MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNhững vụ án của VictorChương 10: Những quân cờ trên bàn tiệc Phổ

Những vụ án của Victor

Chương 10: Những quân cờ trên bàn tiệc Phổ

1,742 từ · ~9 phút đọc

Rời khỏi ánh sáng rực rỡ của Paris, Victor Sterling ngược dòng lịch sử để tiến vào trái tim của vùng Brandenburg, nơi vương quốc Phổ đang trỗi dậy mạnh mẽ như một cỗ máy quân sự hoàn hảo. Đây là thời điểm mà những rặng thông già của vùng nông thôn Đức bắt đầu bị bao quanh bởi mạng lưới đường sắt chằng chịt và những pháo đài bằng gạch đỏ kiên cố. Bầu không khí nơi đây khác hẳn với sự lãng mạn của Pháp hay sự hoài cổ của Anh; nó nồng đậm mùi thuốc súng, mùi dầu mỡ của những khẩu pháo Krupp mới xuất xưởng và một tinh thần kỷ luật sắt đá. Những dinh thự của giới Junkers – tầng lớp quý tộc quân phiệt – ẩn mình sau những cánh cổng sắt nặng nề, nơi các âm mưu chính trị được dàn xếp trên những bàn tiệc xa hoa nhưng lạnh lùng.

Victor Sterling được mời đến dinh thự của Đại tướng Von Zastrow để tham gia một buổi tiệc săn bắn cuối thu. Tuy nhiên, mục đích thực sự của chuyến đi nằm trong túi áo khoác của ông: một mật thư về việc rò rỉ các thông số của loại thuốc súng không khói mới. Khi những làn sương sớm còn chưa tan trên những bãi cỏ đẫm lệ, một phát súng vang lên không phải từ phía khu rừng săn mà từ ngay bên trong thư viện của dinh thự.

Nạn nhân là Nam tước Friedrich, một chuyên gia mật mã và cũng là con rể của Đại tướng. Friedrich chết khi đang ngồi trên bàn cờ vua bằng đá cẩm thạch, đầu gục xuống giữa những quân cờ đang dở dang. Một viên đạn duy nhất xuyên qua thái dương. Căn phòng thư viện có duy nhất một lối ra vào được canh gác bởi những người lính Phổ tận tụy, và các cửa sổ cao vút thì đều được khóa chốt bằng xích sắt.

“Ngài Sterling, đây là một vụ tự sát rõ ràng,” Đại tướng Von Zastrow nói, giọng nói cứng cỏi như tiếng gươm chạm nhau. “ Friedrich đã chịu quá nhiều áp lực từ công việc giải mật mã. Anh ta đã chọn cách kết thúc của một người lính khi không thể hoàn thành nhiệm vụ.”

Victor Sterling không vội vàng đồng ý. Ông bước lại gần bàn cờ, quan sát vị trí của từng quân cờ. Quân Hậu trắng đang ở vị trí chiếu tướng, nhưng quân Vua đen lại bị bao vây bởi chính các quân Tốt của mình.

“Tự sát là một hành động của sự tuyệt vọng, thưa Đại tướng. Nhưng người đàn ông này chết khi đang ở thế thắng trên bàn cờ. Không ai từ bỏ cuộc chơi khi mình đang nắm chắc phần thắng trong tay.”

Victor lấy kính lúp ra, không nhìn vào vết thương mà nhìn vào tay trái của Nam tước. Một vết bẩn nhỏ màu xanh đen bám vào ngón tay trỏ. Ông dùng một miếng bông tẩm dung dịch hóa chất lau nhẹ vết bẩn đó.

“Đây là vết mực của loại giấy in thạch bản (Lithography). Một loại mực có chứa hàm lượng dầu lanh cao và muối chì. Nam tước Friedrich không giải mật mã bằng bút chì; ông ta đang sao chép một thứ gì đó bằng phương pháp in đè.”

Ông nhìn quanh căn phòng và dừng lại ở một chiếc đèn dầu lớn đặt cạnh bàn cờ. Victor dùng chiếc gậy ba toong khẽ khều vào tim đèn.

“Thưa Đại tướng, ngài có thấy kỳ lạ khi căn phòng này có mùi hạnh nhân thoang thoảng giống như vụ án trên tàu Phương Đông không? Nhưng lần này, nó không phải là độc dược Cyanide bốc hơi. Đó là mùi của Nitrobenzene (C6H5NO2), một dung môi dùng để pha loãng mực in thạch bản.”

Victor Sterling đứng thẳng dậy, ánh mắt ông lướt qua những bức chân dung các thế hệ tướng lĩnh Von Zastrow trên tường.

“Sát thủ không cần bước vào phòng. Hắn đã chuẩn bị một cơ chế bắn tự động bằng áp suất khí nén bên trong chiếc đèn dầu này. Khi Nam tước vặn tim đèn lên để nhìn rõ bàn cờ hơn, áp suất khí nén được giải phóng, kích hoạt một kim hỏa nhỏ giấu bên trong trụ đèn, bắn ra một viên đạn cỡ nhỏ ở cự ly gần.”

“Một cái bẫy cơ khí?” Đại tá Helmuth, người giúp việc trung thành của dinh thự, thốt lên với vẻ hoài nghi.

“Đúng vậy. Và chỉ có người hiểu rõ thói quen chơi cờ đêm khuya của Nam tước, đồng thời am hiểu về kỹ thuật vũ khí của xưởng quân giới mới có thể chế tạo ra nó,” Victor Sterling quay sang nhìn thẳng vào Đại tá Helmuth.

“Đại tá, chiếc đồng hồ bỏ túi của ngài có một vết xước rất mới ở nắp lưng, trông giống như dấu vết của một loại kìm bấm dùng trong việc điều chỉnh lò xo kim hỏa. Và nếu tôi không lầm, trong túi áo ngài vẫn còn vương lại một ít bột thuốc súng Picric Acid (C6H3N3O7), loại thuốc súng vàng mà Nam tước đang bí mật điều tra việc mất cắp.”

Helmuth run rẩy, nhưng vẫn cố giữ vẻ mặt sắt đá đặc trưng của quân nhân Phổ.

“Ngài Sterling, ngài đang buộc tội một sĩ quan có 20 năm công trạng dựa trên những vết xước và mùi hương sao?”

“Tôi buộc tội dựa trên bằng chứng vật chất,” Victor đáp lạnh lùng. Ông lấy từ trong túi áo ra một mẫu giấy nhỏ mà ông đã thu thập được từ gầm bàn cờ. “Đây là một bản sao chép dở dang về danh sách các điệp viên Phổ đang hoạt động tại London. Nam tước Friedrich đã phát hiện ra ngài là một điệp viên nhị trùng đang bán tin tức cho phía Nga. Ngài giết ông ấy không phải vì áp lực công việc, mà để bịt đầu mối trước khi ông ấy kịp giao nộp bản danh sách này cho Đại tướng.”

Căn thư viện rơi vào một sự im lặng chết chóc. Đại tướng Von Zastrow bước tới, giật lấy mảnh giấy từ tay Victor. Gương mặt vị tướng già chuyển từ màu đỏ giận dữ sang màu xám ngắt của sự kinh tởm.

“Helmuth... anh đã phản bội lại lời thề quân nhân?”

Biết không thể chối cãi, Helmuth định rút khẩu súng ngắn bên hông, nhưng Victor Sterling đã nhanh hơn. Với một động tác dứt khoát của chiếc gậy ba toong, ông đập mạnh vào cổ tay của viên Đại tá, khiến khẩu súng rơi xuống sàn đá. Những người lính gác lập tức ập vào, khống chế kẻ phản bội.

“Luật pháp của Phổ rất nghiêm khắc với những kẻ phản bội,” Victor Sterling nói khi đứng nhìn Helmuth bị dẫn đi. “Nhưng sự thật thì còn nghiêm khắc hơn. Ngài đã cố gắng dàn dựng một vụ tự sát hoàn hảo bằng kỹ thuật, nhưng ngài quên rằng mỗi hành động vật lý đều để lại một phản ứng hóa học tương ứng.”

Sau khi cơn chấn động qua đi, Victor Sterling đứng lại một mình giữa những giá sách đồ sộ của thư viện. Ông nhìn vào bàn cờ vua vẫn còn dở dang. Ông nhẹ nhàng cầm quân Hậu trắng lên, đặt nó vào vị trí chiếu hết (checkmate).

“Một ván cờ kết thúc, nhưng một cuộc chiến ngầm khác lại bắt đầu,” Victor lẩm bẩm.

Ông rời khỏi dinh thự Von Zastrow khi mặt trời đã đứng bóng. Châu Âu lúc này giống như một bàn cờ khổng lồ, nơi các cường quốc đang di chuyển những quân cờ của mình với một sự tàn nhẫn và chính xác tuyệt đối. Victor Sterling biết rằng vai trò của mình không phải là người chơi cờ, mà là người đảm bảo rằng không có quân cờ nào bị đánh tráo bởi những lời dối trá.

Ông bước lên chiếc xe ngựa để trở về ga tàu. Trong cuốn sổ tay, vụ án được ghi chép lại với tiêu đề: Phản ứng Picric trong thư viện Phổ.

“Mỗi quốc gia đều có một loại chất độc riêng,” Victor suy ngẫm khi chiếc xe lăn bánh qua những cánh đồng lúa mì vàng óng. “Ở Anh là sương mù và thạch tín, ở Pháp là khí hóa lỏng và tham vọng, còn ở Phổ là thép và sự phản bội.”

Chuyến hành trình của ông lại tiếp tục. Phía trước là những dãy núi Alps và những bí mật của vương triều Habsburg đang chờ đợi. Victor Sterling tựa đầu vào thành ghế, đôi mắt ông vẫn sáng quắc, sẵn sàng cho những thử thách mới của lý trí giữa một thế giới đang đứng trước bờ vực của những cơn bão lớn.

Chiếc xe ngựa nhỏ bé lướt đi dưới bóng của những rặng thông già, để lại sau lưng một dinh thự quý tộc vừa được tẩy sạch một vết nhơ bằng ánh sáng của sự thật. Victor Sterling biết rằng, chừng nào con người còn coi thường những chi tiết nhỏ, thì tội ác vẫn sẽ còn cơ hội để tồn tại. Nhưng đối với ông, một hạt bụi, một mùi hương, hay một vết xước đều là những nhân chứng không bao giờ biết nói dối.

Cuộc đời ông là một cuộc săn đuổi sự thật không ngừng nghỉ, xuyên qua những biên giới và những nền văn hóa khác nhau, chỉ với một mục tiêu duy nhất: Chứng minh rằng logic là thứ ngôn ngữ phổ quát nhất của nhân loại, có khả năng xuyên thủng mọi lớp mặt nạ của sự dối trá.

Victor Sterling mở túi xách, kiểm tra lại bộ dụng cụ hóa học của mình. Ông mỉm cười khi thấy lọ thuốc thử bạc nitrat vẫn còn đầy. Thế giới có thể thiếu hụt lòng tin, nhưng phòng thí nghiệm di động của ông thì chưa bao giờ thiếu những công cụ để khôi phục lại nó.

Đoàn tàu hơi nước ở phía xa nhả một hồi còi dài, báo hiệu một cuộc hành trình mới. Victor Sterling khẽ chỉnh lại cổ áo, bước vào ga tàu với dáng vẻ của một người lính già đang thực hiện sứ mệnh quan trọng nhất của đời mình: Giữ gìn ánh sáng của công lý giữa bóng tối của một thời đại đang chuyển mình.