MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNợ Của Thẩm Gia, Anh Phải Trả Bằng Cả Đời.Chương 7

Nợ Của Thẩm Gia, Anh Phải Trả Bằng Cả Đời.

Chương 7

585 từ · ~3 phút đọc

Sáng hôm sau, Lục Viễn thức dậy trong căn gác trọ với một sự tự tin mù quáng. Hắn chỉnh đốn lại bộ vest cũ, thắt lại cà vạt một cách cẩn thận, tin rằng chỉ cần mình chịu hạ mình xuống, đến tận tập đoàn Thẩm thị để "giải thích" một chút, thì Nhược Hi sẽ lại mủi lòng mà ký chi phiếu cho hắn khởi nghiệp. Trong thâm tâm, hắn vẫn cho rằng sự việc hôm qua chỉ là một cơn dỗi hờn quá mức của tiểu thư nhà giàu.

Lục Viễn đón xe buýt đến trụ sở Thẩm thị. Đứng trước tòa nhà chọc trời lộng lẫy, nơi mà kiếp trước hắn từng ra vào như chủ nhân, hắn hít một hơi thật sâu rồi sải bước tiến về phía sảnh chính. Hắn đi thẳng đến quầy tiếp tân, nở nụ cười hào hoa thường ngày và yêu cầu được lên phòng chủ tịch để gặp Nhược Hi.

Cô nhân viên tiếp tân nhìn bộ vest đã bắt đầu sờn vai của Lục Viễn, rồi nhìn vào danh sách khách hẹn trên màn hình máy tính. Cô ấy lạnh lùng hỏi hắn đã có lịch hẹn trước hay chưa. Lục Viễn thoáng sững sờ, hắn cao giọng bảo mình là vị hôn phu của Thẩm Nhược Hi, trước nay ra vào đây chưa bao giờ cần đến hai chữ "lịch hẹn".

Tiếng ồn ào của hắn ngay lập tức thu hút sự chú ý của đội ngũ bảo vệ. Hai người đàn ông cao lớn, lực lưỡng tiến lại gần. Một trong hai người chính là tổ trưởng bảo vệ, người từng nhiều lần cúi đầu chào Lục Viễn khi hắn đi cùng Nhược Hi. Nhưng hôm nay, ánh mắt người đó chỉ có sự lạnh lùng và khinh miệt. Anh ta cho biết mình vừa nhận được thông báo trực tiếp từ văn phòng tổng giám đốc: Bất kỳ ai tên Lục Viễn tìm đến đều không được phép bước vào tòa nhà dù chỉ nửa bước.

Lục Viễn đỏ bừng mặt vì nhục nhã khi thấy những nhân viên văn phòng đi ngang qua đều ngoái lại nhìn mình bằng ánh mắt tò mò và mỉa mai. Hắn gào lên, đòi gọi điện trực tiếp cho Nhược Hi, mắng nhiếc đội bảo vệ là "lũ chó cậy gần nhà". Ngay lập tức, hai người bảo vệ không nể nang gì nữa, họ tóm lấy hai cánh tay của hắn, xách bổng lên rồi lôi thẳng ra khỏi sảnh chính.

Trước mặt bao nhiêu người qua lại trên phố, Lục Viễn bị ném thẳng xuống bậc thềm đá. Chiếc cặp táp của hắn văng ra xa, hồ sơ dự án khởi nghiệp bay tung tóe dưới chân người đi bộ. Tổ trưởng bảo vệ đứng từ trên cao nhìn xuống, gằn giọng bảo hắn hãy soi gương xem mình là ai, Thẩm thị không phải là nơi để những kẻ không phận sự đến quấy rối.

Lục Viễn bò dậy, lúng túng gom nhặt từng tờ giấy lộn trong sự cười nhạo của người qua đường. Hắn nhìn lên tầng cao nhất của tòa nhà, nơi văn phòng của Nhược Hi tọa lạc, lòng tràn đầy hận thù. Hắn không ngờ rằng Nhược Hi lại tuyệt tình đến mức này, không thèm cho hắn lấy một cơ hội để đối thoại. Sự nhục nhã hôm nay giống như một cái tát trời giáng, vỡ vụn cái mác "phò mã" mà hắn hằng tự hào bấy lâu nay.