Bến tàu cũ nằm ở rìa quận 7, nơi những dãy container rỉ sét xếp chồng lên nhau như những nấm mồ kim loại khổng lồ. Gió từ sông Sài Gòn thổi vào mang theo vị mặn của muối và mùi dầu máy nồng nặc. Đây là nơi mười năm trước, máu của đại ca Lê đã đổ xuống, và cũng là nơi tình yêu của Long và Phương vừa chớm nở đã bị băm vằn bởi những ngờ vực tàn nhẫn. Chiếc xe hơi của Phương dừng lại cách khu kho bãi một quãng xa để tránh gây chú ý. Ánh đèn pha tắt phụt, trả lại không gian cho bóng tối và tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền.
Long bước xuống xe, cơn say từ chai rượu đế rẻ tiền vẫn còn âm ỉ trong mạch máu nhưng cái lạnh của gió sông đã giúp anh tỉnh táo phần nào. Vai trái anh tê dại, vết thương từ cú tuýp sắt ban nãy khiến cánh tay anh run lên bần bật. Phương bước xuống theo sau, tay vẫn không rời khỏi bao súng dắt sau thắt lưng. Cô nhìn bến tàu này với ánh mắt đầy ám ảnh – nơi cuối cùng cô thấy cha mình còn sống, cao lớn và hiên ngang trước khi gục ngã dưới cơn mưa.
"Anh đưa tôi đến đây làm gì?" Phương hỏi, giọng cô bị gió thổi tạt đi, nghe mỏng manh như một sợi tơ. "Muốn ôn lại kỷ niệm về phát súng của anh sao?"
Long không đáp, anh lặng lẽ rút chiếc bật lửa hỏng từ trong túi ra, cầm nó như cầm một chiếc la bàn định hướng cho cuộc đời mình. "Phương, mười năm trước, ba cô đứng ở vị trí container màu xanh kia. Tôi và đám đàn em nhà họ Trần đứng ở phía dãy kho bãi phía Đông. Nếu phát súng dứt điểm là của tôi, viên đạn sẽ đi xuyên từ trước ra sau. Nhưng chú Tam nói có một phát súng thứ hai từ hướng nhà kho số 4. Tôi muốn kiểm chứng đường đạn."
Long dẫn Phương len lỏi qua những lối đi hẹp giữa các khối container. Anh dừng lại trước một bức tường gạch cũ kỹ của kho số 4, nơi vẫn còn hằn sâu những vết lõm của thời gian. Long soi đèn pin vào một góc khuất trên khung cửa sắt rỉ sét. Sau một hồi tìm kiếm tỉ mỉ, anh khựng lại, ngón tay run run chỉ vào một lỗ thủng nhỏ, tròn trịa và sâu hoắm.
"Nhìn đi Phương. Đây là dấu vết của một viên đạn 9mm. Hướng bắn từ trong kho này hướng ra ngoài bến tàu. Đêm đó, vị trí của ba cô nằm ngay trên đường thẳng của hướng bắn này. Khẩu súng tôi cầm năm đó là súng ngắn 45mm, âm thanh và cỡ đạn hoàn toàn khác."
Phương tiến lại gần, cô chạm tay vào lỗ đạn, cảm giác lạnh lẽo từ kim loại truyền vào tận xương tủy. Não bộ cô bắt đầu tái hiện lại hiện trường năm ấy. Đúng là lúc cha cô ngã xuống, ông đã hơi nghiêng người về phía kho số 4 để tránh đợt nã súng từ phía nhà họ Trần. Nếu có một kẻ nấp trong kho, hắn có góc bắn hoàn hảo để kết liễu ông mà không ai hay biết.
"Nhưng ai?" Phương thào thào, đôi mắt cô bắt đầu dao động. "Ai lại có thể nấp sẵn ở đây? Lúc đó chỉ có nhà họ Trần và nhà họ Lê giao chiến."
Long nhếch mép cười chua chát, anh dựa lưng vào bức tường lạnh lẽo: "Có một bên thứ ba luôn muốn hai nhà chúng ta diệt vong để thâu tóm địa bàn. Hoặc... tệ hơn, có một kẻ phản bội ngay trong nội bộ. Cô nghĩ sao về chú Hùng Sắt? Người vừa mật báo cho đàn em đến lấy mạng tôi ban nãy?"
Phương rùng mình. Chú Hùng là người thân cận nhất của cha cô, là người đã bế cô ra khỏi bến tàu đêm đó. Sự thật này quá lớn để cô có thể tiêu hóa ngay lập tức. Cô nhìn Long, thấy anh đứng đó, máu từ vai vẫn rỉ ra thấm qua lớp áo mỏng, gương mặt tái nhợt vì mất máu và kiệt sức nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự chân thành đến đau đớn.
Cơn giận của Phương bắt đầu tan chảy, thay vào đó là một nỗi hối hận muộn màng. Cô đã suýt giết anh, đã đuổi anh đi vào đêm mưa, trong khi anh là người duy nhất đang nỗ lực tìm lại công lý cho gia đình cô. Cô hạ súng xuống, bước lại gần Long, bàn tay run rẩy chạm vào vết thương trên vai anh.
"Long... tôi xin lỗi..."
Long nhìn cô, nụ cười hài hước thường ngày đột nhiên quay trở lại trên môi anh, dù nó hơi méo mó vì đau: "Thôi đi mắm tôm, đừng có sến súa quá. Cô mà xin lỗi là tôi tưởng cô sắp rút dao đâm thêm nhát nữa đấy. Tôi quen bị cô mắng rồi, tự dưng dịu dàng thế này thấy... ghê lắm."
Phương dở khóc dở cười, cô đấm nhẹ vào ngực anh một cái: "Cái đồ cụt chân cụt tay này! Lúc nào cũng đùa được!"
Nhưng nụ cười của họ không kéo dài được lâu. Từ phía trên cao của các container, những tia laser màu đỏ bắt đầu rà soát mặt đất. Tiếng lên đạn lách cách vang lên khô khốc trong đêm tối.
"Nằm xuống!" Long phản ứng cực nhanh, anh ôm chầm lấy Phương, cả hai lăn vòng trên nền đất bẩn thỉu ngay khi một loạt đạn nã vào bức tường gạch nơi họ vừa đứng. Gạch đá vỡ vụn bắn tung tóe.
"Chết tiệt! Đám Sói Xám lại tới à?" Phương rút súng, núp sau một thùng phuy rỉ sét.
"Không phải Sói Xám. Tụi này chuyên nghiệp hơn nhiều." Long quan sát những bóng đen đang di chuyển nhịp nhàng trên nóc kho bãi. "Đây là sát thủ chuyên nghiệp. Có kẻ muốn chúng ta chết tại chính cái bến tàu này để khép lại mọi bí mật."
Cuộc đấu súng nổ ra ác liệt. Long không có súng, anh chỉ có thể dùng những kỹ năng lẩn trốn và dùng các vật dụng quanh bến tàu để làm mồi nhử. Phương chiến đấu dũng mãnh, cô bắn trả chính xác từng phát một, bảo vệ Long đang bị thương. Giữa lằn ranh sinh tử, sự phối hợp của họ nhịp nhàng đến lạ kỳ, giống như thể họ đã sinh ra để bảo vệ lưng cho nhau.
Trong lúc hỗn loạn, Long nhận ra một gã sát thủ đang nhắm vào thùng phuy xăng ngay cạnh chỗ Phương. "Phương! Chạy mau!" Long dùng hết sức bình sinh, lao đến đẩy Phương ra xa.
Một tiếng nổ lớn rung chuyển cả bến tàu. Lửa bốc cao ngùn ngụt, soi sáng cả một vùng trời đêm. Sức ép của vụ nổ hất văng cả hai ra hai hướng. Long đập mạnh đầu vào một container, tầm mắt anh bắt đầu nhòe đi. Trong cơn mê man, anh thấy Phương đang lảo đảo đứng dậy, gọi tên anh thất thanh.
"Long! Trần Hoàng Long! Đừng có chết!"
Long cố gắng mỉm cười, anh thấy mình thực sự là một thằng hề. Một thằng hề nợ máu, trả bằng tình, và giờ đây có lẽ là trả bằng cả mạng sống. Anh thấy bóng dáng những kẻ bịt mặt đang tiến lại gần Phương. Với chút sức tàn cuối cùng, Long rút chiếc bật lửa hỏng ra, ném mạnh về phía Phương.
"Giữ lấy... nó... bằng chứng..."
Phương chộp lấy chiếc bật lửa, đôi mắt cô rực lên một ngọn lửa căm thù và quyết liệt. Cô không chạy trốn, cô cầm súng đứng chắn trước mặt Long, bắn gục gã sát thủ gần nhất.
"Muốn đụng vào chồng bà, thì bước qua xác bà đã!"
Tiếng hét của Phương vang vọng khắp bến tàu cũ, hòa vào tiếng còi tàu hú vang từ phía xa. Một cuộc chiến mới đã thực sự bắt đầu, không còn là những màn chơi khăm trẻ con hay những vạch phấn trắng chia đôi phòng ngủ. Đây là cuộc chiến sinh tồn của hai linh hồn cô độc đang cố bấu víu lấy nhau giữa vũng lầy của tội lỗi và sự phản bội.
Khi lực lượng tiếp ứng của nhà họ Trần (do đàn em thân tín của Long dẫn đầu) ập đến sau khi nhận được tín hiệu định vị, đám sát thủ nhanh chóng rút lui vào bóng tối. Long được đưa lên xe cấp cứu trong tình trạng hôn mê sâu. Phương ngồi cạnh anh, bàn tay cô nắm chặt lấy bàn tay thô ráp của anh, chiếc bật lửa hỏng được cô giữ khư khư như một báu vật.
Cô nhìn anh, nước mắt rơi lã chã trên gương mặt dính đầy bụi than: "Anh mà tỉnh lại, tôi hứa sẽ không bắt anh ngủ sàn nhà nữa. Tôi thề đấy, đồ hâm ạ."
Bến tàu cũ lại trở về với sự tĩnh lặng đáng sợ, nhưng những dấu vết của đêm nay đã mở ra một chương mới đầy máu và nước mắt. Bí mật về phát súng thứ hai đã được hé lộ, nhưng nó cũng kéo theo một kẻ thù giấu mặt đầy quyền lực. Và quan trọng hơn cả, Nhã Phương nhận ra rằng, dù Long có là kẻ bóp cò hay không, cô cũng đã lỡ trao trái tim mình cho "kẻ thù" mất rồi.