Sau vài ngày sống trong sự ngột ngạt của khách sạn rẻ tiền, Lục Viễn nhận ra rằng tiền vay nặng lãi đang vơi đi với tốc độ chóng mặt mà công ty khởi nghiệp của hắn vẫn chưa thu về được một xu nào. Hắn quyết định tạm gác lại giấc mơ làm chủ để đi tìm một công việc quản lý cấp cao tại các tập đoàn lớn. Với tấm bằng tốt nghiệp loại ưu và cái danh "người cũ của Thẩm tiểu thư", hắn tin rằng các công ty đối thủ sẽ trải thảm đỏ mời hắn về để khai thác thông tin từ Thẩm thị.
Lục Viễn chọn ra năm tập đoàn hàng đầu trong ngành và gửi hồ sơ. Thật kỳ lạ, tất cả đều phản hồi rất nhanh và mời hắn đến phỏng vấn ngay trong ngày. Hắn đắc ý vô cùng, vơ lấy bộ vest duy nhất còn phẳng phiu, soi gương và tự nhủ rằng vàng thì ở đâu cũng phát sáng. Hắn không hề biết rằng, những lời mời này chính là những cái bẫy được giăng sẵn để sỉ nhục hắn một cách triệt để nhất.
Tại tập đoàn đầu tiên, một công ty vốn là đối trọng của Thẩm thị trong mảng bất động sản, Lục Viễn bước vào phòng phỏng vấn với tư thế ngẩng cao đầu. Hắn bắt đầu thuyết trình về những dự án lớn mà mình "từng tham gia" tại Thẩm thị. Tuy nhiên, vị giám đốc nhân sự chỉ nghe được vài câu đã ngắt lời bằng một nụ cười khẩy. Ông ta lấy ra một tập tài liệu, trong đó ghi rõ mọi báo cáo thực tập của Lục Viễn đều do bộ phận trợ lý của Nhược Hi làm hộ, còn hắn chỉ việc ký tên. Ông ta thẳng thừng bảo rằng công ty không cần một "bình hoa di động" chỉ biết dựa hơi phụ nữ.
Lục Viễn tím tái mặt mày, hắn rời đi và tìm đến tập đoàn thứ hai. Lần này, người phỏng vấn còn tuyệt tình hơn. Ngay khi hắn vừa ngồi xuống, họ đã đặt lên bàn một lá thư khuyến cáo từ Hiệp hội doanh nghiệp mà Nhược Hi là thành viên cốt cán. Lá thư ám chỉ Lục Viễn là kẻ có vấn đề về đạo đức nghề nghiệp và từng có ý định gian lận tài chính. Người phỏng vấn nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn một con virus độc hại và yêu cầu hắn rời khỏi tòa nhà ngay lập tức để tránh làm bẩn bầu không khí.
Đến tập đoàn thứ ba, thứ tư, kịch bản vẫn lặp lại y hệt. Thậm chí, có nơi còn để hắn ngồi chờ ở sảnh suốt bốn tiếng đồng hồ chỉ để thông báo rằng: "Chúng tôi đã tuyển đủ người, mong anh đừng quay lại quấy rối". Lục Viễn đứng giữa cái nắng đổ lửa của Bắc Kinh, cảm thấy cả thế giới kinh doanh như đang dựng lên một bức tường sắt ngăn cách hắn.
Hắn run rẩy rút điện thoại ra gọi cho một người quen cũ trong ngành, định nhờ vả một vị trí nhỏ hơn. Người đó thở dài bảo hắn đừng tốn công vô ích nữa, vì Thẩm Nhược Hi đã chính thức "đánh tiếng" trong giới thượng lưu và giới kinh doanh rằng: "Ai nâng đỡ Lục Viễn, kẻ đó chính là kẻ thù của Thẩm gia". Ở cái thành phố này, không một ai dại dột đến mức vì một gã sinh viên nghèo mà đi đắc tội với một tập đoàn khổng lồ như Thẩm thị.
Lục Viễn thất thểu bước đi trên vỉa hè, lòng tự trọng bị chà đạp đến mức không còn hình hài. Hắn chợt nhận ra, hóa ra bấy lâu nay cái gọi là "tài năng" của hắn chỉ là một ảo ảnh được xây dựng trên sự bao dung và tiền bạc của Nhược Hi. Khi cô rút lại sự che chở đó, hắn chẳng khác nào một hạt bụi nhỏ nhoi, dễ dàng bị thổi bay khỏi sàn diễn mà hắn từng mơ ước làm chủ.