áng ngày thứ ba sau đám cưới, ánh nắng phố thị hắt qua ô cửa kính biệt thự, rọi thẳng vào gương mặt còn ngái ngủ của Trần Hoàng Long. Anh lờ mờ tỉnh dậy trên sàn nhà cứng ngắc, lưng đau như thể vừa bị một đàn voi giẫm qua. Nhìn sang bên cạnh, vạch phấn trắng chia đôi căn phòng vẫn nằm đó như một lời nhắc nhở về cuộc chiến tranh lạnh chưa có hồi kết. Phía trên giường, Nhã Phương đã biến mất từ lúc nào, chỉ còn lại chiếc chăn được gấp vuông vức một cách kỳ lạ.
Long vươn vai, định bụng đi xuống bếp tìm chút gì đó lót dạ thì chuông điện thoại vang lên inh ỏi. Đầu dây bên kia là giọng oanh vàng của ông trùm Trần Hữu Thắng: "Mười một giờ trưa nay, tao với lão Đại bên nhà họ Lê qua nhà chúng mày ăn cơm. Liệu mà chuẩn bị cho tươm tất, đừng để tao thấy cái mặt sưng sỉa của hai đứa bay. Đây là bữa cơm ra mắt, có cả mấy lão tiền bối trong hội đồng hương đến dự để kiểm tra tình hình đình chiến, đứa nào làm hỏng việc thì đừng trách tao ác!"
Long chưa kịp ú ớ câu nào thì ông già đã cúp máy. Anh vò đầu bứt tai, chạy vội xuống lầu thì thấy Nhã Phương đang đứng trong bếp, trên tay cầm một chiếc... xẻng nấu ăn nhưng lại trông như đang cầm đại đao. Cô đang nhìn chằm chằm vào một cái nồi bốc khói nghi ngút với vẻ mặt cực kỳ căng thẳng.
"Này Phương Mắm! Hai ông già sắp qua kiểm tra rồi đấy, cô nấu cái gì mà mùi như cháy nhà thế?" Long hét lên.
Phương quay lại, gương mặt dính đầy nhọ nồi nhưng vẫn cố giữ vẻ kiêu ngạo: "Tôi đang nấu canh khổ qua. Cha tôi thích món này. Mà anh không thấy tôi đang bận à? Sao anh không đi dọn cái bãi chiến trường ở phòng khách đi?"
"Tôi dọn? Cô nhìn lại đi, vỏ lon bia đêm qua là ai bày ra? Đống gối ôm rách nát kia là ai chém?" Long cãi lại, nhưng nhìn đồng hồ đã mười giờ rưỡi, anh biết không còn thời gian để tranh luận.
Cả hai bắt đầu một cuộc chạy đua với thời gian. Long vơ vội máy hút bụi, chạy loăng quăng khắp phòng như một con thoi, trong khi Phương cuống cuồng đổ thêm nước vào cái nồi canh đã cạn khô. Cảnh tượng này nếu để đàn em hai nhà thấy được, chắc chắn sẽ là một cú sốc văn hóa cực lớn: hai đại tỷ, thái tử khét tiếng giới giang hồ lại đang phải làm việc nhà như những kẻ giúp việc thực thụ.
Đúng mười một giờ, tiếng động cơ xe hơi vang lên trước cổng. Long và Phương liếc nhìn nhau một cái đầy ẩn ý. Trong tích tắc, họ thay đổi hoàn toàn thái độ. Long quàng tay qua eo Phương, kéo cô sát lại gần, trong khi Phương cố gắng nở một nụ cười mà theo Long nhận xét là "giống như đang dọa trẻ con".
Cửa mở, ông Thắng và ông Đại cùng mấy lão tiền bối bước vào, cười nói rôm rả. Vừa thấy đôi trẻ đứng đợi ở cửa, các lão gia tử gật đầu hài lòng.
"Ấy chà, nhìn kìa! Đúng là đôi lứa xứng đôi, cưới xong nhìn thằng Long nó ra dáng người hẳn!" Ông Thắng cười lớn, vỗ vai con trai một cái đau điếng.
"Con chào hai ba, chào các chú các bác." Long giả bộ ngọt ngào, tay siết chặt eo Phương thêm một chút. "Phương nhà con sáng nay dậy sớm lắm, tự tay vào bếp nấu nướng để đãi mọi người đấy ạ."
Phương nghiến răng, nở nụ cười tươi nhất có thể: "Dạ, anh Long nói quá, con chỉ làm vài món đạm bạc thôi. Anh ấy còn giúp con dọn dẹp nhà cửa, chiều con lắm ạ."
Bữa cơm bắt đầu trong không khí có vẻ rất hòa thuận. Nhưng dưới gầm bàn, một cuộc chiến thực sự đang diễn ra. Chân của Long liên tục đá vào bắp chân của Phương, trong khi cô không hề kém cạnh, dùng gót giày lính (cô đã kịp thay trước đó) giẫm mạnh lên mu bàn chân của anh. Gương mặt cả hai vẫn tươi tỉnh, gắp thức ăn cho nhau đầy tình tứ, nhưng thực chất là đang tra tấn đối phương.
"Phương à, em ăn miếng gan heo này đi, bổ máu lắm." Long gắp một miếng to, cố tình tống vào bát của cô vì biết cô cực kỳ ghét ăn nội tạng.
"Cảm ơn anh yêu, anh cũng ăn miếng ớt sừng này đi, cho nó 'nhiệt huyết'." Phương nhanh tay gắp một quả ớt chỉ thiên chín đỏ đặt vào bát Long, đôi mắt đầy vẻ thách thức.
Trước mặt các lão đại, Long không thể nhả ra, anh nhắm mắt nuốt chửng quả ớt, mặt lập tức đỏ bừng như gấc, mồ hôi vã ra như tắm nhưng vẫn phải khen: "Ngon... ngon lắm em ạ!"
Ông Đại nhìn thấy cảnh đó thì gật gù: "Tốt, tốt lắm. Nhìn hai đứa hạnh phúc thế này, chúng ta cũng yên tâm. Thực ra, cái vụ đình chiến này ban đầu nhiều kẻ phản đối lắm, nhưng thấy hai nhà họ Trần, họ Lê thành thông gia thế này, đám tép riu chắc cũng chẳng dám ho he."
Câu nói của ông Đại vô tình chạm vào một dây thần kinh nhạy cảm của Long. Anh nhìn sang Phương, thấy cô cũng hơi khựng lại. Sự thật là, dưới vẻ ngoài hài hước và những màn trêu chọc này, cả hai đều biết họ đang đứng trên một quả bom hẹn giờ. Gia đình họ Lê vẫn luôn tin rằng cái chết của đại ca cũ (cha Phương) là do một kẻ phản bội trong bóng tối gây ra, và họ vẫn đang âm thầm truy lùng. Long biết, người đó chính là mình, dù đó là một tai nạn không mong muốn trong lúc hỗn loạn 10 năm trước.
Bữa cơm trôi qua trong sự căng thẳng tột độ ẩn sau những tiếng cười giả tạo. Khi các lão đại ra về, Long và Phương đồng loạt buông tay nhau ra như thể vừa chạm phải điện giật. Long lao ngay vào tủ lạnh lấy chai nước lọc dội thẳng vào họng để giải tỏa cơn cay của quả ớt, còn Phương thì ngồi phịch xuống ghế, lột bỏ lớp mặt nạ hiền thục, thở hổn hển.
"Anh... anh định gắp gan cho tôi đến bao giờ nữa hả?" Phương quát.
"Thế cô định cho tôi ăn ớt đến chết à?" Long cự lại, giọng vẫn còn khàn đặc.
Hai người nhìn đống bát đĩa bừa bãi trên bàn, rồi lại nhìn nhau. Bất chợt, một tiếng nổ nhỏ vang lên từ phía nhà kho sau nhà. Cả hai lập tức đứng bật dậy, bản năng của những kẻ sống trong thế giới ngầm trỗi dậy. Long rút một khẩu súng ngắn dắt sau lưng quần, Phương rút con dao găm quen thuộc.
Họ lao ra phía sau, nhưng thay vì kẻ thù, họ chỉ thấy một con mèo hoang vừa làm đổ đống đồ đạc cũ. Trong ánh sáng lờ mờ của nhà kho, Long nhìn thấy một chiếc hộp gỗ cũ kỹ nằm lăn lóc, trên mặt hộp có biểu tượng của băng Hắc Hổ – băng đảng của Phương.
Long cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Anh biết cái hộp đó. Đó là vật tùy thân của cha Phương, thứ mà anh đã thấy ông cầm vào cái đêm định mệnh ấy. Anh nhanh chóng dùng chân che cái hộp lại trước khi Phương kịp nhìn thấy.
"Chỉ là con mèo thôi, đi vào nhà đi." Long nói, giọng hơi run.
Phương nhìn anh đầy nghi ngờ: "Anh làm gì mà mặt tái mét thế kia? Sợ mèo à?"
"Sợ gì mà sợ! Tại nắng quá thôi." Long gắt gỏng rồi quay lưng đi thẳng vào nhà, để lại Phương đứng đó với một nỗi hoài nghi nhen nhóm.
Tối hôm đó, khi Phương đã vào phòng tắm, Long lẻn ra sau kho, nhặt chiếc hộp gỗ lên. Bên trong là một tấm ảnh cũ và một chiếc bật lửa đã hỏng. Tấm ảnh chụp cha của Phương đang bế một cô bé nhỏ xíu – chính là Phương lúc nhỏ. Long nhìn vào tấm ảnh, lòng quặn thắt. Sự hài hước, những màn cãi vã thường ngày dường như tan biến hết, nhường chỗ cho một nỗi ân hận muộn màng.
Anh đang yêu đứa con gái của người mà anh đã vô tình giết hại. Và trớ trêu thay, cô cũng đang bắt đầu dựa dẫm vào anh, dù cô luôn phủ nhận điều đó bằng những cú đấm và lời mắng nhiếc.
Long giấu chiếc hộp vào sâu trong tủ đồ cá nhân của mình, thầm hứa với lòng rằng sẽ giữ bí mật này cho đến khi xuống lỗ. Nhưng anh không biết rằng, trong giới giang hồ này, không có bí mật nào là vĩnh viễn, nhất là khi nó được viết bằng máu.
Bên trong phòng tắm, tiếng nước chảy át đi tiếng thở dài của Phương. Cô đang đứng trước gương, nhìn vết sẹo nhỏ trên vai mình – dấu tích của đêm mưa năm đó. Cô luôn tự nhủ sẽ tìm ra kẻ đã bóp cò để bắt hắn phải trả giá bằng máu. Cô đâu biết rằng, kẻ đó đang nằm ngay bên ngoài cánh cửa, chỉ cách cô một vạch phấn trắng mỏng manh.
Hợp đồng hôn nhân này, hóa ra không chỉ là một cái bẫy dành cho sự tự do, mà còn là một cái lồng giam giữ những linh hồn đầy nợ nần. Họ đang cười, đang diễn, và đang yêu nhau trên một nền móng là sự dối trá tàn khốc nhất.