Kể từ khi có được số tiền một triệu tệ trong tay, Lục Viễn cảm thấy mình như đã thực sự bước một chân vào giới thượng lưu. Để thuận tiện cho việc "làm ăn" và tận hưởng cảm giác của một tổng tài, hắn đã đồng ý cho Lâm Kiều dọn về sống chung trong một căn hộ chung cư tầm trung mà hắn vừa dùng tiền vay được để thuê dài hạn. Hắn tin rằng, có Lâm Kiều bên cạnh chăm sóc, hắn sẽ có thêm động lực để chinh phục đỉnh cao.
Thế nhưng, thực tế lại không hề thơ mộng như những lời thề thốt dưới ánh hoàng hôn ở căn gác trọ. Vừa bước chân vào căn hộ mới, Lâm Kiều đã lập tức vứt bỏ lớp mặt nạ dịu dàng, đảm đang của một "em gái nhà bên". Cô ta bắt đầu lộ rõ bản chất của một kẻ lười biếng và hám lợi. Mọi việc nhà từ giặt giũ đến nấu nướng, cô ta đều đùn đẩy cho Lục Viễn với lý do: "Em là phụ nữ, em cần phải giữ gìn nhan sắc để sau này đứng bên cạnh anh cho xứng tầm".
Lâm Kiều không còn mặc những bộ đồ nữ sinh giản dị nữa. Cô ta dùng danh nghĩa "thư ký tổng giám đốc" để quẹt thẻ tín dụng của Lục Viễn một cách không ghê tay. Những chiếc túi xách hàng hiệu dù là hàng giả hay hàng xách tay, những bộ mỹ phẩm đắt tiền bắt đầu lấp đầy căn phòng. Mỗi khi Lục Viễn nhíu mày vì số dư tài khoản sụt giảm nhanh chóng, Lâm Kiều lại lập tức dùng chiêu bài cũ: "Anh xem, em ăn diện cũng là vì bộ mặt của anh mà. Anh sắp làm chủ tịch lớn, chẳng lẽ lại để người phụ nữ của mình ăn mặc lôi thôi sao?".
Sự lười biếng của Lâm Kiều còn thể hiện ở việc cô ta thường xuyên ngủ nướng đến tận trưa, mặc kệ Lục Viễn phải vật lộn với những con số và áp lực từ phía chủ nợ. Căn bếp lúc nào cũng lạnh lẽo, bát đĩa bẩn chất đống trong bồn rửa. Thậm chí, cô ta còn bắt đầu so sánh Lục Viễn với những người đàn ông giàu có mà cô ta thấy trên mạng xã hội, dù miệng vẫn luôn nói lời yêu thương nhưng trong ánh mắt đã thấp thoáng sự sốt ruột khi thấy tiền không sinh ra nhanh như cô ta tưởng.
Mỗi tối, thay vì cùng Lục Viễn bàn bạc kế hoạch kinh doanh, Lâm Kiều chỉ quan tâm đến việc đòi hắn đưa đi ăn ở những nhà hàng sang trọng để chụp ảnh "sống ảo". Lục Viễn bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Trong những khoảnh khắc nhìn Lâm Kiều nằm dài trên ghế sofa lướt điện thoại, rác thải vứt bừa bãi xung quanh, hắn chợt nhớ về Thẩm Nhược Hi.
Hắn nhớ về cách Nhược Hi luôn sắp xếp mọi thứ ngăn nắp, cách cô lặng lẽ pha cho hắn một ly cà phê khi hắn làm việc muộn, và cả phong thái sang trọng toát ra từ cốt cách chứ không cần đến lớp phấn son lòe loẹt. Nhưng sự kiêu ngạo không cho phép Lục Viễn hối hận. Hắn tự trấn an mình rằng đây chỉ là giai đoạn khó khăn tạm thời, và khi dự án của hắn thành công, Lâm Kiều sẽ lại là người phụ nữ tuyệt vời nhất. Hắn không hề biết rằng, chính sự lười biếng và hoang phí của người phụ nữ mà hắn chọn đang đẩy hắn nhanh hơn vào hố sâu của nợ nần.