Mùi hóa chất khử trùng nồng nặc tràn ngập trong khoang mũi, tiếng máy đo nhịp tim kêu lên những nhịp tẻ nhạt và khô khốc. Thẩm Nhược Hi nằm trên giường bệnh, đôi mắt lờ đờ nhìn lên trần nhà trắng xóa. Ở tuổi ba mươi, lẽ ra cô đang ở đỉnh cao của danh vọng và hạnh phúc, nhưng giờ đây, cơ thể cô chỉ còn là một cái xác không hồn, khô héo vì bạo bệnh và sự dày vò tinh thần suốt ba năm qua.
Cánh cửa phòng bệnh vốn dĩ yên tĩnh bỗng nhiên bị đẩy mạnh. Tiếng giày cao gót nện xuống sàn nhà nghe chói tai, phá tan bầu không khí hấp hối. Nhược Hi khó khăn quay đầu lại, đập vào mắt cô là gương mặt thân thuộc của Lục Viễn, người chồng mà cô từng bất chấp sự phản đối của gia đình để cưới cho bằng được. Đi bên cạnh anh ta là Lâm Kiều, cô gái mà cô từng thương hại, cho phép ở lại Thẩm gia làm người giúp việc vì hoàn cảnh khó khăn.
Lục Viễn hôm nay mặc một bộ vest thủ công đắt tiền, thứ mà chính tiền túi của Nhược Hi đã chi trả. Gương mặt anh ta không còn vẻ thư sinh, nhún nhường như ngày đầu, thay vào đó là một sự đắc thắng đầy ghê tởm. Anh ta thản nhiên bước tới, không một lời hỏi thăm sức khỏe vợ mình, chỉ lạnh lùng ném một xấp tài liệu lên ngực cô.
Nhược Hi run rẩy nhìn xuống. Đó là giấy chứng nhận đăng ký kết hôn mang tên Lục Viễn và Lâm Kiều, cùng với tờ quyết định chuyển nhượng toàn bộ cổ phần của tập đoàn Thẩm thị.
Lâm Kiều tiến lên một bước, bàn tay cô ta đeo chiếc nhẫn kim cương rực rỡ, chính là món trang sức gia bảo mà mẹ Nhược Hi để lại. Cô ta nở nụ cười ngây thơ nhưng lời nói lại như dao găm, đâm thẳng vào tim Nhược Hi. Cô ta bảo rằng họ đã ở bên nhau từ trước khi Nhược Hi và Lục Viễn kết hôn, rằng mọi sự quan tâm chăm sóc của cô bấy lâu nay trong mắt họ chỉ là trò cười của một kẻ ngốc lắm tiền.
Lục Viễn cúi xuống, ghé sát tai Nhược Hi, giọng nói trầm thấp đầy vẻ châm chọc. Anh ta thừa nhận rằng mình chưa bao giờ yêu cô, mỗi ngày sống cạnh cô đối với anh ta là một sự sỉ nhục vì cái mác ăn bám. Anh ta đã kiên nhẫn chờ đợi, từng bước hạ độc vào thuốc của cô, chia rẽ cô với cha mẹ, để rồi hôm nay đường đường chính chính đứng lên làm chủ Thẩm thị.
Nhược Hi muốn thét lên, muốn vung tay tát vào gương mặt bội bạc kia, nhưng cổ họng cô chỉ phát ra những tiếng khò khè đứt quãng. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi gò má gầy sọp. Cô hận bản thân đã mù quáng, hận mình đã mang con sói vào nhà để rồi hại chết cả gia tộc.
Tiếng máy đo nhịp tim bỗng kéo dài một hồi chói lịm. Ánh đèn trần nhà bắt đầu nhòe đi. Trong bóng tối đang dần sụp xuống, Nhược Hi nhìn thấy nụ cười hạnh phúc của đôi gian phu dâm phụ khi họ nắm tay nhau bước ra khỏi phòng, bỏ mặc cô chết trong cô độc và phẫn uất. Ý niệm cuối cùng trong đầu cô là một lời nguyền rủa tột cùng, nếu có kiếp sau, cô nhất định sẽ để họ phải nếm trải cảm giác sống không bằng chết này.