Bệnh viện của giới thượng lưu nằm nép mình trong một khu vườn tĩnh mịch, khác hẳn với vẻ xô bồ, tanh mùi máu của bến tàu đêm qua. Trong căn phòng hồi sức đặc biệt, Trần Hoàng Long nằm bất động trên giường, đầu quấn băng trắng toát như một cái kén khổng lồ, cánh tay trái cũng được nẹp cố định. Tiếng máy đo nhịp tim kêu "tít... tít..." đều đặn là âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng. Nhã Phương ngồi bên cạnh, gương mặt mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng vì thức trắng đêm. Cô cầm chiếc bật lửa hỏng trong tay, xoay đi xoay lại, tâm trí vẫn chưa thể thoát khỏi những hình ảnh nổ tung và tiếng hét của Long khi đẩy cô ra khỏi vùng nguy hiểm.
Bất chợt, ngón tay của Long khẽ cử động. Phương giật mình, vội vàng chồm tới: "Long? Anh tỉnh rồi à? Long ơi!"
Đôi mắt Long lờ mờ mở ra. Anh nhìn trần nhà trắng xóa, rồi nhìn sang Phương. Thay vì một câu hỏi thăm lãng mạn như trong phim, câu đầu tiên anh thốt ra là: "Mắm tôm... cô chưa... chưa trả 5 ngàn tiền bánh cuốn cho tôi..."
Phương khựng lại, vừa tức vừa buồn cười, nước mắt suýt nữa trào ra lại bị cô nuốt ngược vào trong. Cô đập mạnh xuống nệm: "Anh đúng là đồ điên! Sắp chết tới nơi còn tiếc 5 ngàn! Có tin tôi rút ống thở cho anh đi luôn không?"
Long khẽ nhếch môi cười, cái nụ cười méo mó vì đau nhưng vẫn đầy vẻ tinh quái. Thực ra, anh đã tỉnh từ mười phút trước, nhưng thấy Phương đang ngồi thẫn thờ nhìn mình với vẻ lo lắng chưa từng thấy, anh quyết định diễn thêm một chút để hưởng thụ cảm giác được "đại tỷ" quan tâm. Anh bắt đầu rên rỉ, giọng thều thào như sắp đứt hơi: "Đau... đau quá Phương ơi. Chắc tôi không qua khỏi rồi. Xương sườn tôi... hình như nó gãy thành mỳ sợi hết rồi..."
Phương hốt hoảng, định chạy đi gọi bác sĩ thì Long dùng bàn tay không bị thương nắm chặt lấy tay cô. "Đừng đi... ở lại đây với tôi. Trước khi tôi đi, tôi có điều này muốn trăn trối..."
"Anh nói đi, tôi nghe đây." Phương cúi sát mặt xuống, hơi thở cô phả lên má anh, khiến tim Long đập lệch nhịp (lần này là đập thật chứ không phải diễn).
"Sau khi tôi chết... cô đừng lấy thằng khác nhé. Nhất là mấy thằng đẹp trai hơn tôi. Cô mà lấy tụi nó, tôi hiện hồn về... tôi rút chân tụi nó lúc ngủ đó."
Phương sững người, rồi nhận ra ánh mắt gian xảo của Long đang lấp lánh dưới lớp băng gạc. Cô hiểu ngay mình vừa bị ăn quả lừa. Cô nghiến răng, bóp mạnh vào cánh tay không bị thương của anh khiến Long hét lên một tiếng đau đớn thực sự.
"Trần Hoàng Long! Anh gan lắm! Dám lấy cái chết ra đùa giỡn với tôi hả?"
"Á! Đau thật mà! Tôi là bệnh nhân đó Phương! Cô có tính người không vậy?" Long méo mặt, lần này thì anh không cần diễn nữa.
Sau màn "chào hỏi" đầy bạo lực, không khí giữa hai người bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn. Phương đứng dậy, lấy từ trên bàn ra một cặp lồng cháo vẫn còn bốc khói: "Ăn đi. Cháo hành tôi nhờ đàn em mua ở quán nổi tiếng nhất quận 1 đó. Đừng có chê khét nữa, không phải tôi nấu đâu."
Long nhìn tô cháo, rồi lại nhìn hai cánh tay đang bị băng bó của mình, bày ra vẻ mặt tội nghiệp hết mức có thể: "Tay tôi thế này... sao mà cầm thìa được? Hay là cô... cô đút cho tôi đi?"
Phương lườm anh cháy mặt: "Anh có bị gãy tay phải đâu? Tay phải chỉ bị trầy da thôi mà?"
"Nhưng đầu tôi đau! Cử động tay phải là dây thần kinh não nó giật đùng đùng đây này!" Long bắt đầu màn "ăn vạ" đỉnh cao, anh nằm vật ra gối, mắt nhắm nghiền như sắp ngất.
Phương thở dài thườn thượt. Cô biết thừa anh đang giở trò, nhưng nhìn bộ dạng băng bó kín mít của anh, cô lại không nỡ bỏ mặc. Cô múc một thìa cháo, thổi phù phù rồi đưa đến tận miệng Long: "Nè, ăn đi đồ hâm. Coi chừng nóng."
Long híp mắt sung sướng, há miệng đón lấy thìa cháo như một chú chim non. Cảnh tượng này nếu để giới giang hồ nhìn thấy, chắc chắn danh tiếng của "Thái tử họ Trần" và "Đại tỷ Hắc Hổ" sẽ tiêu tan thành mây khói trong vòng một nốt nhạc. Một kẻ giết người không ghê tay lại đang nằm tận hưởng sự chăm sóc của một kẻ vốn muốn lấy mạng mình.
Tuy nhiên, bữa ăn ngọt ngào ấy nhanh chóng bị cắt đứt khi có tiếng gõ cửa dồn dập. Đàn em thân tín của Long – thằng Huy "Còi" – bước vào với gương mặt tái mét. Thấy Phương đang đút cháo cho đại ca, Huy khựng lại, định quay đầu đi ra vì sợ làm phiền "chuyện đại sự".
"Vào đi! Đứng đó làm gì?" Long gắt gỏng, nuốt vội miếng cháo.
Huy tiến lại gần, ghé tai Long nói nhỏ, nhưng Phương vẫn nghe thấy loáng thoáng: "Đại ca... ông già anh đang nổi trận lôi đình. Lão Đại bên Hắc Hổ cũng đang cho người lùng sục bến tàu cũ. Chú Hùng Sắt đã báo cáo rằng anh bắt cóc tiểu thư Phương đến đó để thủ tiêu, và cuộc đấu súng đêm qua là do anh dàn dựng để đổ tội cho băng Hắc Hổ."
Long và Phương nhìn nhau. Sự hài hước biến mất hoàn toàn, nhường chỗ cho sát khí lạnh người. Chú Hùng Sắt đã ra tay trước. Lão già này không chỉ muốn lấy mạng Long, mà còn muốn kích động hai ông trùm Trần – Lê lao vào một cuộc chiến tổng lực để ngư ông đắc lợi.
"Lão già đó cáo già thật." Phương nghiến răng, bàn tay siết chặt cái thìa inox đến mức nó hơi cong lại. "Cha tôi tin ông ta nhất, giờ ông ta lại dùng danh nghĩa báo thù cho cha để làm loạn."
Long cố gắng ngồi dậy, mặc kệ những cơn đau nhức nhối ở mạng sườn: "Phương, chúng ta không thể ở lại đây lâu. Nếu hai ông già kéo quân tới, bệnh viện này sẽ thành bãi chiến trường. Cô có tin tôi không?"
Phương nhìn vào mắt Long. Lần này, cô không thấy sự cợt nhả, không thấy vẻ ăn vạ, chỉ thấy một ý chí đanh thép. Cô gật đầu: "Tin. Nhưng anh định làm gì?"
"Chúng ta phải 'mất tích'. Chỉ có khi chúng ta biến mất, chú Hùng mới lộ đuôi cáo vì lão sẽ vội vàng thâu tóm quyền lực khi nghĩ rằng cả hai đứa mình đều đã chết hoặc đang chạy trốn. Huy, chuẩn bị xe và một nơi lánh nạn bí mật. Không được báo cho bất cứ ai, kể cả ba tao."
Long nhìn sang Phương, chìa bàn tay ra: "Lần này, không còn vạch phấn trắng nào nữa. Chúng ta là một phe. Đồng ý không, vợ yêu?"
Phương nhìn bàn tay anh, rồi nhìn xuống chiếc bật lửa hỏng đang đặt trên bàn. Cô đặt tay mình vào tay anh, siết chặt: "Đồng ý. Nhưng nếu anh còn gọi tôi là 'vợ yêu' thêm lần nào nữa, tôi sẽ bẻ nốt cái tay phải của anh đó."
Đêm đó, hai "cây hài" của giới giang hồ đã bí mật rời khỏi bệnh viện, để lại một hiện trường trống rỗng với một tô cháo hành còn dở dang. Họ bước vào một cuộc hành trình mới – cuộc hành trình của những kẻ bị săn đuổi, nhưng lần này, họ không còn cô độc. Trong bóng tối của chiếc xe đang lao vun vút về phía vùng ngoại ô, Long khẽ tựa đầu vào vai Phương. Lần này, Phương không đẩy anh ra. Cô để mặc cho anh dựa vào mình, cảm nhận nhịp thở của anh, và nhận ra rằng giữa đống đổ nát của hận thù, có một thứ gì đó kỳ lạ đang bắt đầu nhen nhóm – một thứ tình cảm mà nợ máu cũng không thể xóa nhòa, nhưng có lẽ cũng chính nó sẽ là liều thuốc độc đau đớn nhất cho tương lai của họ.