Từ cửa sổ sát đất trên tầng cao nhất của tòa nhà Thẩm thị, Thẩm Nhược Hi thu trọn vào tầm mắt cảnh tượng Lục Viễn bị bảo vệ ném ra ngoài như một con chó lạc. Cô nhấp một ngụm trà nóng, cảm giác đắng chát tan dần trên đầu lưỡi, thay vào đó là một sự sảng khoái lạ thường. Tuy nhiên, cô biết rõ chỉ vả mặt bằng hành động là chưa đủ, cô cần phải bóp nghẹt mọi con đường thăng tiến của hắn bằng một thế lực thực sự.
Nhược Hi quay người lại, đối diện với người đàn ông đang ngồi trên ghế sô pha da cao cấp. Đó là Cố Thừa Trạch, người thừa kế của tập đoàn Cố thị, cũng là đối thủ không đội trời chung của Lục Viễn ở kiếp trước. Kiếp trước, vì bảo vệ Lục Viễn, Nhược Hi đã không ít lần dùng quyền lực của Thẩm gia để gây khó dễ cho Cố Thừa Trạch, khiến anh phải ra nước ngoài phát triển. Giờ nhìn lại, cô mới nhận ra người đàn ông này mới thực sự là một thiên tài kinh doanh có nhân cách vàng.
Cố Thừa Trạch thản nhiên quan sát Nhược Hi, đôi mắt phượng hẹp dài ẩn chứa sự sắc sảo và một chút tò mò. Anh không hiểu tại sao đại tiểu thư nhà họ Thẩm, người vốn dĩ luôn quấn quýt bên gã sinh viên nghèo kia, hôm nay lại chủ động hẹn gặp anh để bàn chuyện hợp tác. Anh nhẹ nhàng đặt tách cà phê xuống, chất giọng trầm thấp vang lên, hỏi cô rằng màn kịch đuổi người vừa rồi là diễn cho ai xem.
Nhược Hi không hề lúng túng, cô lấy ra một bản kế hoạch kinh doanh hoàn toàn mới, thứ mà cô đã dành cả đêm để chuẩn bị dựa trên những xu hướng thị trường mà cô biết chắc sẽ bùng nổ trong vài năm tới. Cô đẩy bản hồ sơ về phía Cố Thừa Trạch, thẳng thắn thừa nhận rằng trước đây cô đã mù quáng, nhưng giờ đây cô muốn dùng thực lực để chứng minh mình là một người cộng sự đáng tin cậy.
Cố Thừa Trạch ban đầu còn giữ thái độ hoài nghi, nhưng khi lật mở từng trang tài liệu, ánh mắt anh dần thay đổi từ hờ hững sang kinh ngạc. Những phân tích về chuỗi cung ứng toàn cầu và sự chuyển dịch của nền kinh tế số trong bản kế hoạch của Nhược Hi vượt xa tầm nhìn của bất kỳ chuyên gia tư vấn nào mà anh từng gặp. Đây không phải là kiến thức của một tiểu thư chỉ biết hưởng lạc, mà là tư duy của một nhà chiến lược đại tài.
Nhược Hi mỉm cười, cô đề nghị Thẩm thị và Cố thị sẽ cùng nhau thành lập một liên minh đầu tư, mục tiêu đầu tiên là thâu tóm các dự án tiềm năng mà Lục Viễn đang nhắm tới bằng những mối quan hệ bất chính. Cô muốn chặn đứng mọi hơi thở kinh doanh của hắn ngay từ khi nó còn là ý tưởng. Cố Thừa Trạch nhìn sâu vào mắt Nhược Hi, thấy được sự căm hận sâu sắc hòa quyện cùng trí tuệ lạnh lùng, anh bất giác nhếch môi cười, một nụ cười đầy hứng thú.
Sau hơn hai tiếng thảo luận chi tiết, Cố Thừa Trạch đứng dậy, chủ động đưa tay ra trước mặt Nhược Hi. Anh bảo rằng mình rất mong chờ vào sự hợp tác này, không phải vì muốn trả thù Lục Viễn, mà vì anh thực sự nhìn thấy một đối tác tầm cỡ trong con người cô. Nhược Hi nắm lấy tay anh, một cái bắt tay đánh dấu sự khởi đầu của một đế chế mới, đồng thời cũng là bản án tử hình cho những tham vọng viển vông của Lục Viễn trong tương lai.