Trong khi Lục Viễn đang quay cuồng với sự ghẻ lạnh của giới kinh doanh, Lâm Kiều vẫn chưa hề ý thức được tình cảnh thảm hại của mình. Đối với cô ta, việc phải ở trong cái khách sạn rẻ tiền hôi hám là một sự sỉ nhục, và cách duy nhất để cô ta giải tỏa tâm lý là đi mua sắm để khẳng định đẳng cấp "phu nhân tương lai".
Chiều hôm đó, Lâm Kiều kéo Lục Viễn đến trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố, nơi mà trước đây hắn thường xuyên đưa Nhược Hi tới. Vừa bước vào gian hàng túi xách của một thương hiệu quốc tế, Lâm Kiều đã chỉ ngay vào chiếc túi phiên bản giới hạn đặt trong lồng kính. Cô ta õng ẹo, ôm lấy cánh tay Lục Viễn rồi nũng nịu bảo rằng chiếc túi này rất hợp với bộ váy mà cô ta định mặc trong ngày khai trương công ty của hắn.
Lục Viễn nhìn vào bảng giá phía dưới, con số khiến hắn choáng váng đến mức nghẹt thở. Nó bằng cả ba tháng tiền lãi mà hắn phải trả cho đám xã hội đen. Hắn cố gắng kìm nén sự nóng nảy, khẽ kéo tay Lâm Kiều ra ngoài và thì thầm rằng hiện tại dòng vốn công ty đang kẹt, đợi vài tháng nữa hắn sẽ mua cho cô ta cái tốt hơn.
Nhưng Lâm Kiều đâu phải là người biết thấu hiểu. Thấy Lục Viễn chần chừ, cô ta lập tức thay đổi thái độ, giọng nói trở nên chói lót khiến những khách hàng sang trọng xung quanh đều ngoái lại nhìn. Cô ta lớn tiếng trách móc Lục Viễn bủn xỉn, nói rằng mình đã hi sinh cả thanh xuân để theo hắn chịu khổ, giờ chỉ một chiếc túi cũng không mua nổi thì làm sao có thể tin tưởng vào tương lai.
Đúng lúc này, nhân viên cửa hàng tiến lại gần. Với con mắt tinh đời, cô nhân viên nhìn lướt qua bộ vest đã cũ của Lục Viễn và dáng vẻ huyên náo thiếu giáo dục của Lâm Kiều. Cô ta lịch sự nhưng đầy mỉa mai, thông báo rằng chiếc túi này chỉ dành cho những khách hàng có thẻ thành viên hạng kim cương hoặc đã có lịch sử mua hàng trên một tỷ tệ tại hệ thống.
Lâm Kiều không những không biết xấu hổ mà còn chỉ thẳng tay vào mặt nhân viên, gào lên rằng bạn trai cô ta là tổng giám đốc, là chồng sắp cưới của Thẩm tiểu thư. Lục Viễn tái mặt, định bịt miệng Lâm Kiều lại nhưng đã quá muộn. Những tiếng cười khúc khích vang lên từ phía các quý bà đang thử đồ gần đó. Một người trong số họ thản nhiên nói vọng ra: "Hóa ra đây là gã ăn bám bị Thẩm gia đá ra đường sao? Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã, tìm đâu ra một cô ả thất học thế này không biết."
Cơn giận và sự nhục nhã bốc lên đến tận đỉnh đầu, Lục Viễn cảm thấy mặt mình nóng bừng như bị ai tát. Hắn nhìn Lâm Kiều vẫn đang múa tay múa chân đòi "gọi quản lý", trong lòng bỗng dâng lên một sự chán ghét tột độ. Hắn không nói một lời, quay lưng bỏ chạy khỏi cửa hàng, để mặc Lâm Kiều đứng đó ngơ ngác giữa những ánh mắt khinh bỉ và tiếng chỉ trỏ của đám đông.
Lần đầu tiên kể từ khi trùng sinh, Lục Viễn cảm thấy người phụ nữ mà hắn chọn làm "chân ái" lại giống như một gông cùm nặng nề, kéo tuột hắn xuống vũng bùn của sự hèn mọn.