cố gắng hoàn thiện nghệ thuật của sự hủy diệt. Từ sương mù London đến hầm rượu Tuscany và giờ là những cây kim độc ở Balkan... công việc của tôi dường như là cuộc chiến đơn độc chống lại sự tiến hóa của cái ác.”

Ông tựa lưng vào ghế, cảm nhận hơi lạnh của buổi sớm mai. Những quân cờ ở Belgrade đã được sắp xếp lại, nhưng cuộc chơi lớn trên khắp châu Âu thì vẫn còn tiếp diễn. Và Victor Sterling, với bộ óc sắc sảo và chiếc gậy ba toong trung thành, vẫn sẽ là người lặng lẽ đi tìm những mảnh ghép của sự thật giữa muôn vàn những lời dối trá.

Đoàn tàu hơi nước hú lên một hồi dài khi nó tiến vào ga tàu biên giới. Victor Sterling bước xuống, dáng đi vẫn uy nghiêm và dứt khoát. Thế giới có thể đang thay đổi, những đế chế có thể sụp đổ, nhưng đối với ông, định luật của lý trí là thứ duy nhất vĩnh cửu.

Ông lấy ra một mẫu kim độc đã được khử trùng, nhìn nó dưới ánh sáng mặt trời. Một vật nhỏ bé như vậy nhưng có thể thay đổi vận mệnh của cả một quốc gia.

“Sự thật không bao giờ nằm ở những điều vĩ đại,” ông lẩm bẩm, “nó luôn ẩn nấp trong những điều nhỏ bé nhất mà chúng ta thường bỏ qua.”

Chương này của hành trình đã khép lại, nhưng tiếng vang từ những hầm tối ở Belgrade sẽ còn theo ông mãi, nhắc nhở ông rằng bóng tối luôn hiện hữu ngay cả dưới ánh mặt trời rực rỡ nhất của sự văn minh.