Cơn đau thắt nơi lồng ngực và hơi lạnh lẽo của phòng bệnh đột ngột tan biến, thay vào đó là một luồng không khí nóng nực, ồn ào tiếng người nói cười và tiếng nhạc hành khúc vang dội. Thẩm Nhược Hi bàng hoàng mở mắt, tầm nhìn của cô không còn là trần nhà trắng xóa của bệnh viện mà là bầu trời xanh ngắt của mùa hạ.
Cô đang đứng dưới bóng cây râm mát trong khuôn viên trường đại học. Trên tay cô là một bó hoa bách hợp lớn, cánh hoa còn đọng những giọt nước tinh khiết. Nhược Hi ngơ ngác nhìn xuống đôi bàn tay mình, nó không còn gầy trơ xương hay đầy những vết kim tiêm, mà trắng trẻo, mịn màng, tràn đầy nhựa sống của tuổi đôi mươi.
Cảm giác chân thực này khiến trái tim cô đập liên hồi. Nhược Hi run rẩy lấy điện thoại từ trong túi xách ra nhìn vào màn hình. Ngày tháng hiển thị rõ ràng là bảy năm về trước, đúng vào ngày lễ tốt nghiệp của Lục Viễn. Đây chính là cột mốc định mệnh, ngày mà cô đã ngu muội đồng ý lời cầu hôn của anh ta, mở đầu cho chuỗi bi kịch đẫm máu của đời mình.
Phía xa, một bóng dáng cao ráo trong bộ cử nhân đang rạng rỡ bước về phía cô. Đó là Lục Viễn của tuổi trẻ, gương mặt thư sinh, mang vẻ thanh cao thoát tục nhưng ẩn sâu dưới lớp vỏ bọc ấy lại là một tâm hồn mục nát. Đi bên cạnh anh ta, như thường lệ, vẫn là Lâm Kiều. Cô ta lúc này đang mặc bộ đồ đơn giản của một nữ sinh nghèo, nhìn Nhược Hi bằng ánh mắt ngưỡng mộ đầy giả tạo.
Lục Viễn dừng lại trước mặt cô, hít một hơi thật sâu rồi đột ngột quỳ một chân xuống đất. Hành động này ngay lập tức thu hút sự chú ý của đông đảo sinh viên xung quanh. Những tiếng xì xào, trầm trồ vang lên không ngớt về một "tình yêu cổ tích" giữa chàng sinh viên nghèo học giỏi và thiên kim tiểu thư nhà giàu.
Lục Viễn lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ, bên trong là một chiếc nhẫn bạc đơn giản đến mức rẻ tiền. Anh ta ngước nhìn cô với ánh mắt chân thành, giọng nói đầy truyền cảm, thề thốt về một tương lai tươi sáng, hứa rằng dù bây giờ anh ta chưa có gì trong tay nhưng sẽ dùng cả đời để bù đắp cho cô.
Nhược Hi nhìn xuống chiếc nhẫn, rồi nhìn vào gương mặt mà kiếp trước cô từng yêu sâu đậm. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh anh ta của bảy năm sau, khi anh ta đứng bên giường bệnh nhìn cô chết dần chết mòn với nụ cười ghê tởm. Sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng khiến Nhược Hi suýt chút nữa đã nôn ra ngay tại chỗ.
Cô biết rõ mục đích của màn cầu hôn này. Lục Viễn không hề yêu cô, anh ta chỉ cần cái danh "con rể Thẩm gia" để có được số vốn khởi nghiệp hàng chục tỷ đồng mà cha cô đã hứa hẹn sẽ trao cho anh ta nếu hai người kết hôn. Kiếp trước, cô đã xúc động đến phát khóc và gật đầu đồng ý ngay lập tức. Nhưng kiếp này, cô chỉ cảm thấy nực cười.
Mọi người xung quanh bắt đầu hô hào cổ vũ, thúc giục cô đồng ý. Lâm Kiều đứng bên cạnh cũng lên tiếng, giọng nói ngọt xớt như mật ngọt chết ruồi, khuyên cô hãy đón nhận tấm chân tình của đàn anh. Nhược Hi khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương mà không ai nhận ra. Cô chậm rãi lùi lại một bước, vòng tay ôm chặt bó hoa, ánh mắt nhìn thẳng vào Lục Viễn như nhìn một món đồ chơi cũ kỹ đã đến lúc phải vứt vào thùng rác.