MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững vụ án của VictorChương 11: Mảnh ghép còn thiếu

Những vụ án của Victor

Chương 11: Mảnh ghép còn thiếu

1,758 từ · ~9 phút đọc

Sau khi rời khỏi vương quốc Phổ với những kỷ niệm nồng mùi thuốc súng, Victor Sterling quyết định tìm kiếm một chút tĩnh lặng tại vùng nông thôn Thụy Sĩ. Tuy nhiên, dường như định mệnh của một nhà điều tra không bao giờ cho phép ông thực sự nghỉ ngơi. Đó là thời kỳ mà dãy Alps đang trở thành tâm điểm của những dự án đường hầm xuyên núi vĩ đại, nơi con người dùng thuốc nổ và lòng dũng cảm để chinh phục thiên nhiên hùng vĩ. Những ngôi làng nhỏ nằm nép mình dưới chân núi Jungfrau giờ đây không chỉ có tiếng chuông bò lọc cọc mà còn vang vọng tiếng đục đá và tiếng máy hơi nước từ những công trường khổng lồ.

Victor đang lưu trú tại một khách sạn gỗ cổ kính ở Grindelwald thì một sự kiện kinh hoàng xảy ra tại công trường xây dựng đường hầm xuyên dãy Bernese Oberland. Kỹ sư trưởng Hans Mueller, bộ não đằng sau dự án, được tìm thấy tử vong trong một toa xe chở đá sâu trong lòng núi. Điều kỳ lạ nhất là nạn nhân chết trong tư thế đang ngồi làm việc trên bản đồ, cửa toa xe đóng kín và được bảo vệ bởi một tiểu đội công nhân trung thành ở cả hai đầu đường hầm. Không ai vào, không ai ra, và quan trọng nhất, không có tiếng súng hay dấu hiệu bạo lực nào được ghi nhận.

“Ngài Sterling, chúng tôi đang đứng trước nguy cơ đình chỉ toàn bộ dự án,” Giám đốc điều hành công ty đường sắt, một người đàn ông Thụy Sĩ béo mập với đôi mắt thâm quầng vì lo lắng, nói khi dẫn Victor vào sâu trong đường hầm. “Công nhân đang đồn ầm lên rằng núi thần đang trừng phạt chúng tôi vì đã đâm xuyên vào trái tim ngài. Họ gọi đó là cái chết không chạm.”

Victor Sterling cầm chiếc đèn bão, bước vào toa xe bằng gỗ nơi thi thể vẫn còn đó để chờ khám nghiệm. Không gian bên trong chật hẹp, nồng nặc mùi hơi ẩm của đá vôi và mùi dầu bôi trơn máy móc. Ông quan sát gương mặt của Mueller: nó không tím tái vì ngạt, cũng không xanh xám vì độc tố, mà lại có một sắc hồng hào đến kỳ lạ, như thể ông ta chỉ đang ngủ một giấc nồng.

“Sắc hồng trên da thịt một người chết thường là dấu hiệu của khí Carbon Monoxide (CO),” Victor lẩm bẩm, “nhưng ở đây không có lò sưởi, và hệ thống thông gió vẫn hoạt động tốt. Vậy thứ gì đã lấy đi oxy trong máu của ông ta?”

Ông dùng chiếc gậy ba toong khẽ khều dưới gầm bàn làm việc. Một mảnh vụn kim loại nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn. Victor nhặt nó lên bằng kẹp, soi dưới kính lúp. Đó là một mẩu Magie (Mg) đã bị oxy hóa một phần.

“Bản đồ đâu rồi?” Victor hỏi đột ngột.

“Dạ, nó vẫn ở trên bàn đây thưa ngài,” viên quản đốc trẻ tuổi trả lời, chỉ tay vào tấm bản đồ địa chất lớn đang trải rộng.

Victor Sterling cúi xuống, không nhìn vào những đường kẻ mà nhìn vào những lỗ châm kim li ti trên bề mặt bản đồ. Ông lấy một chai hóa chất nhỏ chứa dung dịch bạc nitrat pha loãng, nhỏ một giọt lên mặt bàn gỗ ngay dưới tấm bản đồ. Dung dịch nhanh chóng sủi bọt trắng.

“Đây không phải là một cái chết tự nhiên, và cũng không phải do núi thần,” Victor đứng thẳng dậy, đôi mắt ông sáng quắc trong bóng tối của đường hầm. “Nạn nhân đã bị sát hại bởi một phản ứng hóa học cực kỳ tinh vi. Một hỗn hợp của Axit Clohydric (HCl) và Magie đã được đặt kín đáo dưới lớp bản đồ này. Khi Mueller tì tay lên bàn để vẽ, áp lực đã khiến các túi hóa chất nhỏ bị vỡ ra, giải phóng khí Hydro (H2). Nhưng đó chỉ là chất dẫn. Thứ thực sự giết chết ông ta là một lượng nhỏ Phosphine (PH3) được giấu trong cán bút vẽ của chính ông ta.”

“Phosphine? Loại khí dùng trong công nghiệp diệt chuột sao?” Giám đốc công ty thốt lên.

“Đúng vậy. Nó là một loại khí cực độc, không màu, và trong nồng độ thấp nó có mùi như tỏi hoặc cá thối. Nhưng kẻ thủ ác đã trộn nó với hương liệu dầu thông mà Mueller hay dùng để lau bút. Khi Hydro giải phóng từ mặt bàn tạo ra một môi trường đẩy khí lên cao, Mueller đã hít phải lượng độc tố đậm đặc nhất ngay khi cúi xuống bản đồ.”

Victor bước ra khỏi toa xe, nhìn về phía đám đông công nhân đang đứng tụ tập ở phía xa.

“Kẻ thủ ác phải là người hiểu rõ về hóa học và có quyền tiếp cận vào dụng cụ cá nhân của Mueller. Hắn cũng phải là người có lợi ích nếu dự án này bị trì hoãn hoặc thay đổi hướng đi.”

Ông gọi viên quản đốc trẻ tuổi lại gần. Anh ta có tên là Klaus, một kỹ sư phụ tá đầy triển vọng.

“Klaus, cậu có biết rằng khi Magie cháy hoặc phản ứng mạnh, nó để lại một loại bụi trắng rất đặc trưng trên da không? Và tối qua, cậu là người cuối cùng mang cà phê vào cho Mueller?”

Klaus lùi lại, đôi tay anh ta vô thức giấu vào sau lưng.

“Tôi... tôi chỉ làm theo trách nhiệm. Tôi không biết ngài đang nói về cái gì!”

“Đừng giấu nữa,” Victor nói bằng giọng lạnh lùng và trung tính. “Trên cổ tay áo của cậu vẫn còn vương lại những vệt trắng nhỏ của Magie Oxit (MgO). Và quan trọng hơn, tôi đã tìm thấy bức thư liên lạc của cậu với công ty đối thủ ở phía bên kia biên giới Pháp. Họ muốn đường hầm này thất bại để dự án của họ được ưu tiên. Cậu giết Mueller không phải vì thù hằn cá nhân, mà vì một sự phản bội nghề nghiệp.”

Klaus định bỏ chạy vào sâu trong đường hầm tối tăm, nơi những hố sụt chưa được gia cố có thể trở thành nấm mồ cho bất cứ ai. Nhưng Victor Sterling đã dự đoán được hướng di chuyển. Ông dùng gậy ba toong gạt một thanh chốt của chiếc xe chở đá gần đó. Chiếc xe nặng nề trượt bánh, chặn đứng lối thoát duy nhất của Klaus. Những người công nhân, sau khi nghe thấy lời buộc tội, đã nhanh chóng khống chế lấy kẻ phản bội.

“Núi rừng không giết người, Klaus,” Victor Sterling nói khi đứng nhìn kẻ phụ tá bị dẫn đi. “Chính lòng tham của con người mới là thứ biến những kỳ quan kỹ thuật thành hiện trường án mạng.”

Sau khi sự việc được giải quyết, Victor đứng lại trên đỉnh đèo nhìn xuống công trường. Những tia nắng hoàng hôn cuối ngày nhuộm đỏ những đỉnh núi tuyết, tạo nên một cảnh tượng hùng vĩ đến nghẹt thở.

“Khoa học là để xây dựng, không phải để phá hủy,” ông nói với vị Giám đốc đang rối rít cảm ơn. “Đường hầm này sẽ hoàn thành, nhưng hãy nhớ rằng mỗi mét đá được đục xuyên qua đều phải trả giá bằng sự chính trực.”

Victor Sterling rời khỏi Grindelwald trên chuyến xe ngựa cuối cùng trong ngày. Trong cuốn sổ tay của ông, vụ án được ghi lại ngắn gọn: Phản ứng Phosphine tại dãy Bernese.

“Thụy Sĩ có thể trung lập trong chiến tranh,” Victor suy ngẫm khi nhìn những ngôi nhà gỗ nhỏ bé lùi dần xa, “nhưng trong thế giới của tội ác, không có nơi nào là trung lập. Mỗi nguyên tố hóa học, mỗi quy luật vật lý đều có thể bị bẻ cong để phục vụ cho cái ác nếu không có sự giám sát của lý trí.”

Chuyến hành trình của ông lại tiếp tục hướng về phía Nam, nơi những bí ẩn của vùng Địa Trung Hải đang chờ đợi. Victor Sterling tựa đầu vào thành xe, cảm nhận hơi lạnh của núi rừng đang tan dần nhường chỗ cho gió biển. Ông biết rằng mỗi mảnh ghép còn thiếu trong các vụ án mà ông đã trải qua đều đang dần tạo nên một bức tranh lớn hơn về sự bất ổn của châu Âu thời kỳ này.

Ông lấy ra một miếng kim loại nhỏ, mảnh Magie mà ông đã thu thập được ở hiện trường. Ông tung nó lên rồi bắt lấy, một cử chỉ hiếm hoi của sự hài lòng. Sự thật đã được phơi bày, và cỗ máy vĩ đại của sự tiến bộ lại có thể tiếp tục hành trình của nó, dù đôi khi nó phải bước qua những xác chết và những lời dối trá.

Đối với Victor Sterling, nhiệm vụ của một nhà điều tra giống như một kỹ sư địa chất: phải tìm ra những vết nứt ẩn sâu trong cấu trúc của xã hội trước khi toàn bộ công trình sụp đổ. Và ông sẽ không bao giờ ngừng gõ chiếc gậy ba toong của mình xuống mặt đất để lắng nghe những âm thanh rỗng tuếch của sự lừa lọc.

Đêm đó, trong một quán trọ nhỏ ven đường, Victor ngồi bên ngọn nến, bắt đầu phác thảo sơ đồ cho vụ án tiếp theo mà ông vừa nhận được thông tin qua một người đưa thư bí ẩn. Một vụ mất tích tại một điền trang ở Tuscany, Ý. Sương mù của dãy Alps đã lùi lại phía sau, nhưng hơi nóng của vùng đất Địa Trung Hải và những hận thù gia tộc truyền kiếp đang chờ đón ông.

Ông nhấp một ngụm rượu vang đỏ, cảm nhận vị chát của vùng đất mới. Mỗi vụ án là một thử thách, và mỗi thử thách là một cơ hội để ông chứng minh rằng: cho dù tội ác có tinh vi đến đâu, nó cũng không bao giờ có thể thoát khỏi sự truy đuổi của một bộ óc luôn tôn thờ sự thật tuyệt đối.

Victor Sterling thổi tắt ngọn nến. Bóng tối bao trùm căn phòng, nhưng trong tâm trí ông, ánh sáng của logic vẫn đang rọi chiếu rực rỡ, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo trên bàn cờ đầy rẫy những cạm bẫy của nhân gian.