MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNợ Máu Trả Bằng... TìnhChương 5: Vạch phấn trắng và vị khách không mời

Nợ Máu Trả Bằng... Tình

Chương 5: Vạch phấn trắng và vị khách không mời

1,611 từ · ~9 phút đọc

Sau bữa cơm ra mắt đầy "mùi thuốc súng" với các lão đại, căn biệt thự lại trở về với trạng thái chia đôi chiến tuyến. Trần Hoàng Long nằm vật vã trên sofa ở phòng khách, mắt nhìn trân trân lên trần nhà, tâm trí anh không thể thoát khỏi hình ảnh chiếc hộp gỗ cũ kỹ mà anh đã giấu vội dưới gầm tủ. Cảm giác tội lỗi như một loại virus, âm thầm gặm nhấm sự tưng tửng thường ngày của anh. Ở phía trên lầu, tiếng Nhã Phương đóng cửa phòng rầm rầm như muốn dỡ nhà khiến anh giật mình. Anh tự hỏi, nếu một ngày cô biết "người chồng hờ" này là kẻ đã biến cô thành trẻ mồ côi, liệu cô có dùng con dao găm kia để gọt đầu anh như gọt một quả dưa hấu không?

Sự im lặng của căn nhà không kéo dài được lâu. Khoảng hai giờ sáng, một tiếng động lạ từ phía cổng sắt vang lên. Không phải tiếng mèo hoang, mà là tiếng kim loại va chạm rất khẽ. Bản năng của một kẻ lớn lên trong những cuộc thanh trừng khiến Long bật dậy như một chiếc lò xo. Anh không mang dép, nhẹ nhàng bước lại phía cửa sổ, hé nhìn qua khe rèm. Một toán người mặc đồ đen, bịt mặt đang leo qua tường rào. Chúng không mang súng lớn, chỉ cầm dao và dùi cui – dấu hiệu của một vụ dằn mặt kín đáo thay vì một cuộc thảm sát.

"Phương! Nhã Phương! Dậy mau!" Long lao lên cầu thang, quên mất cả vạch phấn trắng chia đôi ranh giới, anh tông cửa xông thẳng vào phòng ngủ.

Phương đang ngủ say, bị đánh thức đột ngột liền tung một cú đá sấm sét về phía bóng đen trước mặt. Long kịp thời né được, anh chộp lấy cổ chân cô, gằn giọng: "Là tôi! Có khách không mời mà đến. Xuống nhà ngay!"

Phương lập tức tỉnh táo. Cô không hỏi thêm câu nào, cúi xuống gầm giường rút ra hai thanh đoản kiếm sáng loáng. Ánh mắt cô lóe lên sự phấn khích pha lẫn chút giận dữ: "Đám nào mà gan hùm vậy? Dám đụng vào nhà của đại tỷ Hắc Hổ?"

"Đừng có đại tỷ với tiểu thư ở đây nữa, chúng nó đông lắm. Đi theo tôi!" Long kéo tay Phương, cả hai lách qua hành lang tối om.

Khi toán người bịt mặt vừa phá được cửa chính tràn vào phòng khách, chúng chỉ thấy một không gian trống rỗng. Bất thình lình, ánh đèn chùm rực rỡ được bật sáng. Long đứng ở cầu thang, tay cầm một chiếc bình hoa gốm sứ đắt tiền (quà cưới của ông già anh), mỉm cười chào đón: "Chào các anh em. Đêm hôm không ngủ đi trộm chó mà lại ghé thăm nhà tôi làm gì?"

Toán người không đáp lời, chúng đồng loạt lao lên. Cuộc hỗn chiến nổ ra ngay giữa căn phòng khách sang trọng. Long tuy nhìn có vẻ công tử bột, nhưng những chiêu thức của anh lại cực kỳ hiểm hóc và thực dụng. Anh không dùng súng vì biết nếu có tiếng súng, cảnh sát sẽ ập đến và hợp đồng đình chiến sẽ bị hủy bỏ ngay lập tức. Anh dùng chiếc bình hoa đập thẳng vào đầu gã đi đầu, rồi dùng đôi dép tổ ong (lúc này đã được anh cầm trên tay như một loại vũ khí tầm xa) ném thẳng vào mặt một gã khác khiến hắn choáng váng.

Phía bên kia, Phương giống như một cơn lốc trắng. Bộ đồ ngủ bằng lụa không hề làm giảm đi sự linh hoạt của cô. Những nhát dao của cô không nhắm vào chỗ hiểm, nhưng mỗi lần vung tay là một gã lại ngã xuống với vết thương ở tay hoặc chân. Cô chiến đấu với một sự hung hãn đầy bản năng, đôi mắt đỏ rực như thể đang trút hết cơn giận của cả một tuần lễ bị kìm kẹp trong cái danh "vợ hiền".

Trong lúc giằng co, một gã bịt mặt to con bất ngờ rút ra một thanh mã tấu giấu sau lưng, nhắm thẳng vào lưng Phương khi cô đang mải đối phó với hai người khác.

"Phương! Coi chừng!" Long hét lớn. Không kịp suy nghĩ, anh lao tới, dùng cánh tay mình đỡ nhát chém thay cho cô.

Một tiếng "xoẹt" khô khốc vang lên. Máu đỏ thấm đẫm tay áo sơ mi trắng của Long. Phương xoay người lại, chứng kiến cảnh đó, trái tim cô thắt lại một nhịp kỳ lạ. Cô tung một cú đá móc khiến gã to con ngã nhào, rồi nhanh chóng lùi lại phía Long.

"Anh điên à? Ai mượn anh đỡ cho tôi?" Phương quát, nhưng giọng cô run rẩy thấy rõ.

"Bớt lèm bèm đi, lo mà giải quyết đám này đi!" Long nghiến răng chịu đau, tay kia vẫn vớ lấy cái chân bàn bị gãy để thủ thế.

Hai người phối hợp nhịp nhàng một cách không ngờ. Long che chắn những góc chết, còn Phương dứt điểm bằng tốc độ đáng kinh ngạc. Chỉ sau mười phút, toán người bịt mặt nằm la liệt trên sàn, rên rỉ đau đớn. Long tiến lại gần, lột mặt nạ của gã cầm đầu ra.

"Đàn em của băng Sói Xám?" Long nhíu mày. "Đám tép riu này lấy đâu ra gan mà dám đột nhập vào đây?"

"Có kẻ thuê tụi em... bảo là chỉ cần phá nát căn nhà và dằn mặt hai người là được..." Gã cầm đầu run rẩy khai.

Long nhìn sang Phương, cô cũng đang nhìn anh. Cả hai đều hiểu, đây không đơn giản là một vụ trộm hay dằn mặt bình thường. Có kẻ muốn phá hoại cuộc hôn nhân này, hoặc tệ hơn, muốn kích động hai băng đảng Trần - Lê quay lại cắn xé nhau.

Sau khi tống khứ đám người đó ra khỏi cổng, không gian biệt thự lại rơi vào sự tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thở dốc của hai người. Phương lôi Long vào phòng bếp, ấn anh ngồi xuống ghế rồi bắt đầu lục tìm hộp sơ cứu.

"Ngồi yên đó, để tôi xem vết thương." Phương nói, giọng có chút dịu đi.

Nhìn Phương chăm chú rửa vết thương cho mình, Long bất chợt cảm thấy lồng ngực mình ấm nóng. Ánh đèn neon bếp rọi xuống gương mặt cô, làm nổi bật những đường nét thanh tú nhưng mạnh mẽ. Đây là lần đầu tiên họ ngồi gần nhau thế này mà không có những lời nhục mạ hay những cú đấm.

"Này Phương," Long lên tiếng, phá vỡ bầu không khí gượng gạo. "Hồi nãy sao cô không để tôi bị chém luôn cho rồi? Không phải cô ghét tôi lắm sao?"

Phương dừng tay, cô nhìn vào vết sẹo dài trên cánh tay anh, rồi hừ lạnh một tiếng: "Ghét chứ. Nhưng anh mà chết thì cha tôi gả tôi cho ai? Với lại... tôi không thích nợ ai cái gì, nhất là nợ mạng."

"Chỉ vậy thôi sao?" Long hỏi, ánh mắt anh sâu thẳm.

Phương tránh ánh nhìn của anh, cô băng bó nốt đoạn cuối rồi đứng dậy: "Chứ anh muốn gì nữa? Muốn tôi cảm động đến mức khóc lóc à? Nằm mơ đi."

Cô quay lưng đi lên lầu, nhưng bước chân có phần chậm lại. Long nhìn theo bóng lưng cô, cánh tay bị thương vẫn còn đau nhức, nhưng nỗi đau trong lòng anh còn lớn hơn. Anh nhận ra mình đã bắt đầu thực sự quan tâm đến người con gái này, người con gái mà anh đã nợ cả một cuộc đời.

Tối hôm đó, Long không nằm trên sofa nữa. Anh nằm ngay dưới sàn phòng ngủ, sát vạch phấn trắng. Phương nằm trên giường, quay mặt vào tường nhưng đôi tai vẫn chăm chú nghe tiếng thở của người bên dưới.

"Long này," Phương bất chợt gọi khẽ.

"Gì?"

"Lúc nãy... cảm ơn anh."

Long sững sờ, anh mỉm cười trong bóng tối, một nụ cười thật lòng nhất từ trước đến nay: "Không có gì. Ngủ đi, mắm tôm."

"Đồ cụt chân cụt tay, ngủ ngon."

Họ đi vào giấc ngủ khi sự thù ghét đã vơi bớt một phần, nhường chỗ cho một sự liên kết kỳ lạ nảy sinh từ hiểm nguy. Nhưng Long biết, sự bình yên này chỉ là ảo ảnh. Kẻ đứng sau vụ tấn công đêm nay là ai? Và quan trọng hơn, chiếc hộp gỗ dưới gầm tủ vẫn nằm đó như một quả bom nổ chậm, chờ ngày xé toang tất cả những gì họ vừa mới chớm gây dựng.

Ngày hôm sau, Long thức dậy sớm. Anh lấy chiếc hộp gỗ ra, vuốt ve tấm ảnh của cha Phương lần cuối rồi quyết định sẽ đi tìm một người cũ trong giới để hỏi về sự thực đêm mưa 10 năm trước. Anh không thể sống mãi trong sự lừa dối này. Nhưng anh không ngờ rằng, chính hành động tìm kiếm sự thật này của anh lại vô tình mở ra cánh cửa dẫn đến bi kịch cuối cùng, nơi mà tình yêu của họ sẽ phải trả giá bằng những giọt nước mắt đắng chát nhất.

Trong giới giang hồ, nợ máu thường được trả bằng máu. Long tự hỏi, liệu anh có đủ "tình" để trả món nợ này mà không làm cả hai tan nát hay không? Câu trả lời vẫn còn mịt mờ như làn sương buổi sớm trên bến tàu mà anh thường hay mơ thấy trong những cơn ác mộng của mình.