Lễ đính hôn của nhà họ Trần và nhà họ Lê không được tổ chức ở một trung tâm tiệc cưới sang trọng như người ta vẫn tưởng, mà diễn ra ngay tại sảnh chính của một nhà hàng sân vườn rộng lớn, nơi vốn là "vùng đệm" giữa địa bàn của hai băng đảng. Không khí chẳng có lấy một chút màu hồng của tình yêu; trái lại, nó giống một cuộc duyệt binh hơn. Đàn em của Trần Hoàng Long diện vest đen, đeo kính râm, đứng dàn hàng bên trái. Đàn em của Lê Phan Nhã Phương mặc sơ mi đồng màu, tay xăm trổ kín mít, đứng thủ thế bên phải. Ở giữa là một lối đi rải đầy cánh hoa hồng, nhưng ai cũng hiểu dưới lớp hoa đó có khi là mấy thanh mã tấu đang nằm chờ sẵn.
Long "Cụt" đứng ở đầu sân khấu, thắt chiếc cà vạt đỏ rực như máu, chân vẫn trung thành với đôi dép tổ ong nhưng lần này là phiên bản màu trắng cho "sang trọng". Anh không ngừng lấy tay nới lỏng cổ áo, miệng lầm bầm chửi thề. Với Long, việc phải đứng đây để chờ rước một "con mắm" về nhà chẳng khác nào tự ký vào bản án tử hình cho sự tự do của mình. Anh tự nhủ, nếu không vì cái ghế thừa kế và sự thúc ép của ông già, anh đã trốn sang Campuchia từ đêm qua.
Đúng 9 giờ sáng, một chiếc xe bán tải hầm hố gầm rú từ phía cổng, thắng gấp làm bụi bay mù mịt. Nhã Phương bước xuống trong bộ váy đuôi cá trắng tinh khôi, nhưng thay vì đi giày cao gót uyển chuyển, cô lại mang một đôi giày lính hầm hố bên dưới tà váy. Gương mặt Phương được trang điểm kỹ lưỡng, đẹp đến mức mấy gã đàn em nhà họ Trần phải ngẩn ngơ, nhưng ngay khi cô mở miệng, cái vẻ kiêu sa đó lập tức tan biến.
"Nhìn cái gì? Chưa thấy người đẹp đi lấy chồng bao giờ à?" Phương quát mấy gã đứng gần rồi hất hàm nhìn về phía Long.
Long tiến lại gần, cố nở một nụ cười giả tạo trước ống kính của vài tay nhà báo thân tín được mời đến để làm màu. Anh ghé sát tai Phương, rít qua kẽ răng: "Cô mang giày lính để lát nữa tính chạy trốn hay là định đá vào hạ bộ tôi giữa lễ đường hả?"
Phương mỉm cười, đôi mắt cong lại đầy nguy hiểm, cô đưa tay chỉnh lại cổ áo cho Long nhưng thực chất là đang bóp mạnh vào yết hầu anh: "Nếu anh còn lèm bèm, tôi sẽ dùng đôi giày này giẫm lên mặt anh ngay tại chỗ. Cười lên đi, anh người yêu, ống kính đang chỉa vào kìa."
Lễ đính hôn bắt đầu với màn trao nhẫn. Long rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung sang trọng. Theo kịch bản, anh phải quỳ xuống và thốt lên những lời đường mật. Nhưng Long lại nghĩ ra một trò khác. Khi anh mở hộp nhẫn ra, thay vì một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, bên trong lại là một con gián nhựa nằm chình ình. Long biết Phương cực kỳ ghét côn trùng từ bé.
"Tình yêu của anh dành cho em, bền bỉ và trường tồn như loài vật này vậy," Long nói dõng dạc, ánh mắt tràn đầy sự đắc thắng.
Đám đàn em nhà họ Trần được dịp cười rộ lên, trong khi phía nhà họ Lê bắt đầu có tiếng rút dao xoạch xoạch. Phương khựng lại một nhịp, mặt hơi tái đi vì ghê tởm, nhưng cô vốn không phải dạng vừa. Cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chớp chớp mắt đầy xúc động, rồi bất ngờ chộp lấy con gián nhựa, nhét tọt vào túi áo vest của Long và thò tay lấy chiếc nhẫn thật đang giấu trong kẽ tay mình. Cô túm lấy bàn tay Long, đeo nhẫn vào ngón áp út của anh mạnh đến nỗi Long thấy xương ngón tay mình kêu "rắc" một tiếng.
"Em cũng có quà cho anh," Phương ngọt ngào nói, rồi cô rút từ trong bó hoa cưới ra một chiếc vòng cổ bằng xích chó, trên có khắc chữ 'Long'. "Em sợ anh đi lạc, nên đeo cái này cho chắc ăn."
Cả khán phòng lặng đi. Ông trùm Trần Hữu Thắng và ông trùm Lê Đại đứng phía trên sân khấu mà mặt mũi tím tái vì xấu hổ. Họ vội vàng ra hiệu cho ban nhạc chơi lớn lên để át đi những lời nhục mạ của đôi trẻ. Tiếng nhạc sến súa vang lên, và màn khiêu vũ truyền thống bắt đầu.
Trong điệu nhảy, Long siết chặt eo Phương, cố ý giẫm vào chân cô bằng toàn bộ sức nặng. "Cô khá lắm, 'vợ' à. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu thôi."
Phương không hề nao núng, cô dùng khuỷu tay thúc mạnh vào mạng sườn Long khiến anh suýt thì khuỵu xuống. "Anh cứ đợi đi. Đêm nay tôi sẽ cho anh biết thế nào là 'tương ái tương sát'. Tôi đã đặt sẵn một cân ớt bột dưới nệm giường rồi đấy."
Buổi lễ tiếp tục với màn mời rượu của các vị trưởng bối. Hai người phải khoác tay nhau, đi từng bàn để tươi cười hớn hở. Long bị ép uống đến mức mặt đỏ gay, nhưng mỗi khi anh định gục xuống, Phương lại bí mật dùng kẹp tăm đâm vào bắp tay anh để giữ cho anh tỉnh táo. Cô thì thầm: "Đừng có mà lăn ra đây, lát nữa còn phải ký vào điều khoản 'Ba không' của tôi nữa."
"Ba không gì?" Long lờ đờ hỏi.
"Không ngủ chung giường, không can thiệp đời tư, và không được dùng chung nhà vệ sinh," Phương gằn giọng.
Đến cuối buổi lễ, khi hai bên gia đình đã ngà ngà say và bắt đầu ôm vai bá cổ thề thốt tình anh em, Long và Phương bị đẩy vào một chiếc xe hoa trang trí đầy ruy băng và lon thiếc kéo lê dưới đường. Chiếc xe lăn bánh về phía căn biệt thự mới mà hai nhà đã chung tiền mua cho đôi trẻ.
Ngồi trong xe, Long vứt cái cà vạt sang một bên, tháo đôi dép tổ ong ra và gác chân lên táp lô. Anh nhìn sang Phương, thấy cô đang thản nhiên lột lớp váy cưới rườm rà ra, bên dưới là một bộ đồ thể thao gọn gàng.
"Ủa, cô thay đồ nhanh vậy?" Long ngạc nhiên.
"Để lát nữa lỡ anh có giở trò đồi bại, tôi còn dễ bề tung cước," Phương lạnh lùng đáp, tay mở một lon bia vừa lấy từ tủ lạnh mini trên xe.
Long hừ lạnh một tiếng rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn đường phố thị lướt qua, phản chiếu gương mặt đầy vẻ bất cần của anh. Cuộc hôn nhân này là một ván bài chính trị, một màn kịch vụng về mà cả hai đều là những diễn viên tồi. Họ ghét nhau bằng tất cả những gì mình có, nhưng trong thâm tâm mỗi người, có một nỗi lo sợ mơ hồ đang nhen nhóm. Vì giữa hai băng đảng này, hòa bình vốn là một thứ xa xỉ phẩm dễ vỡ hơn cả pha lê.
"Này Phương," Long bất chợt lên tiếng, giọng trầm xuống.
"Gì?"
"Nếu một ngày cái hợp đồng này kết thúc, cô sẽ làm gì?"
Phương dừng lại động tác uống bia, cô nhìn vào khoảng không trước mặt, ánh mắt thoáng qua một nỗi buồn mà chính cô cũng không hiểu từ đâu ra. "Tôi sẽ về lại địa bàn của mình, tiếp tục làm đại tỷ. Còn anh, chắc lại đi tán gái và làm mấy chuyện tào lao thôi đúng không?"
"Chắc thế," Long nhếch mép cười, nhưng nụ cười không chạm tới ánh mắt.
Chiếc xe hoa dừng lại trước căn biệt thự sang trọng giữa đêm khuya. Cánh cổng sắt nặng nề khép lại, chính thức nhốt hai kẻ thù truyền kiếp vào một không gian chung. Đêm tân hôn đang chờ đợi họ, không phải với rượu vang và nến, mà với những cái bẫy tinh vi mà cả hai đã chuẩn bị sẵn cho đối phương từ trước đó. Tiếng cười của Long vang lên trong đêm tối, nghe vừa sảng khoái vừa có chút gì đó chua chát của một kẻ biết mình sắp bước vào một trò chơi mà phần thắng chẳng thuộc về ai.
"Chào mừng cô đến với địa ngục của tôi, Nhã Phương mắm tôm!"
"Anh cũng vậy, Long cụt chân cụt tay!"
Hai cái đầu nóng va vào nhau một lần nữa trước khi bước vào cửa, báo hiệu một chuỗi ngày dở khóc dở cười sắp tới, nơi mà ranh giới giữa hận thù và một thứ cảm giác kỳ lạ nào đó đang bắt đầu mờ nhạt đi dưới những màn đấu đá không khoan nhượng.