Trụ sở của băng Hắc Hổ hôm nay nồng nặc mùi thuốc lá và sát khí. Trên chiếc ghế bành bọc da hổ đã sờn cũ, Lê Phan Nhã Phương ngồi vắt chéo chân, tay xoay xoay con dao bấm sắc lẹm. Đôi mắt sắc lẹm của cô quét qua đám đàn em đang đứng run rẩy, rồi dừng lại ở tờ giấy trắng mực đen nằm chình ình trên bàn gỗ.
“Hợp đồng hôn nhân? Các người bảo tôi đi lấy cái thằng cha Long ‘Cụt’ nhà họ Trần đó hả?”
Giọng Phương không cao, nhưng đủ khiến gã đàn em thân tín nhất phải đổ mồ hôi hột. Gã lý nhí: “Dạ thưa chị Đại… đây là ý của Lão Đại. Dạo này công an làm gắt quá, địa bàn phía Đông lại đang bị đám lính mới dòm ngó. Nhà họ Trần đề nghị đình chiến bằng cách… liên minh gia tộc.”
“Liên minh cái con khỉ! Nó là kẻ thù không đội trời chung với tôi từ hồi mẫu giáo!” Phương đập bàn đứng phắt dậy. “Nó từng thả sâu vào cặp tôi, tôi từng đấm nó gãy một chiếc răng cửa. Giờ bảo tôi về chung giường với nó? Thà bảo tôi đi tù còn sướng hơn!”
Cùng lúc đó, tại văn phòng máy lạnh sang trọng của nhà họ Trần, Trần Hoàng Long đang… ngoáy mũi, mắt dán vào màn hình điện thoại chơi game nông trại. Anh mặc một bộ vest hàng hiệu giá hàng chục triệu đồng, nhưng dưới chân lại xỏ đôi dép tổ ong màu vàng rực rỡ.
“Ba à, ba kêu con cưới con Mắm đó thiệt hả?” Long vừa nhấn màn hình vừa càu nhàu. “Con Phương đó nó không phải đàn bà đâu, nó là con khủng long bạo chúa tái sinh đó! Ba nhìn cái sẹo trên lông mày con đi, hồi lớp 9 nó chọi cái ghế đẩu vô mặt con đó!”
Ông trùm Trần Hữu Thắng đập tay xuống bàn, khiến Long giật mình suýt rơi điện thoại: “Mày bớt lèm bèm lại! Mày phá gia chi tử bấy lâu nay chưa đủ sao? Cưới nó về, hai nhà gộp lại làm ăn cho yên ổn. Đây là lệnh, không phải lời mời!”
Buổi chiều hôm đó, cuộc gặp mặt “định mệnh” diễn ra tại một nhà hàng kín đáo do hai bên bao trọn. Không khí căng thẳng như thể chỉ cần một cái hắt hơi là cả hai băng đảng sẽ rút súng nã vào nhau ngay lập tức.
Long bước vào trước, tay cầm đóa hoa hồng đỏ rực nhưng mặt mũi thì như sắp đi đưa tang. Vừa thấy Phương ngồi đó với gương mặt “đâm lê”, anh quẳng đóa hoa lên bàn, buông một câu xanh rờn: “Hoa này, cầm lấy đi cho đúng thủ tục. Chúc mừng cô sắp rơi vào hố lửa nhé!”
Phương liếc nhìn bó hoa, rồi thản nhiên rút một bông ra, bẻ gãy cổ hoa ngay trước mặt Long: “Cảm ơn. Tôi cũng đang tính dùng cái gai này để chọc thủng bánh xe Roll-Royce của anh đây.”
Hai người nhìn nhau, ánh điện trong phòng như có tia chớp xẹt qua. Đàn em hai bên đứng phía sau đều đồng loạt nuốt nước bọt, tay đặt sẵn lên cán dao. Đây không phải là một cuộc gặp gỡ của đôi lứa, mà là một cuộc đàm phán bom hẹn giờ.
“Nghe này Phương Mắm,” Long kéo ghế ngồi xuống, ghé sát mặt cô, giọng đầy vẻ thách thức đen tối. “Chúng ta chỉ diễn kịch cho hai ông già vui lòng thôi. Ra khỏi cửa nhà hàng này, tôi là thái tử, cô là tiểu thư, đường ai nấy đi. Nhưng trước báo chí và các bô lão, nếu cô làm hỏng chuyện, tôi sẽ xẻo thịt cô ra kho mắm thật đấy.”
Phương nở một nụ cười khinh bỉ, cô vươn tay vỗ bành bạch vào má Long: “Lo cho cái răng giả của anh trước đi Long ‘Cụt’. Nếu anh dám lén phén với con nào trong lúc mang danh chồng tôi, tôi không hứa là anh sẽ còn cái ‘gốc’ để mà đi vệ sinh đâu.”
Tờ hợp đồng đình chiến được đẩy ra giữa bàn. Cả hai ký tên bằng những nét bút mạnh đến nỗi rách cả giấy. Một cuộc hôn nhân đầy máu, nước mắt và những chiêu trò bẩn bựa chính thức bắt đầu từ cái đặt bút đó.