Cơn mưa Sài Gòn dội xuống mái hiên của những căn nhà phố một cách tàn nhẫn, hệt như cái cách mà Nhã Phương đã tống khứ Long ra khỏi biệt thự. Long không bắt taxi, anh cứ thế lầm lũi đi bộ dưới làn nước lạnh buốt, đôi giày thể thao đen sũng nước nặng trịch như đang xỏ vào hai khối chì. Vết thương cũ ở tay bắt đầu biểu tình, nhức buốt từng cơn theo nhịp đập của trái tim đang rỉ máu. Anh không biết mình đang đi đâu, hay đúng hơn, anh không còn một nơi nào để gọi là "nhà". Quay về dinh thự họ Trần? Ba anh sẽ lập tức biết chuyện và một cuộc chiến đẫm máu giữa hai nhà sẽ bùng nổ ngay lập tức. Đến nhà đàn em? Anh không muốn kéo tụi nhỏ vào cái mớ bòng bong chết người này.
Long tấp vào một quán rượu vỉa hè nằm khuất dưới gầm cầu vượt, nơi chỉ có những kẻ bệ rạc nhất mới tìm đến để trốn tránh thực tại. Anh gọi một chai rượu đế rẻ tiền, loại rượu mạnh đến mức chỉ cần nhấp một ngụm nhỏ cũng đủ để thực quản nóng rát. Long uống như thể muốn dùng vị cay nồng đó để át đi cái vị đắng chát trong lòng. Trên mặt bàn gỗ loang lổ vết ố, chiếc bật lửa hỏng của cha Phương nằm đó, lạnh lẽo và lặng câm. Anh mân mê những vết trầy xước trên vỏ kim loại, tâm trí không ngừng quay lại gương mặt đẫm lệ và ánh mắt đầy thù hận của Phương.
"Mắm tôm ơi là mắm tôm... sao cô lại phát hiện vào lúc này cơ chứ?" Long lẩm bẩm, rồi bật cười chua chát. Tiếng cười của anh bị tiếng còi xe và tiếng mưa nuốt chửng.
Trong khi Long đang mượn rượu giải sầu, thì tại căn biệt thự, Nhã Phương cũng đang trải qua một cơn ác mộng tỉnh táo. Cô đã lau sạch đống bánh cuốn vương vãi trên sàn, đã xóa đi vạch phấn trắng bằng một xô nước xà phòng lớn, nhưng hình ảnh Long đứng im lặng chịu nhát dao của cô thì không cách nào xóa nhòa được. Cô ngồi bó gối trên chiếc giường King-size mà hai ngày trước họ còn tranh giành nhau từng tấc vải. Căn phòng rộng lớn bỗng chốc trở nên thênh thang một cách đáng sợ.
Điện thoại của Phương rung lên. Là chú Hùng "Sắt", cánh tay phải của cha cô ngày xưa và hiện đang là người quản lý các địa bàn phía Tây của Hắc Hổ.
"Tiểu thư, tôi nghe nói thằng Long 'Cụt' vừa rời khỏi nhà với hành lý trên tay? Có chuyện gì xảy ra sao?" Giọng chú Hùng trầm đục, mang theo mùi vị của những âm mưu già dặn.
Phương hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng mình không run rẩy: "Không có gì, chú Hùng. Anh ta đi công việc vài ngày thôi. Chú quan tâm chuyện nhà tôi từ khi nào vậy?"
"Tôi không quan tâm chuyện nhà cô, tôi quan tâm đến món nợ của đại ca." Đầu dây bên kia im lặng một nhịp rồi tiếp tục: "Tin đồn trong giới đang lan nhanh lắm. Người ta nói chính mắt cô đã tìm thấy bằng chứng thằng Long là kẻ giết người. Đám đàn em đang sục sôi, chúng nó đòi lấy đầu thằng Long để tế vong linh đại ca. Cô biết tính chúng nó rồi đấy, nếu cô không ra tay, chúng nó sẽ tự làm."
Phương cúp máy, ném mạnh điện thoại vào tường. Cô biết chú Hùng không nói chơi. Giới giang hồ vốn dĩ không có bí mật, nhất là những bí mật mang tính kích động như thế này. Hắc Hổ vốn đã không phục cuộc hôn nhân này ngay từ đầu, họ coi đó là một sự sỉ nhục. Giờ đây, khi cái cớ "trả thù cho đại ca" được đưa ra, không ai có thể ngăn cản một cuộc săn lùng.
Quay lại quán rượu dưới gầm cầu, Long đã vơi nửa chai rượu đế. Đầu óc anh bắt đầu quay cuồng, nhưng đôi mắt anh vẫn giữ được sự nhạy bén của một con thú săn mồi. Anh nhận ra sự thay đổi trong bầu không khí. Tiếng mưa dường như nhỏ lại, thay vào đó là tiếng động cơ của ba chiếc xe máy đang giảm tốc độ phía ngoài quán.
Bốn gã đàn ông bước xuống, tay cầm tuýp sắt bọc vải đen. Chúng không phải là băng Sói Xám hôm nọ, mà là những gương mặt quen thuộc của Hắc Hổ – những kẻ đã từng cúi chào anh khi anh đi cùng Phương.
"Anh Long, tiểu thư nói anh không còn là người của Hắc Hổ nữa." Một gã lên tiếng, ánh mắt lạnh lẽo. "Món nợ mười năm trước, hôm nay anh phải trả thôi."
Long không đứng dậy, anh rót thêm một chén rượu nữa, thản nhiên uống cạn rồi mới từ tốn nói: "Phương nói thế thật à? Hay là chú Hùng Sắt dạy các chú nói thế?"
"Ai dạy không quan trọng. Quan trọng là anh không thoát được đâu."
Chúng lao vào cùng một lúc. Long gạt chiếc bàn sang một bên, tạo ra một rào cản tạm thời. Dù đang say và bị thương ở cánh tay, nhưng bản năng chiến đấu của anh vẫn cực kỳ đáng sợ. Anh không dùng dao, anh dùng chính cái chai rượu vỡ để đối phó. Những đường quyền của Long mang theo sự tuyệt vọng và giận dữ, mỗi cú đấm tung ra đều kèm theo tiếng xương gãy răng rắc.
Tuy nhiên, số lượng quá đông khiến Long bắt đầu kiệt sức. Một cú tuýp sắt giáng mạnh vào vai trái khiến anh ngã khuỵu. Đúng lúc gã cầm đầu giơ cao thanh sắt định giáng một đòn chí mạng vào đầu Long, thì một tiếng "đoành" khô khốc vang lên. Viên đạn găm ngay vào chân bàn gỗ sát cạnh gã, khiến gã giật mình lùi lại.
Trong làn mưa xám xịt, một bóng dáng cao ráo bước ra từ chiếc xe hơi sang trọng. Nhã Phương đứng đó, tay cầm khẩu súng ngắn, gương mặt không một chút cảm xúc. Cô mặc một chiếc áo khoác da đen, mái tóc ướt sũng dính bết vào trán.
"Tiểu thư?" Đám đàn em ngơ ngác.
"Đứa nào cho phép các người tự tiện hành động?" Giọng Phương lạnh như băng, khẩu súng trong tay cô không hề run rẩy. "Tao đã nói Long là người của tao. Dù tao có đuổi anh ta đi, thì mạng của anh ta vẫn thuộc về tao. Đứa nào dám đụng vào, tao bắn nát gáo!"
Đám đàn em nhìn nhau, rồi nhìn khẩu súng trong tay Phương, chúng biết cô không nói đùa. Nhã Phương là đứa con gái duy nhất của đại ca Lê, và cô có sự điên rồ mà ngay cả những tay giang hồ cộm cán cũng phải kiêng dè. Chúng hậm hực thu quân, lên xe rút lui vào bóng tối.
Hiện trường chỉ còn lại Long đang ngồi bệt dưới đất, máu từ vai chảy xuống hòa cùng nước mưa, và Phương đứng đó, khẩu súng vẫn chưa hạ xuống. Long ngước nhìn cô, một nụ cười nửa miệng xuất hiện trên gương mặt tái nhợt: "Sao không để tụi nó làm thịt tôi luôn đi? Cô cứu tôi làm gì cho mệt?"
Phương tiến lại gần, cúi xuống nhìn thẳng vào mắt anh. Cô không giúp anh đứng dậy, cũng không buông lời ngọt ngào. Cô chỉ nói, từng chữ như đâm vào tim: "Tôi cứu anh vì tôi muốn anh sống để nhìn thấy tôi tự tay lật đổ nhà họ Trần. Tôi cứu anh vì sự thật về phát súng thứ hai mà anh nói... tôi sẽ đích thân đi kiểm chứng. Nếu anh lừa tôi, tôi sẽ khiến anh ước gì mình đã chết dưới gầm cầu này đêm nay."
Long vươn tay, định chạm vào tà áo của cô nhưng lại rụt về: "Phương... tin tôi."
"Đứng lên đi, đồ cụt chân cụt tay." Phương cất súng vào bao, quay lưng bước về phía xe. "Lên xe. Tôi không muốn ngày mai báo chí đăng tin rể nhà họ Lê chết vì ngộ độc rượu vỉa hè. Nhục nhã lắm."
Long lảo đảo đứng dậy, nhặt chiếc bật lửa hỏng rồi lếch thếch bước theo sau. Họ lại ngồi chung một chiếc xe, nhưng lần này không còn những màn cãi vã hài hước, không còn những cú giẫm chân dưới gầm bàn. Chỉ còn sự im lặng nghẹt thở và tiếng cần gạt nước đập liên hồi vào mặt kính, như muốn xóa đi tất cả những vết máu và nước mắt của một đêm dài.
Chiếc xe lao đi trong đêm, hướng về phía bến tàu cũ – nơi Long nói anh có thể tìm thấy manh mối của phát súng thứ hai. Cuộc hôn nhân này giờ đây đã biến thành một cuộc điều tra đẫm máu, nơi tình yêu chỉ còn là một đốm lửa nhỏ nhoi đang cố chống chọi trước cơn bão hận thù. Long nhìn qua cửa sổ, thấy bóng mình phản chiếu trên mặt kính, anh biết rằng từ nay về sau, anh không còn là một thái tử nhởn nhơ nữa. Anh là một kẻ đang đi trên dây, và chỉ cần một bước sẩy chân, cả anh và Phương đều sẽ rơi xuống vực thẳm mà không có ngày trở lại.