Kinh đô ánh sáng đang ở vào thời kỳ rực rỡ nhất khi mà sắt thép và nghệ thuật cùng nhau viết nên những bản hùng ca mới. Đó là lúc công trình vĩ đại của Gustave Eiffel vừa mới hoàn thành, sừng sững vươn mình lên bầu trời Paris như một biểu tượng cho quyền năng của khoa học và tham vọng của con người. Những bóng đèn điện đầu tiên dọc theo đại lộ Champs-Élysées đã xua tan đi bóng tối nghìn năm, biến những đêm dạ vũ tại Paris thành những lễ hội không bao giờ kết thúc. Tuy nhiên, đằng sau sự hào nhoáng của những bộ váy lụa và tiếng sâm panh nổ rộn rã, một loại tội ác mới – tinh vi hơn, tàn nhẫn hơn – đang nảy mầm trong các phòng thí nghiệm bí mật và những góc tối của các hội kín thượng lưu.
Victor Sterling bước xuống từ toa tàu hạng nhất tại ga Gare du Nord. Khí trời Paris lúc này đang chuyển mình vào cuối thu, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của sông Seine và mùi dầu máy nồng đậm từ những đầu tàu hơi nước đang nhả khói. Ông chỉnh lại chiếc mũ phớt, đôi mắt xám lướt nhanh qua dòng người hối hả. Victor đến đây không phải để chiêm ngưỡng tháp Eiffel, mà theo một bức điện tín khẩn cấp từ Giáo sư Pierre Curie về cái chết kỳ lạ của một người đồng nghiệp trẻ tuổi ngay trong khu thí nghiệm bảo mật.
“Thưa ngài Sterling, cái chết của Laurent không chỉ là một mất mát về mặt khoa học, mà nó là một sự phi lý,” Giáo sư Pierre Curie nói khi dẫn Victor đi qua những hành lang đá của trường Đại học Sorbonne. “Anh ta được tìm thấy trong trạng thái bị đông cứng hoàn toàn, dù lò sưởi trong phòng vẫn đang cháy đỏ.”
Victor Sterling dừng lại trước cửa phòng thí nghiệm số 4. Một chiếc gậy ba toong cán bạc gõ nhẹ xuống mặt sàn đá cẩm thạch, tạo nên những âm thanh khô khốc.
“Sự phi lý thường là một quy luật vật lý chưa được giải mã, Giáo sư ạ. Nhiệt độ không bao giờ tự nhiên biến mất mà không có một tác nhân chuyển đổi năng lượng.”
Bước vào bên trong, Victor quan sát hiện trường với một sự tỉ mỉ đến đáng sợ. Nạn nhân, một nhà vật lý trẻ tuổi tên là Laurent, vẫn ngồi trên chiếc ghế gỗ, đôi mắt mở trừng trừng, làn da trắng bệch và phủ một lớp sương giá mỏng. Trên bàn làm việc, những ống nghiệm thủy tinh bị nứt vỡ, và một bình chứa kim loại lớn có thành đôi vẫn đang bốc lên những làn khói trắng mờ ảo.
Victor Sterling quỳ xuống, dùng một chiếc kẹp nhỏ nhặt lấy một mẩu cao su bị mủn nát dưới chân bàn. Ông đưa lên mũi ngửi, rồi khẽ nheo mắt.
“Nitơ lỏng (N
2
),” Victor thốt lên, giọng ông vang lên một cách trầm tĩnh. “Trong thời kỳ mà chúng ta chỉ vừa mới đạt được những bước tiến đầu tiên trong việc hóa lỏng chất khí, ai đó đã dùng nó như một vũ khí.”
Giáo sư Pierre kinh ngạc: “Hóa lỏng khí Nitơ ở nhiệt độ −196°C là một quy trình cực kỳ phức tạp và nguy hiểm. Làm sao có kẻ có thể thực hiện nó ngay trong một căn phòng như thế này?”
“Hắn không cần thực hiện quy trình ở đây,” Victor đứng dậy, đi về phía hệ thống ống dẫn hơi nước của tòa nhà. “Nhìn vào những vết rỉ sét bất thường trên van xả này đi. Có dấu vết của sự đóng băng cục bộ và giãn nở đột ngột.”
Ông dùng gậy ba toong chỉ vào một chiếc bình Dewar (bình chân không) nằm khuất sau đống bản thảo.
“Kẻ thủ ác đã lẻn vào đây khi Laurent đang tập trung làm việc. Hắn không cần dùng dao hay súng. Hắn chỉ cần đổ một lượng lớn Nitơ lỏng vào hệ thống thông gió hẹp của căn phòng. Trong một không gian kín, Nitơ lỏng hóa hơi nhanh chóng, không chỉ làm giảm nhiệt độ xuống mức cực thấp trong vài giây mà còn đẩy toàn bộ Oxy ra ngoài. Laurent không chỉ bị đông cứng; anh ta đã chết vì ngạt trước khi kịp nhận ra điều gì đang xảy ra.”
“Nhưng mục đích là gì?” Giáo sư Pierre hỏi, giọng run rẩy.
“Bản thiết kế hệ thống làm mát bằng khí cho các động cơ tàu ngầm mới,” Victor đáp, tay lật mở một tập hồ sơ trống rỗng trên bàn. “Laurent đã tìm ra cách kiểm soát áp suất khí ở quy mô lớn. Một phát minh có giá trị quân sự khổng lồ trong bối cảnh các cường quốc đang chạy đua vũ trang trên biển.”
Victor Sterling quay lại nhìn phía cửa sổ, nơi những giàn giáo của tháp Eiffel hiện lên mờ ảo trong sương sớm.
“Hung thủ phải là một người hiểu rõ về nhiệt động lực học và có quyền truy cập vào các bình chứa khí lỏng của viện nghiên cứu. Và quan trọng hơn, hắn phải là người biết rõ lịch trình làm việc đêm khuya của Laurent.”
Ông bước ra ngoài hành lang, nơi một người đàn ông trung niên với bộ râu tỉa tót gọn gàng đang đứng hút thuốc, vẻ mặt lộ rõ sự bồn chồn.
“Ngài Dupond, quản lý vật tư của viện nghiên cứu, phải không?” Victor lên tiếng, bước đi của ông hơi khập khiễng nhưng vô cùng dứt khoát.
Người đàn ông tên Dupond giật mình, điếu thuốc trên tay suýt rơi xuống.
“Dạ... đúng vậy, thưa ngài thám tử. Tôi thực sự sốc trước tin buồn này. Laurent là một tài năng trẻ đầy hứa hẹn.”
“Quả thực là vậy. Và anh ta cũng là người vừa ký lệnh kiểm kê kho vật tư vào tuần trước, nơi mà anh ta phát hiện ra một lượng lớn Nitơ lỏng và Heli bị thiếu hụt mà không có lý do chính đáng, phải không?”
Gương mặt Dupond chuyển từ tái nhợt sang xám xịt. Hắn định nói gì đó nhưng Victor đã ngắt lời bằng một phân tích hóa học đanh thép.
“Khi một người tiếp xúc gần với Nitơ lỏng trong quá trình vận chuyển thủ công, hơi lạnh sẽ để lại những vết bỏng lạnh đặc trưng trên da – những đốm màu tím sẫm không giống với bỏng lửa. Ngài Dupond, chiếc găng tay da trái của ngài có một vết rách nhỏ, và tôi dám cá rằng bên dưới đó là một vết bỏng lạnh vừa mới bắt đầu đóng vảy.”
Victor Sterling lấy từ trong túi ra một lọ dung dịch bạc nitrat (AgNO
3
) pha loãng.
“Chất liệu của chiếc bình Dewar mà ngài dùng để vận chuyển chất lỏng tối qua có một lớp màng oxit đồng (CuO). Khi ngài sơ suất làm đổ một ít lên tay, nó đã bám vào kẽ móng tay của ngài. Nếu tôi nhỏ dung dịch này lên tay ngài, phản ứng trao đổi sẽ tạo ra một kết tủa màu đặc trưng mà ngài không thể chối cãi.”
Dupond lùi lại, đôi mắt hắn lộ rõ vẻ hung tàn của kẻ bị dồn vào đường cùng.
“Anh ta quá thông minh, Sterling! Anh ta sẽ khiến tôi phải ngồi tù vì vài kiện hàng hóa chất bán ra thị trường đen. Tôi không còn lựa chọn nào khác!”
Hắn định bỏ chạy về phía cầu thang, nhưng Victor đã nhanh hơn. Với một động tác điêu luyện, ông dùng chiếc gậy ba toong móc vào chân Dupond, khiến hắn ngã nhào xuống mặt sàn đá cẩm thạch. Những viên cảnh sát Paris lập tức ập tới, khóa tay kẻ thủ ác trước khi hắn kịp có thêm hành động phản kháng nào.
“Công lý không quan tâm đến trí thông minh của ngài, ngài Dupond,” Victor Sterling nói khi đứng nhìn kẻ bị dẫn giải đi. “Nó chỉ quan tâm đến các sự thật vật chất mà ngài đã bỏ lại phía sau.”
Sau khi hiện trường được thu dọn, Victor Sterling đứng lại một mình trong phòng thí nghiệm. Ông nhìn vào những công thức toán học còn dang dở trên bảng đen của Laurent. Một bộ óc vĩ đại đã vụt tắt chỉ vì lòng tham của một kẻ tầm thường.
“Thế giới đang thay đổi quá nhanh,” Giáo sư Pierre Curie thở dài, bước đến bên cạnh Victor. “Sắt thép, điện năng, và giờ là các chất khí hóa lỏng... chúng ta đang tạo ra những công cụ vĩ đại, nhưng dường như chúng ta cũng đang tạo ra những cách thức mới để con người tàn hại lẫn nhau.”
Victor Sterling khẽ gật đầu, ánh mắt ông nhìn ra phía tháp Eiffel, lúc này đã được thắp sáng rực rỡ bởi hàng ngàn bóng đèn điện, trông như một cột lửa khổng lồ vươn tới các vì sao.
“Khoa học là một con dao hai lưỡi, Giáo sư ạ. Nhiệm vụ của tôi là đảm bảo rằng lưỡi dao của sự thật sẽ luôn sắc bén hơn lưỡi dao của tội ác. Laurent đã chết để bảo vệ bí mật của mình, và tôi ở đây để đảm bảo bí mật đó không bị vấy bẩn bởi máu của kẻ sát nhân.”
Ông rời khỏi Sorbonne khi màn đêm đã hoàn toàn bao phủ Paris. Dưới chân tháp Eiffel, những đôi tình nhân vẫn đang dạo bước, không hề biết rằng ngay bên trên đầu họ, một cuộc đấu trí căng thẳng vừa kết thúc. Victor Sterling bước lên một chiếc xe ngựa kéo, hướng về phía sông Seine.
Ông lấy cuốn sổ tay ra, ghi chép lại những quan sát về tác động của Nitơ lỏng lên mô mềm của con người. Đối với ông, mỗi cái chết là một bài học, và mỗi bài học đều giúp ông hoàn thiện bức tranh về sự vận hành của thế giới này.
“Nhiệt độ thấp nhất có thể làm đóng băng một sự sống,” Victor lẩm bẩm khi nhìn dòng nước sông Seine lững lờ trôi dưới ánh đèn đường. “Nhưng nó không bao giờ có thể làm đóng băng được công lý.”
Chương này của cuộc đời ông tại Paris đã khép lại, nhưng ông biết rằng sương mù của những bí ẩn khác đang chờ đợi ông ở phía bên kia eo biển Manche, hoặc có thể là trong những cánh rừng già rậm rạp của vùng Phổ. Victor Sterling tựa đầu vào thành xe, nhắm mắt lại. Tiếng vó ngựa gõ nhịp trên đường phố Paris như một bản nhạc tiễn đưa một linh hồn tài năng, và cũng là bản nhạc chào đón những thử thách mới đang dần hiện hữu trong bóng tối của một thế kỷ đầy biến động.
Paris – kinh đô ánh sáng, nhưng đối với Victor Sterling, ánh sáng thực sự không nằm ở những bóng đèn điện hay ngọn tháp thép kia. Nó nằm ở sự chuẩn xác của logic và sự kiên định của một con người đi tìm sự thật giữa muôn vàn những lời dối trá của nhân gian.
Victor Sterling tỉnh dậy khi chiếc xe dừng lại trước khách sạn Ritz. Ông bước xuống xe, dáng đi vẫn mang theo sự uy nghiêm trầm mặc. Ngày mai, ông sẽ trở về London, mang theo những kinh nghiệm về một loại tội ác công nghệ cao vừa chứng kiến. Thế giới này không còn bình yên như những năm tháng ông còn phục vụ trong quân đội, nhưng chừng nào trái tim ông còn đập và bộ óc ông còn minh mẫn, những bóng ma dưới chân tháp Eiffel hay ở bất cứ đâu cũng sẽ phải lộ diện trước ánh sáng của lý trí.
Ông gõ nhẹ chiếc gậy xuống mặt đường, một âm thanh chắc nịch và tin cậy. Sự thật, sau cùng, luôn là thứ tồn tại duy nhất sau khi mọi lớp sương mù đã tan biến.