Chiếc xe hoa vừa khuất dạng sau cánh cổng biệt thự, vẻ mặt "vợ chồng nồng thắm" của Long và Phương lập tức bay biến như chưa từng tồn tại. Long bước xuống xe, chân vẫn xỏ đôi dép tổ ong trắng, thản nhiên xách cái vali cá nhân đi thẳng vào nhà. Phương cũng chẳng kém cạnh, cô xách tà váy cưới lên cao quá gối, để lộ đôi giày lính hầm hố rồi sầm sập bước theo sau.
Căn biệt thự này là quà cưới của hai lão đại, rộng thênh thang nhưng lạnh lẽo, và điều quan trọng nhất: nó chỉ có một phòng ngủ chính được trang hoàng đầy nến, hoa hồng và một chiếc giường King-size rộng tới mức bốn người nằm vẫn đủ.
"Nghe này," Long đứng giữa phòng khách, chỉ tay vào cái ghế sofa dài. "Cô là phái yếu, tôi nhường cô cái ghế đó. Giường là của tôi."
Phương cười khẩy, cô ném bó hoa cưới vào mặt Long rồi tiến sát lại, đôi mắt nheo lại đầy đe dọa: "Anh nằm mơ giữa ban ngày à? Trong từ điển của Lê Phan Nhã Phương không có chữ 'nhường'. Anh ra sofa mà ngủ với con gián nhựa của anh đi. Cái giường này là địa bàn của tôi."
Long nhếch mép, anh biết thừa tính khí của Phương nên đã có sự chuẩn bị từ trước. Anh lững thững đi vào phòng tắm, vừa đi vừa huýt sáo: "Được thôi, cô cứ chiếm giường đi. Tôi đi tắm cái đã, người toàn mùi rượu của đám đàn em nhà cô, tởm chết đi được."
Phương hậm hực ngồi xuống mép giường, định bụng sẽ thức trắng đêm để canh chừng tên "thái tử" biến thái này. Thế nhưng, chỉ năm phút sau, từ trong phòng tắm vang lên một tiếng "Oành" cực lớn, kèm theo đó là tiếng chửi thề vang dội của Long. Phương giật mình, theo bản năng nghề nghiệp, cô rút ngay con dao găm giấu trong bắp chân ra, lao thẳng vào phòng tắm.
"Có chuyện gì? Kẻ thù đột nhập à?"
Cảnh tượng trước mắt khiến Phương sững sờ, rồi sau đó là một tràng cười không dứt. Long đang đứng đó, người ngợm ướt sũng nhưng không phải do tắm, mà là do... cái bồn cầu vừa phát nổ. Nước bắn tung tóe khắp sàn, và Long đang đứng chịu trận với gương mặt đen kịt như đít nồi.
"Cười cái gì mà cười!" Long hét lên. "Cô làm đúng không? Cô đã cài bom vào bồn cầu nhà tôi đúng không?"
Phương vừa cười vừa chảy cả nước mắt, cô tựa lưng vào cửa phòng tắm, nhìn bộ dạng thê thảm của "vợ" mình: "Anh bị ảo tưởng sức mạnh à? Tôi mà cài bom thì cả cái nhà này bay màu rồi, chứ không phải chỉ có cái bồn cầu đâu. Chắc là do ăn ở đấy, ông trời không cho anh đi vệ sinh một cách tử tế rồi."
Thực tế, đây là hậu quả của việc xây dựng thần tốc để kịp ngày cưới, hệ thống ống nước bị nghẹt khí. Nhưng trong mắt hai kẻ đang hừng hực sát khí này, đó là một hành động tuyên chiến.
Cuộc chiến thực sự nổ ra khi Long nhận ra toàn bộ quần áo của mình trong vali đã bị ai đó... tẩm bột ớt. Vừa mặc cái áo phông vào, Long đã nhảy dựng lên vì nóng rát. Anh nghiến răng nhìn sang Phương, người đang thản nhiên đắp mặt nạ đất sét trên giường.
"Nhã Phương! Cô quá đáng vừa thôi nhé!"
"Tôi làm gì? Tôi chỉ muốn giúp anh 'nóng bỏng' hơn trong đêm tân hôn thôi mà?" Phương đáp bằng giọng tỉnh bơ, dù bên dưới lớp mặt nạ là một nụ cười đắc thắng.
Long không phải dạng vừa. Anh lẳng lặng đi ra ban công, rút điện thoại gọi cho đàn em: "Lôi cho tao cái loa kẹo kéo qua đây. Ngay lập tức!"
Nửa đêm hôm đó, khu biệt thự cao cấp vốn yên tĩnh bỗng vang lên tiếng nhạc "Bolero" thất thanh với âm lượng cực đại từ phòng khách. Long nằm trên giường (sau khi đã dùng nước lạnh rửa sạch bột ớt), tay cầm micro rống lên những bản nhạc sầu thảm nhất, cốt để Phương không thể nào chợp mắt được.
Phương bị tra tấn lỗ tai đến mức phát điên. Cô lao ra khỏi phòng, trên tay cầm một xô nước đá: "Trần Hoàng Long! Anh có câm miệng không thì bảo?"
"Đây là nhà tôi, tôi có quyền hát! Cô không chịu được thì cút về nhà họ Lê mà ở!" Long vừa dứt lời thì một xô nước lạnh ngắt dội thẳng vào đầu anh.
Chiếc loa rè đi rồi tắt ngấm. Long đứng đờ người, nước chảy ròng ròng từ mái tóc xuống bộ vest cưới vẫn chưa kịp thay hết. Anh nhìn Phương, ánh mắt không còn là sự trêu chọc thường ngày nữa, mà là một sự lạnh lẽo đáng sợ. Phương hơi chựng lại, cô nhận ra mình có vẻ hơi quá tay.
"Được... cô giỏi lắm." Long nói giọng thấp tè, anh không gào thét nữa mà lặng lẽ đi vào góc phòng, lôi ra một tấm bản đồ của căn biệt thự.
Anh dùng bút đỏ gạch một đường chia đôi căn nhà: "Từ giây phút này, vạch này là biên giới. Cô bước qua, tôi không đảm bảo tính mạng cho cô đâu. Kể cả cái nhà vệ sinh còn lại ở tầng trệt, đứa nào đến trước thì dùng, đứa nào đến sau thì nhịn. Rõ chưa?"
Phương hất cằm: "Sợ anh chắc? Để xem ai nhịn giỏi hơn ai!"
Đêm tân hôn đầu tiên kết thúc trong cảnh tượng nực cười: Một người ngủ trên giường với con dao găm dưới gối, một người ngủ dưới sàn nhà với cái máy sấy tóc để sẵn sàng sấy khô người bất cứ lúc nào. Giữa họ là một vạch kẻ phấn trắng xóa, phân chia ranh giới giữa hai băng đảng, hai cái đầu nóng và một mối hận thù chưa có lời giải.
Nhưng trong bóng tối của căn phòng, khi tiếng thở của cả hai đã đều đặn hơn, Long bất chợt mở mắt. Anh nhìn về phía bóng dáng Phương đang co quắp trên giường, khẽ thở dài. 10 năm trước, anh cũng đã nhìn thấy một dáng vẻ nhỏ bé như thế này trong một đêm mưa đẫm máu, khi phát súng của anh vô tình cướp đi người thân duy nhất của cô.
"Nợ này... bao giờ mới trả hết hả Phương?" Long thì thầm, tiếng nói nhỏ đến mức bị tiếng gió ngoài cửa sổ nuốt chửng.
Sáng hôm sau, báo chí đồng loạt đưa tin về "Đêm tân hôn lãng mạn của Thái tử và Công chúa giới ngầm", kèm theo hình ảnh hai người nhìn nhau đắm đuối lúc ra xe (thực chất là đang dọa giết nhau). Không ai biết rằng, bên trong căn biệt thự đó, một cuộc chiến "du kích" bắt đầu nổ ra với quy mô còn khủng khiếp hơn cả những cuộc thanh trừng trên đường phố.
Chương tiếp theo sẽ là màn "diễn kịch" trước các lão đại tại bữa cơm gia đình đầu tiên, nơi mà Long và Phương phải giả vờ gắp thức ăn cho nhau trong khi chân thì đang đá nhau thâm tím dưới gầm bàn. Bạn có muốn tiếp tục không?