Sau đêm bị tập kích bởi băng Sói Xám, bầu không khí trong căn biệt thự bỗng chốc trở nên đặc quánh một sự hoài nghi thầm lặng. Vết thương trên tay Long đã bắt đầu lên da non, nhưng vết thương trong lòng anh thì ngược lại, nó bắt đầu lở loét mỗi khi anh nhìn thấy Nhã Phương đi ngang qua. Sự quan tâm vụng về của cô – như việc để sẵn một hộp bông băng trên bàn hay nấu một nồi cháo hành khét lẹt để "giải cảm" – khiến Long cảm thấy mình như một kẻ tội đồ đang thụ hưởng lòng tốt của chính nạn nhân mà mình đã gây ra nỗi đau lớn nhất. Anh nhìn cô, đôi khi muốn nói ra tất cả nhưng cổ họng lại đắng ngắt, giống như việc nuốt phải một hòn than nóng đang âm ỉ cháy.
Sáng sớm hôm đó, khi sương mù vẫn còn bao phủ những tán cây quanh biệt thự, Long lặng lẽ thức dậy. Anh không mang theo đôi dép tổ ong vàng thường ngày để tránh gây tiếng động, thay vào đó là một đôi giày thể thao đen gọn gàng. Anh liếc nhìn lên giường, Phương vẫn đang nằm cuộn tròn trong chăn, mái tóc đen xõa tung trên gối trông hiền lành đến lạ, khác hẳn với vẻ "máy hủy diệt" khi cầm dao hay mắng chửi anh. Anh khẽ thở dài, nhét chiếc bật lửa hỏng – kỷ vật duy nhất trong chiếc hộp gỗ của cha cô – vào túi quần rồi lẻn ra cửa sau, bắt một chiếc taxi lướt đi trong màn sương mờ ảo của thành phố chưa kịp thức giấc.
Địa điểm Long đến là một quán cà phê cũ kỹ nằm sâu trong hẻm nhỏ ở quận 4, nơi mà những kẻ "về hưu" của giới giang hồ thường lui tới để đốt thời gian và ký ức. Người anh cần gặp là lão Tam "Mắt Mèo", một tay chuyên tin tức lão luyện đã từng làm việc dưới trướng cha anh mười năm trước, kẻ biết rõ từng milimet của đêm hỗn chiến tại bến tàu năm ấy.
"Mày tìm lại chuyện cũ làm gì, Long?" Lão Tam rít một hơi thuốc dài, đôi mắt mờ đục nhìn Long đầy dò xét qua làn khói xám xịt. "Chuyện mười năm trước đã được chôn vùi rồi. Băng Hắc Hổ và nhà họ Trần bây giờ là thông gia, bới lên chỉ có nước chết chùm cả lũ. Mày đang yên ổn làm rể nhà người ta, sao lại muốn tự đào mồ chôn mình?"
Long đặt một xấp tiền lên bàn, giọng anh trầm hẳn xuống, không còn chút vẻ cợt nhả thường ngày: "Chú Tam, chú biết con không phải loại người thích đào mộ để kiếm chuyện. Nhưng con cần biết chắc chắn... phát súng đêm đó, thực sự là từ hướng của con sao? Con nhớ lúc đó hỗn loạn lắm, con chỉ mới là một thằng nhóc lần đầu cầm súng theo đại ca đi địa bàn. Con bị đẩy vào thế phải bóp cò, nhưng con không tin mình lại chính xác đến mức lấy mạng người giữa cơn mưa như trút nước đó."
Lão Tam nhìn xấp tiền, rồi nhìn gương mặt kiên định nhưng đầy đau đớn của Long, thở dài: "Đêm đó mưa to đến mức không nhìn rõ mặt người cách ba thước. Băng Hắc Hổ bị vây ráp tại bến tàu cũ. Ba mày ra lệnh bắn chỉ thiên để dọa, nhưng mày... lúc đó mày bị một gã bên kia tấn công bằng mã tấu, mày hoảng quá nên bóp cò loạn xạ. Phát đạn đó trúng ngay ngực lão Đại nhà họ Lê. Nhưng Long này, có một chi tiết mà ít ai để ý: ngay sau phát súng của mày, có một phát súng khác vang lên từ hướng nhà kho, một âm thanh đục hơn, gọn hơn. Kẻ đó mới là kẻ dứt điểm thực sự. Chiếc bật lửa mày đang cầm chính là vật chứng bị kẹt viên đạn đó."
Tim Long đập hẫng một nhịp. Một tia hy vọng le lói hiện ra nhưng cũng kèm theo muôn vàn nỗi sợ hãi mới. Nếu anh không phải là kẻ duy nhất gây ra cái chết đó, thì ai là kẻ đứng sau màn? Ai là người đã âm thầm điều khiển phát súng thứ hai để đổ vấy mọi tội lỗi lên đầu một thiếu gia nhà họ Trần?
Trong khi đó, tại biệt thự, Nhã Phương thức dậy và nhận ra sự biến mất của Long. Bình thường vào giờ này, Long sẽ đứng trước gương vuốt tóc bóng mượt bằng nước bọt hoặc cằn nhằn về việc cô chiếm dụng nhà vệ sinh quá lâu. Sự im lặng này khiến cô bất an một cách khó giải thích. Cô bước vào phòng cá nhân của Long – một hành động vi phạm nghiêm trọng "hiệp ước vạch phấn trắng" mà cả hai đã cam kết.
Căn phòng của Long bừa bộn như một cái ổ chuột hạng sang, nhưng trên bàn làm việc lại có một ngăn kéo bị khóa trái một cách cẩn mật. Với kỹ năng của một tiểu thư lớn lên trong tiếng chém giết, Phương chỉ mất chưa đầy một phút để mở nó bằng một chiếc kẹp tăm. Bên trong, cô thấy chiếc hộp gỗ cũ kỹ mang biểu tượng của Hắc Hổ. Máu trong người Phương như đông cứng lại khi thấy tấm ảnh cha cô bế cô lúc nhỏ hiện ra, nhòe đi vì dấu vết của thời gian và nước mắt.
"Tại sao anh lại giữ nó?" Phương lẩm bẩm, đôi tay run rẩy. Cô chợt nhớ lại đêm mưa mười năm trước, bóng dáng người thanh niên cầm súng đứng trong bóng tối. Sự nghi ngờ bấy lâu nay bỗng chốc hóa thành sự thật tàn khốc. Mối tình chớm nở, những tiếng cười hài hước đen tối, và sự che chở của Long trong đêm bị tập kích bỗng chốc trở nên ghê tởm trong mắt cô. Anh ta tiếp cận cô, cưới cô, phải chăng chỉ để xoa dịu lương tâm của một kẻ sát nhân?
Đúng lúc đó, tiếng động cơ xe của Long vang lên trước cổng. Phương nhanh chóng đóng ngăn kéo lại, lau vội nước mắt và rút con dao găm quen thuộc ra, giấu sau lưng. Cô đứng đợi ở giữa phòng khách, ánh đèn neon phía trên đầu chập chờn như báo hiệu một cơn giông bão sắp đổ xuống.
Long bước vào nhà, tay vẫn còn cầm túi bánh cuốn nóng hổi – món mà anh biết Phương cực kỳ thích ăn vào buổi sáng. Thấy cô đứng đó, anh nở một nụ cười gượng gạo, cố che giấu sự mệt mỏi: "Dậy sớm thế mắm tôm? Tôi có mua đồ ăn sáng này, còn nóng lắm, lại đây mà ăn kẻo nguội là mất ngon..."
Câu nói của Long chưa kịp dứt thì một lưỡi dao sắc lẹm đã kề ngay cổ anh. Long đứng hình, túi bánh cuốn rơi xuống sàn, nước mắm và hành phi bắn tung tóe lên đôi giày anh vừa mới đi về.
"Anh lấy chiếc hộp đó ở đâu?" Phương gằn giọng, đôi mắt đỏ ngầu nhìn anh như muốn xé xác kẻ đối diện thành trăm mảnh. "Đừng nói với tôi là anh nhặt được nó trên đường nhé. Nói thật đi, Trần Hoàng Long, mười năm trước chính anh đã bóp cò tại bến tàu đúng không?"
Long thở hắt ra, anh biết giây phút này rồi cũng sẽ đến, nhưng không ngờ nó lại đến theo cách đau đớn như vậy. Anh không né tránh, cũng không dùng kỹ năng võ thuật để phản kháng, chỉ nhìn thẳng vào mắt cô bằng vẻ cầu khẩn: "Phương... nghe tôi giải thích. Tôi không hề muốn mọi chuyện xảy ra như thế. Đêm đó tôi đã tìm kiếm sự thật, có kẻ thứ hai nổ súng..."
"Câm mồm!" Phương hét lên, lưỡi dao ấn sâu vào da cổ Long khiến một dòng máu nhỏ bắt đầu chảy xuống cổ áo sơ mi trắng. "Giải thích cái gì? Giải thích rằng anh đã giết cha tôi rồi sau đó giả vờ cưới tôi để chuộc lỗi sao? Hay giải thích rằng anh thấy tôi tội nghiệp nên mới ban phát chút tình cảm rẻ mạt này? Anh là kẻ thù của tôi, Long ạ. Nợ máu phải trả bằng máu!"
Long nhắm mắt lại, một giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài trên má anh: "Nếu cô muốn mạng của tôi, cô cứ lấy đi. Nhưng hãy để tôi tìm ra kẻ đứng sau phát súng thứ hai. Tôi không muốn chết khi chưa tìm được công lý cho ba cô."
Phương cười trong nước mắt, một nụ cười chua chát và tan vỡ: "Công lý duy nhất là anh phải biến mất khỏi cuộc đời tôi. Tôi không thể yêu một kẻ đã nhuốm máu người thân mình. Cút đi, Long. Đừng bao giờ để tôi thấy mặt anh nữa, nếu không, phát dao sau sẽ không dừng lại ở cổ đâu."
Long nhìn Phương lần cuối, trái tim anh như bị ai đó bóp nát. Anh lẳng lặng nhặt chiếc bật lửa rơi trên sàn lên, không nói thêm một lời nào nữa, lặng lẽ quay lưng bước ra khỏi biệt thự dưới cơn mưa bất chợt của thành phố. Anh đi, mang theo cả sự thật nửa vời và một tình yêu vừa kịp nảy mầm đã bị hận thù vùi dập. Phương quỵ xuống sàn nhà, giữa đống bánh cuốn vương vãi và vạch phấn trắng đã mờ căm, tiếng khóc của cô hòa vào tiếng mưa tầm tã, xé toang sự bình yên giả tạo của một cuộc hôn nhân không lối thoát.