MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững vụ án của VictorChương 12: Những bóng ma dưới vườn nho Tuscany

Những vụ án của Victor

Chương 12: Những bóng ma dưới vườn nho Tuscany

1,669 từ · ~9 phút đọc

Chuyến tàu hỏa từ Thụy Sĩ đưa Victor Sterling đi về phía Nam, nơi những rặng thông tuyết Alps nhường chỗ cho những đồi thông bách nhọn hoắt và những cánh đồng ô liu bạc lá của vùng Tuscany. Đây là thời kỳ mà bán đảo Ý vừa mới hoàn thành công cuộc thống nhất vĩ đại, nhưng dưới vẻ ngoài của một vương quốc mới, những hận thù gia tộc từ thời kỳ Phục Hưng vẫn âm ỉ cháy như những dòng nham thạch ngầm dưới chân núi Vesuvius. Nắng vàng rực rỡ đổ xuống những điền trang cổ kính bằng đá vôi, nơi rượu vang chảy tràn trong những buổi tiệc tối, nhưng bóng tối cũng từ đó mà dài ra, che giấu những bí mật nằm sâu trong các hầm rượu hàng trăm năm tuổi.

Victor Sterling xuống xe ngựa tại cổng điền trang Villa d'Oro, nơi thuộc sở hữu của gia tộc Medici-Rossi lừng lẫy. Bầu không khí tại đây không nồng mùi dầu máy như Paris, cũng không lạnh lẽo như London, mà lại mang một mùi hương ngọt lịm đến nồng nặc của nho chín đang lên men hòa quyện với mùi ẩm mốc của đất đỏ.

“Thưa ngài Sterling, ngài là hy vọng cuối cùng của gia đình chúng tôi,” Thiếu gia Lorenzo, người kế vị duy nhất của điền trang, đón ông với gương mặt hốc hác. “Cha tôi, Nam tước Rossi, đã biến mất khỏi phòng ngủ của mình vào đêm trăng tròn vừa qua. Cửa phòng khóa trong, lính canh đứng ngoài hành lang không thấy bất kỳ ai ra vào, nhưng khi chúng tôi phá cửa, căn phòng trống rỗng và chỉ còn lại mùi rượu vang nồng nặc.”

Victor Sterling đứng trước cửa sổ phòng ngủ của Nam tước, nhìn ra vườn nho bao la đang vào vụ thu hoạch. Chiếc gậy ba toong cán bạc của ông khẽ gõ lên bậu cửa đá.

“Sự biến mất của một con người có xương thịt luôn để lại một dấu vết vật lý, thưa cậu Lorenzo. Thiên nhiên không chấp nhận những khoảng trống vô lý.”

Ông cúi xuống xem xét tấm thảm nhung đỏ dính một vài vết bẩn màu tím sẫm. Victor dùng một chiếc kẹp nhỏ nhặt lên một vài mảnh vỏ nho khô khốc.

“Tại sao trong phòng ngủ của một Nam tước lại có vỏ nho vụ thu hoạch này? Và tại sao vết bẩn trên thảm lại không phải là rượu vang đỏ thông thường, mà lại có nồng độ đường cao bất thường?”

Ông lấy ra một lọ thuốc thử dung dịch Fehling (CuSO4+NaOH+NaKC4H4O6). Khi nhỏ một giọt vào vết bẩn, dung dịch ngay lập tức chuyển sang màu đỏ gạch dưới tác dụng của nhiệt độ từ ngọn đèn dầu.

“Đây là phản ứng của đường khử (Glucose). Vết bẩn này là mật nho nguyên chất, chưa qua lên men hoàn toàn. Điều này có nghĩa là Nam tước đã tiếp xúc với nước nho ép ngay trước khi biến mất.”

Victor Sterling di chuyển ánh mắt quanh căn phòng và dừng lại ở chiếc gương lớn dát vàng. Ông gõ nhẹ vào mặt kính. Một âm thanh trầm đục vang lên.

“Hãy nhìn vào độ dày của khung gương này. Nó không chỉ là vật trang trí. Đây là một cơ chế đối trọng.”

Ông dùng đầu gậy đẩy mạnh vào một góc của khung gương. Một tiếng động cơ khí nhỏ vang lên, và chiếc gương từ từ trượt sang bên, lộ ra một lối đi hẹp dẫn thẳng xuống hầm rượu bên dưới điền trang.

“Dưới thời kỳ Phục Hưng, các kiến trúc sư thường xây dựng các lối thoát hiểm bí mật để đề phòng những cuộc ám sát bằng thuốc độc,” Victor giải thích khi ông bước xuống những bậc thang đá tối tăm. “Nhưng ở đây, lối đi này lại dẫn đến một cái bẫy hóa học.”

Xuống đến hầm rượu, không khí trở nên đặc quánh và khó thở. Hàng ngàn thùng gỗ sồi xếp chồng lên nhau như những pháo đài. Victor Sterling thắp ngọn đèn bão, ánh sáng xanh lè hắt lên những bức tường đá rỉ nước. Tại góc hầm, cạnh một bồn ủ nho khổng lồ, họ tìm thấy Nam tước Rossi. Ông vẫn còn sống, nhưng đang trong trạng thái hôn mê sâu, da thịt đỏ rực một cách kỳ lạ.

“Đừng lại gần!” Victor ngăn Lorenzo. “Nhìn vào những bong bóng khí đang thoát ra từ bồn ủ kia đi.”

Ông lấy từ trong túi ra một cây nến, thắp sáng rồi từ từ hạ thấp xuống mặt đất. Khi ngọn nến còn cách sàn hầm khoảng nửa mét, nó vụt tắt ngóm như có một bàn tay vô hình thổi phụt đi.

“Khí Carbon Dioxide (CO2),” Victor khẳng định. “Trong quá trình lên men nho, đường chuyển hóa thành ethanol và giải phóng một lượng lớn CO2. Vì khí này nặng hơn không khí, nó tích tụ dưới đáy hầm và tràn vào các lối đi thấp. Kẻ thủ ác đã mở van xả của bồn ủ nho phía trên lối đi bí mật, biến căn hầm thành một cái bẫy khí gây ngạt.”

“Nhưng ai lại biết về lối đi này và quy trình ủ rượu để gây án?” Lorenzo bàng hoàng hỏi.

Victor Sterling quay lại nhìn người quản gia già, ông già Pietro, người đang đứng trong bóng tối với chiếc chìa khóa hầm rượu run rẩy trên tay.

“Pietro, ông đã làm việc ở đây từ khi gia tộc Rossi còn chưa sở hữu điền trang này, phải không? Ông là người duy nhất còn giữ bản vẽ kiến trúc cũ của hầm rượu. Và ông cũng là người đã bí mật pha thêm nấm men nồng độ cao vào bồn ủ số 4 để gia tốc quá trình tạo khí đêm qua.”

Pietro quỵ xuống, những giọt nước mắt già nua lăn dài trên gương mặt khắc khổ.

“Tôi không muốn giết ông ấy... nhưng Nam tước định bán điền trang này cho những gã công nghiệp từ Milan để xây nhà máy. Họ sẽ phá bỏ những gốc nho hàng trăm năm tuổi của tổ tiên tôi! Tôi chỉ muốn ông ấy sợ hãi mà từ bỏ ý định đó!”

“Sự sợ hãi đôi khi dẫn đến cái chết, Pietro,” Victor nói, giọng ông mang theo sự nghiêm nghị của một thẩm phán. “Hành động của ông không phải là bảo vệ di sản, mà là dùng khoa học của sự sống – sự lên men – để gieo rắc sự chết.”

Cảnh sát địa phương được gọi đến để đưa Nam tước đi cấp cứu và dẫn giải Pietro đi. Victor Sterling đứng lại một mình giữa hầm rượu, nơi mùi hương của nho chín vẫn nồng nàn. Ông nhìn vào bồn ủ rượu, nơi những bọt khí vẫn đang sủi lên đều đặn.

“Sự lên men là một quá trình biến đổi kỳ diệu của tự nhiên,” ông lẩm bẩm, ghi chép vào sổ tay. “Nhưng con người luôn tìm thấy cách để biến sự kỳ diệu đó thành một công cụ của lòng thù hận.”

Sau khi vụ án kết thúc, Lorenzo mời Victor dùng bữa tối trên sân thượng nhìn ra thung lũng Tuscany. Ánh trăng tròn treo lơ lửng trên bầu trời đêm, chiếu rọi xuống những hàng nho ngay ngắn như những đội quân đang nghỉ ngơi.

“Thưa ngài Sterling, ngài nghĩ gì về tương lai của những điền trang như thế này?” Lorenzo hỏi, tay nhấp ngụm rượu vang đỏ trứ danh của gia đình.

Victor nhìn về phía đường chân trời, nơi ánh đèn dầu của thị trấn nhỏ lấp lánh như những vì sao rụng.

“Thế giới đang chuyển mình, cậu Lorenzo. Sắt thép và máy hơi nước sẽ sớm thay thế cho những phương pháp thủ công. Nhưng cho dù thời đại nào, sự thật vẫn luôn ẩn giấu trong những chi tiết nhỏ nhất. Một hạt men, một bọt khí, hay một vết bẩn trên thảm... chúng là những nhân chứng trung thực hơn bất kỳ lời khai nào.”

Ông rời điền trang Villa d'Oro vào sáng hôm sau. Trong túi xách của ông, ngoài những dụng cụ hóa học, giờ đây còn có một mẫu nhỏ nấm men mà ông muốn mang về London để nghiên cứu thêm. Đối với Victor, mỗi vụ án là một mảnh ghép của sự hiểu biết, giúp ông nhìn thấu qua lớp vỏ bọc hào nhoáng của xã hội để thấy được những động lực thực sự điều khiển hành vi con người.

Chiếc xe ngựa lăn bánh trên con đường đất đỏ, đưa Victor Sterling rời khỏi Tuscany tươi đẹp nhưng cũng đầy cạm bẫy. Ông tựa lưng vào ghế, cảm nhận hơi ấm của mặt trời Địa Trung Hải dần nhạt đi. Phía trước ông là hành trình quay về phía Đông, nơi những thành phố cổ kính của vùng Balkan đang sôi sục những mầm mống của sự bất ổn chính trị và những vụ án mang màu sắc kỳ bí của vùng đất ma mị.

“Hết vùng đất này đến vùng đất khác,” Victor suy ngẫm, “chúng ta chỉ đang thay đổi bối cảnh, còn những tội lỗi của con người thì vẫn mãi vẹn nguyên như vậy. Chỉ có ánh sáng của lý trí mới có thể dẫn đường cho chúng ta đi qua những hầm rượu tối tăm của linh hồn.”

Ông gập cuốn sổ tay lại. Tên vụ án được ông ghi nắn nót: Áp suất khí trong hầm rượu Rossi. Một vụ án nữa đã khép lại, nhưng cuộc săn đuổi sự thật của ông thì dường như mới chỉ bắt đầu một chương mới đầy thử thách.

Sóng biển Địa Trung Hải đang vẫy gọi, và Victor Sterling biết rằng mình sẽ sớm phải đối mặt với những cơn bão lớn hơn, không chỉ là bão tố của thiên nhiên mà là bão tố của lòng người trong một châu Âu đang hối hả bước vào kỷ nguyên của những biến động không thể đảo ngược.