MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNợ Máu Trả Bằng... TìnhChương 10: Căn nhà bên bờ rạch và hơi ấm giữa cơn giông

Nợ Máu Trả Bằng... Tình

Chương 10: Căn nhà bên bờ rạch và hơi ấm giữa cơn giông

1,481 từ · ~8 phút đọc

Chiếc xe bán tải cũ kỹ của Huy "Còi" nổ máy xình xịch, lách qua những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo ở vùng ven Bình Chánh trước khi dừng lại tại một căn nhà cấp bốn lụp xụp nằm sát bờ rạch. Đây vốn là nơi ẩn náu của Long trong những năm tháng mới tập tành bước vào giới, một địa điểm không có trong bất kỳ hồ sơ nào của nhà họ Trần. Mùi sình lầy nồng nặc và tiếng ếch nhái kêu ran giữa đêm thanh vắng tạo nên một bầu không khí khác hẳn với sự xa hoa của căn biệt thự hay vẻ hào nhoáng của những tụ điểm ăn chơi quận 1.

Long lảo đảo bước xuống xe, gương mặt anh nhợt nhạt dưới ánh trăng non. Phương vội vã đỡ lấy anh, dìu anh vào trong căn nhà nồng mùi gỗ mục và bụi bặm. Huy "Còi" dỡ từ trên xe xuống mấy thùng nhu yếu phẩm, thuốc men và một bộ đàm mã hóa.

"Đại ca, chị dâu, hai người cứ tạm thời ở đây. Tôi sẽ quay lại thành phố nghe ngóng tình hình. Hiện tại chú Hùng Sắt đang cho người phong tỏa các cửa ngõ ra vào bến tàu và các bệnh viện tư nhân. Hai người tuyệt đối không được dùng điện thoại di động," Huy dặn dò kỹ lưỡng rồi nhanh chóng biến mất vào màn đêm.

Cánh cửa gỗ mục nát khép lại, chỉ còn lại Long và Phương trong gian phòng chật hẹp, được thắp sáng bởi một ngọn đèn dầu leo lắt. Long ngồi phịch xuống chiếc phản gỗ cũ, hơi thở nặng nề. Phương không nói không rằng, cô bắt đầu dọn dẹp đống mạng nhện và bụi bặm trên bàn, rồi quay sang nhìn Long với vẻ mặt vừa lo lắng vừa bực bội.

"Anh nhìn lại mình đi, giống cái xác chết trôi hơn là Thái tử họ Trần đấy," Phương gằn giọng, nhưng đôi tay cô lại đang rất nhẹ nhàng giúp anh cởi bỏ lớp áo khoác dính đầy bụi than và máu khô.

"Xác chết trôi này cũng là vì cứu ai đó mà thành ra thế này đấy nhé," Long vẫn không bỏ được tính cợt nhả, dù mỗi lần anh nhếch mép là một cơn đau lại chạy dọc sống lưng. "Mà này Phương, cô đừng có gọi tôi là xác chết trôi. Gọi là 'anh chồng quốc dân đang bị thương' nghe nó sang hơn không?"

Phương lườm anh một cái cháy mặt, nhưng lần này cô không cãi lại. Cô mở hộp y tế ra, bắt đầu thay băng cho Long. Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, vết thương do mã tấu ở cánh tay và vết bầm tím lớn ở mạng sườn hiện ra rõ rệt, trông cực kỳ kinh khủng. Phương khựng lại, ngón tay cô run khẽ khi chạm vào làn da nóng hổi của anh.

"Sao thế? Thấy tôi phong độ quá nên rung động à?" Long đùa, nhưng khi nhìn thấy một giọt nước mắt của Phương rơi xuống mu bàn tay mình, anh im bặt.

"Đồ ngốc này... Sao anh lại lao ra đỡ cho tôi?" Phương thầm thì, giọng cô nghẹn lại. "Anh biết tôi hận anh mà. Anh biết nếu sự thật đêm đó không được làm rõ, chính tay tôi sẽ là người tiễn anh đi mà?"

Long nhìn sâu vào mắt Phương, sự hài hước đen tối thường ngày hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại một sự chân thành đến nao lòng. Anh đưa bàn tay không bị thương lên, khẽ vén lọn tóc bết nước mưa trên trán cô.

"Vì nếu cô chết, tôi sống cũng chẳng để làm gì. Nợ máu tôi đã gánh mười năm, nhưng nợ tình của cô... tôi muốn trả cả đời này. Phương ạ, dù tôi có là kẻ bóp cò hay không, thì việc làm cô đau khổ là lỗi của tôi. Nếu một nhát chém đó đổi lại được sự an toàn của cô, tôi thấy mình vẫn còn lời chán."

Không gian giữa hai người dường như đông đặc lại. Chỉ có tiếng nước vỗ vào bờ rạch và tiếng gió rít qua khe cửa. Phương không kìm lòng được nữa, cô cúi xuống, tựa trán mình vào vai anh. Những giọt nước mắt ấm nóng thấm qua lớp băng gạc, hòa cùng nỗi đau và cả sự nhẹ nhõm. Lần đầu tiên kể từ khi cái "hợp đồng hôn nhân" quái gở này bắt đầu, họ không còn diễn kịch, không còn chơi khăm, cũng không còn vạch phấn trắng chia đôi thế giới.

"Đừng có chết đấy," Phương nói trong tiếng nấc. "Anh còn nợ tôi một nụ hôn thực sự, không phải cái nụ hôn vị mỳ tôm hôm nọ đâu."

Long cười khẽ, anh vòng tay ôm lấy cô, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nhỏ bé đang run rẩy. "Tuân lệnh đại tỷ. Tôi sẽ sống dai như đỉa để ám cô suốt đời."

Đêm càng về khuya, cơn giông bất chợt đổ ập xuống vùng ngoại ô. Tiếng sấm chớp đùng đoàng khiến căn nhà nhỏ rung lên bần bật. Nước mưa bắt đầu dột qua mái ngói, rơi tí tách vào một chiếc thau nhựa cũ. Long và Phương nằm chung trên chiếc phản gỗ hẹp. Không có nệm êm chăn ấm, chỉ có một chiếc chiếu lác sờn rách và hơi ấm từ da thịt của nhau.

Long cảm thấy vết thương bắt đầu lên cơn sốt. Người anh nóng hầm hập, tâm trí mơ màng về những hình ảnh của mười năm trước. Anh thấy mình đứng trong mưa, thấy cha của Phương ngã xuống, và thấy một bóng đen lẩn khuất sau kho số 4. Bóng đen đó có dáng đi hơi khập khiễng – một đặc điểm mà anh vừa chợt nhớ ra khi nghĩ về chú Hùng Sắt.

"Phương... chú Hùng... ông ta bị tật ở chân trái đúng không?" Long thào thào trong cơn sốt.

Phương đang thiu thiu ngủ liền tỉnh hẳn, cô ngồi dậy đắp lại chiếc khăn ướt lên trán anh. "Đúng, chú Hùng bị trúng đạn ở chân trong một vụ tranh giành địa bàn từ lâu rồi. Sao anh lại hỏi thế?"

"Lúc đó... kẻ nổ súng ở kho số 4... hắn chạy ra ngoài... hắn đi khập khiễng..." Long nói rồi lịm đi vào cơn mê.

Phương bàng hoàng. Những mảnh ghép rời rạc bắt đầu kết nối lại trong đầu cô. Chú Hùng luôn là người thúc giục cha cô đi đến bến tàu đêm đó, dù tình hình lúc ấy cực kỳ nguy hiểm. Chính chú Hùng cũng là người đầu tiên khẳng định phát súng là của nhà họ Trần. Hóa ra, lòng trung thành bao năm qua chỉ là một tấm mặt nạ hoàn hảo cho một mưu đồ chiếm đoạt ngai vàng Hắc Hổ.

Cô nhìn Long, người đàn ông đang đau đớn vì vết thương và vì những bí mật mà anh đã gánh chịu thay cho kẻ khác. Một sự quyết tâm mãnh liệt trỗi dậy trong lòng cô. Cô sẽ không để Long phải chịu oan ức, và cô sẽ đòi lại công lý cho cha mình, bằng bất cứ giá nào.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu ngày xuyên qua những kẽ hở của mái ngói, Long tỉnh dậy và thấy Phương đang ngồi bên cạnh, tay cầm khẩu súng ngắn đang lau chùi cẩn thận. Gương mặt cô lạnh lùng nhưng ánh mắt lại đầy kiên định.

"Tỉnh rồi à, đồ cụt chân cụt tay?" Phương nhướng mày, quay lại nhìn anh. "Tôi đã nấu cháo bằng bếp củi rồi đấy. Tuy có hơi mùi khói nhưng ăn được."

Long ngồi dậy, cảm thấy sức khỏe đã khá hơn đôi chút. Anh nhìn tô cháo bốc khói, rồi nhìn người vợ "hờ" nhưng tình thật của mình, mỉm cười: "Cô nấu thì dù là thuốc độc tôi cũng uống. Mà này, lau súng xong thì lại đây... tôi có kế hoạch này hay lắm."

"Kế hoạch gì? Lại định diễn kịch nữa à?"

"Không. Lần này chúng ta sẽ diễn một vở kịch cuối cùng, mang tên 'Người chết trở về'. Chúng ta sẽ để chú Hùng Sắt tự tay hạ màn cho chính mình."

Giữa căn nhà cấp bốn cũ kỹ, hai kẻ từng ghét nhau xúc đất đổ đi giờ đây đang chụm đầu vào nhau, vạch ra một kế hoạch phản công táo bạo. Họ biết rằng con đường phía trước sẽ chỉ có máu và nước mắt, và kết thúc có thể không phải là một đám cưới thực sự hay một mái ấm yên bình. Nhưng ít nhất, trong giây phút này, họ đã thuộc về nhau, không phải vì một tờ giấy hợp đồng, mà vì một sợi dây liên kết vô hình được thắt lại bằng cả nợ máu lẫn nợ tình.