Lục Viễn thơ thẩn bước đi trên vỉa hè, bỏ mặc Lâm Kiều vẫn đang gào thét phía sau. Gió buổi chiều muộn thổi qua, cái lạnh của mùa thu dường như thấm vào từng lớp vải của bộ vest đã bắt đầu xuống cấp. Hắn dừng lại trước một cửa hàng tiện lợi, định mua một bao thuốc lá để giải sầu, nhưng khi thò tay vào túi quần, hắn chỉ tìm thấy vài tờ tiền lẻ nhăn nhúm và một tấm thẻ tín dụng đã bị khóa từ lâu.
Đứng trước quầy thu ngân, nhìn con số hiển thị trên màn hình máy tính, Lục Viễn bỗng khựng lại. Một cảm giác hụt hẫng đến tê tái đột ngột xâm chiếm lấy tâm trí hắn. Trong ký ức của hắn, những khoảnh khắc như thế này chưa bao giờ tồn tại.
Kiếp trước, dù đi ăn ở nhà hàng năm sao, mua sắm ở những trung tâm thương mại xa xỉ hay đơn giản là thanh toán một hóa đơn sửa xe, hắn chưa bao giờ phải nhìn vào bảng giá. Phía sau hắn luôn có Thẩm Nhược Hi. Cô luôn là người lặng lẽ đi sau, nhẹ nhàng đưa thẻ đen ra thanh toán tất cả trước khi hắn kịp cảm thấy lúng túng. Cô nâng niu lòng tự trọng của hắn đến mức cực đoan, luôn giả vờ nói rằng "đó là quà của em" hoặc "em thanh toán trước cho tiện".
Lục Viễn nhớ lại có lần hắn vô tình làm hỏng một chiếc đồng hồ đắt tiền của một vị đại gia trong bữa tiệc. Khi hắn còn đang loay hoay với sự nhục nhã, chính Nhược Hi đã đứng ra dàn xếp, đền bù một số tiền khổng lồ mà không một lời oán trách, chỉ quay sang nắm lấy tay hắn hỏi: "Anh có bị thương không?".
Ngày đó, hắn coi sự tận hiến của cô là lẽ đương nhiên. Hắn coi tiền bạc của Thẩm gia là thứ hắn xứng đáng được hưởng vì đã "ban phát" tình yêu cho cô tiểu thư kiêu ngạo ấy. Hắn ghét mùi tiền của cô vì nó làm hắn thấy mình hèn mọn, nhưng giờ đây, khi mùi tiền ấy biến mất, hắn mới nhận ra mình thậm chí còn không đủ khả năng để chi trả cho sự tồn tại hằng ngày.
Lục Viễn nhìn vào bóng mình phản chiếu trên cửa kính cửa hàng. Tóc tai rối bời, gương mặt hốc hác vì lo âu, bộ dạng này so với một "tổng tài" trong tương lai mà hắn thường mơ mộng thật quá xa vời. Lâm Kiều – người mà hắn cho là tình yêu đích thực – chỉ biết đòi hỏi, chỉ biết tiêu xài và gây chuyện. Cô ta không bao giờ biết cách bảo vệ lòng tự trọng của hắn như Nhược Hi đã từng làm. Ngược lại, cô ta chính là kẻ đang từng chút một lột trần sự nghèo nàn của hắn trước mặt thiên hạ.
Một sự hối hận thoáng qua trong đáy lòng Lục Viễn, nhưng nó nhanh chóng bị sự ích kỷ và cái tôi quá lớn dập tắt. Hắn không hối hận vì đã phản bội cô, hắn chỉ hối hận vì đã rút chân ra quá sớm khi chưa kịp chiếm lấy toàn bộ tài sản của Thẩm gia. Hắn cay đắng nhận ra, hóa ra cái gọi là "tình yêu thanh khiết" với Lâm Kiều lại đắt đỏ và nặng nề đến thế khi không có tiền của Nhược Hi làm bệ đỡ.
Hắn vứt bao thuốc lá xuống đất, không mua nữa. Bước chân hắn nặng trĩu quay về phía khách sạn rẻ tiền, nơi có một người đàn bà đang chờ để bòn rút những đồng tiền cuối cùng của hắn. Lần đầu tiên, Lục Viễn cảm thấy sợ hãi tương lai.