MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNợ Của Thẩm Gia, Anh Phải Trả Bằng Cả Đời.Chương 11

Nợ Của Thẩm Gia, Anh Phải Trả Bằng Cả Đời.

Chương 11

604 từ · ~4 phút đọc

Sáng thứ Hai, khi Lục Viễn còn đang chìm trong giấc ngủ sau một đêm mệt mỏi vì tính toán nợ nần, tiếng đập cửa dồn dập và tiếng chuông reo liên hồi đã khiến hắn giật mình tỉnh giấc. Lâm Kiều đang đắp mặt nạ nằm trên sofa cũng cáu kỉnh bật dậy, miệng không ngừng lẩm bẩm chửi rủa kẻ nào dám phá đám giấc ngủ của cô ta.

Mở cửa ra, đứng trước mặt họ không phải là người đưa đồ ăn nhanh hay nhân viên giao hàng, mà là một nhóm người mặc vest đen cùng với luật sư riêng của Thẩm gia. Vị luật sư lạnh lùng đẩy gọng kính, đưa ra một bản thông báo chính thức có dấu đỏ của tập đoàn. Ông ta tuyên bố rằng căn hộ này là tài sản thuộc sở hữu cá nhân của Thẩm Nhược Hi, và hôm nay cô có quyền thu hồi lại vô điều kiện.

Lục Viễn đứng hình mất vài giây, sau đó gào lên rằng đây là căn hộ Nhược Hi đã hứa tặng cho hắn khi hai người đính hôn. Tuy nhiên, vị luật sư chỉ mỉm cười chuyên nghiệp, nhắc nhở hắn rằng "hứa" và "pháp lý" là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Vì hai người chưa bao giờ có giấy tờ chuyển nhượng hợp pháp, và hiện tại mối quan hệ giữa hai bên đã chấm dứt, Lục Viễn không còn tư cách để ở lại đây thêm một phút nào nữa.

Lâm Kiều nghe đến việc phải dọn đi thì lồng lộn lên, cô ta định dùng chiêu bài ăn vạ thường ngày, nhưng khi nhìn thấy hai nhân viên bảo vệ cao lớn bắt đầu tiến vào để di dời đồ đạc, cô ta lập tức im bặt vì sợ hãi. Nhìn thấy những chiếc túi hiệu giả và đống quần áo lộn xộn của mình bị tống vào những chiếc thùng carton rẻ tiền, Lâm Kiều tức đến nổ đom đóm mắt nhưng chẳng thể làm gì hơn.

Trong vòng chưa đầy một tiếng đồng hồ, Lục Viễn và Lâm Kiều bị tống ra khỏi tòa nhà cao cấp với một đống hành lý nhếch nhác. Những cư dân thượng lưu đi ngang qua đều che miệng cười khúc khích trước cảnh tượng thảm hại của gã "phò mã hụt". Lục Viễn đứng giữa cái nắng gay gắt, nhìn số dư tài khoản chỉ còn lại vài đồng bạc lẻ sau khi đã dồn hết vào công ty và thói tiêu xài của Lâm Kiều.

Vì không còn đủ tiền để thuê một căn hộ tử tế khác, và cũng không muốn quay về căn gác trọ cũ kỹ vì sợ mất mặt, Lục Viễn đành phải dẫn Lâm Kiều đến một khách sạn rẻ tiền nằm sâu trong một con hẻm nhỏ. Căn phòng chưa đầy mười mét vuông, ga giường ố vàng và mùi thuốc lá nồng nặc khiến Lâm Kiều vừa bước vào đã bịt mũi khóc lóc. Cô ta bắt đầu oán trách Lục Viễn vô dụng, nói rằng mình đã chịu khổ vì anh quá nhiều.

Lục Viễn ngồi gục đầu trên chiếc giường ọp ẹp, đôi bàn tay đan chặt vào nhau. Sự nhục nhã này như một nhát dao đâm xuyên qua lòng tự trọng của hắn. Hắn thề rằng đây là lần cuối cùng hắn để Nhược Hi chà đạp mình. Hắn không hề biết rằng, việc mất đi căn hộ sang trọng này chỉ là màn dạo đầu trong kế hoạch tước đoạt tất cả sự tiện nghi mà hắn từng hưởng thụ từ Thẩm gia.