MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNợ Máu Trả Bằng... TìnhChương 11: Màn kịch hóa trang và những bóng ma thành thị

Nợ Máu Trả Bằng... Tình

Chương 11: Màn kịch hóa trang và những bóng ma thành thị

1,512 từ · ~8 phút đọc

Sương mù vùng ngoại ô chưa kịp tan hẳn thì Long và Phương đã chuẩn bị xong hành trang cho cuộc thâm nhập ngược trở lại trung tâm thành phố. Căn nhà bên bờ rạch một lần nữa bị bỏ lại phía sau, lặng lẽ và tiêu điều như chính những bí mật mà nó vừa chứa đựng. Long đã hạ sốt, nhưng gương mặt vẫn còn xanh xao, những vết thương trên người anh nhức nhối theo từng nhịp thở. Tuy nhiên, ánh mắt anh không còn vẻ lờ đờ của một bệnh nhân nữa, mà rực lên sự sắc lạnh của một con sói đang chuẩn bị phục kích.

"Nhìn cho kỹ đi, đây là diện mạo mới của chúng ta," Long nói, tay chìa ra hai bộ quần áo cũ kỹ mà Huy "Còi" đã bí mật gửi tới từ lúc mờ sáng.

Phương nhìn bộ đồ trên tay, rồi nhìn Long, lông mày cô giật giật: "Anh đùa tôi à? Anh bảo đại tỷ nhà họ Lê phải mặc bộ đồ của bà bán vé số dạo này sao? Còn anh... anh định đóng vai gì? Thằng cha lơ xe bị liệt tay à?"

Long cười khì khì, tay quấn thêm một lớp băng gạc mới quanh bắp tay: "Chứ cô định mặc áo da đeo súng ngắn hiên ngang đi vào quận 1 à? Giờ này lính của chú Hùng Sắt với người của ba tôi đang lùng nát từng cái khách sạn 5 sao. Chỉ có lớp vỏ bọc thấp kém nhất mới là tấm khiên an toàn nhất. Cô làm bà bán vé số, còn tôi là thằng chồng nát rượu, què cụt đi theo ăn bám. Diễn cho đạt vào, không là cả hai đứa 'ăn cơm chuối' sớm đấy."

Phương hậm hực nhưng vẫn phải nghe theo. Cô dùng than củi bôi bẩn gương mặt thanh tú, mặc vào chiếc áo bà ba sờn cũ và đội chiếc nón lá rách vành. Long thì còn "hóa trang" tận tâm hơn, anh vò rối mái tóc, mặc chiếc áo ba lỗ vàng ố và cố tình tạo ra mùi rượu nồng nặc bằng cách vẩy chút rượu đế lên người. Khi cả hai đứng trước gương, chính họ cũng không nhận ra đôi "cặp bài trùng" khét tiếng giới giang hồ ngày nào.

Chiếc xe tải chở rau củ của một người quen cũ đưa họ vào thành phố. Ngồi giữa đống bắp cải và cà rốt, Phương cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Thành phố phía trước vẫn rực rỡ ánh đèn, nhưng đối với cô, nó giờ đây là một hang ổ đầy rẫy những kẻ phản bội. Cô nhìn sang Long, thấy anh đang dựa đầu vào thành xe, mắt nhắm nghiền nhưng bàn tay vẫn nắm chặt lấy chiếc bật lửa hỏng trong túi quần.

"Long, nếu kế hoạch thất bại... nếu chúng ta không thể gặp được ba tôi trước khi chú Hùng Sắt ra tay, anh có hối hận vì đã không chạy trốn một mình không?" Phương thì thầm hỏi, tiếng gió rít qua khe thùng xe làm giọng cô hơi run.

Long không mở mắt, chỉ nhếch môi: "Hối hận lớn nhất của tôi là chưa được thấy cô mặc bộ đồ vé số này sớm hơn. Nhìn cô... cũng có duyên phu thê với tôi lắm."

"Đồ điên!" Phương mắng, nhưng cô khẽ xích lại gần, để vai mình chạm vào vai anh, truyền chút hơi ấm giữa cái lạnh của buổi sáng sớm.

Họ xuống xe tại một chợ đầu mối đông đúc, nơi âm thanh chửi bới, mời chào và tiếng còi xe tạo nên một mớ hỗn độn hoàn hảo để che giấu tung tích. Mục tiêu của họ là tiếp cận một địa điểm trung gian: quán mì bà Hai "Béo" – nơi trú ngụ của những kẻ chỉ điểm tự do, và cũng là nơi duy nhất mà chú Hùng Sắt không thể kiểm soát hoàn toàn vì nó nằm trong khu vực tranh chấp của ba băng đảng nhỏ khác.

Long lết cái chân "giả què" đi bên cạnh Phương. Cô vừa đi vừa rao vé số bằng giọng khàn đặc, tay cầm sấp giấy mỏng manh che đi khẩu súng ngắn giấu dưới lớp áo bà ba rộng thùng thình. Họ đi ngang qua mấy tốp đàn em của nhà họ Trần đang đứng ở đầu hẻm, nhưng chẳng ai buồn liếc mắt nhìn hai kẻ nghèo khổ bệ rạc này. Sự kiêu ngạo của giới giang hồ thường khiến chúng mù quáng trước những thứ mà chúng coi là "rác rưởi".

Đến quán mì, Long chọn một góc tối nhất. Bà Hai Béo liếc nhìn hai vị khách lạ, rồi dừng mắt ở chiếc bật lửa hỏng mà Long đặt hờ trên bàn. Bà khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy ẩn ý rồi đặt xuống hai tô mì bốc khói kèm theo một mảnh giấy nhỏ giấu dưới đáy bát.

Long đọc nhanh mảnh giấy rồi đốt nó ngay lập tức bằng mồi lửa mượn của bàn bên. Sắc mặt anh tối sầm lại. "Có biến rồi. Chiều nay, chú Hùng Sắt sẽ tổ chức một buổi 'lễ tế' cho cha cô tại bến tàu cũ, thực chất là để ép ba tôi phải nhường địa bàn phía Đông như một lời tạ tội cho cái chết của cha cô mười năm trước. Lão muốn dùng thù cũ để kích nổ cuộc chiến mới."

"Lão già khốn kiếp!" Phương nghiến răng, bẻ gãy cả đôi đũa tre trên tay. "Lão dám lấy cái chết của cha tôi ra làm bàn đạp quyền lực sao?"

"Chúng ta phải đến đó," Long gằn giọng. "Nhưng không phải với tư cách người đi dự lễ. Chúng ta sẽ là những bóng ma hiện về từ cõi chết."

Chiều hôm đó, bến tàu cũ một lần nữa chứng kiến sự hội ngộ của những ông trùm. Những chiếc xe đen bóng loáng dàn hàng ngang, hàng trăm đàn em đứng bao quanh khu kho bãi. Không khí căng thẳng đến mức một giọt nước rơi cũng nghe rõ mồn một. Ông Thắng (ba Long) đứng đối diện với chú Hùng Sắt bên cạnh một tấm ảnh lớn của đại ca Lê quá cố. Gương mặt ông Thắng hằn rõ sự mệt mỏi và già nua, dường như cái chết giả của Long đã đánh gục ý chí của người đàn ông thép này.

"Anh Thắng, nợ máu phải trả bằng máu. Thằng con anh đã lấy mạng đại ca tôi, giờ nó cũng đã đền mạng ở bến sông. Nhưng địa bàn phía Đông phải thuộc về Hắc Hổ để vong linh đại ca được siêu thoát," chú Hùng Sắt lên tiếng, giọng điệu đầy vẻ đạo đức giả, chân trái khập khiễng bước từng bước nặng nề về phía bàn thờ.

Đúng lúc ông Thắng định đặt bút ký vào tờ giấy nhượng địa bàn, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía sau những container rỉ sét.

"Siêu thoát sao? Chú Hùng, chú định cho ai siêu thoát? Cho cha của vợ tôi, hay cho chính cái lương tâm thối nát của chú?"

Mọi ánh mắt đổ dồn về hướng phát ra âm thanh. Hai kẻ ăn mày bệ rạc bước ra từ bóng tối. Người thanh niên cởi bỏ lớp áo ba lỗ bẩn thỉu, để lộ những vết băng gạc thấm máu, đôi mắt sáng quắc nhìn thẳng vào chú Hùng Sắt. Người phụ nữ bên cạnh tháo bỏ chiếc nón lá, gương mặt đầy nhọ nồi nhưng đôi mắt sắc lẹm như dao cạo khiến đám đàn em Hắc Hổ phải đồng loạt lùi lại một bước.

"Long? Phương?" Ông Thắng thốt lên, tay run rẩy đánh rơi cây bút.

Chú Hùng Sắt tái mặt, chân trái khập khiễng của lão lùi lại một bước, tay theo bản năng đưa về phía sau hông: "Hai đứa... chúng mày chưa chết?"

"Chết sao được khi chưa tiễn chú đi một đoạn?" Phương rút súng, chỉ thẳng vào ngực chú Hùng. "Chú Hùng, phát súng thứ hai mười năm trước tại kho số 4... chú còn nhớ nó nổ thế nào không?"

Cả bến tàu rúng động. Sự thật bắt đầu trồi lên từ vũng lầy của quá khứ. Long tung chiếc bật lửa hỏng lên không trung rồi bắt gọn lấy, ánh mắt anh đầy vẻ giễu cợt: "Màn kịch hạ màn được rồi đó chú. Hôm nay, nợ máu của mười năm trước và nợ tình của chúng tôi... sẽ được tính đủ một lần."

Hàng trăm họng súng đồng loạt lên đạn. Một cuộc đối đầu nghẹt thở giữa sự thật và dối trá bắt đầu. Long nhìn sang Phương, thấy cô đang đứng hiên ngang như một vị nữ thần báo thù. Anh biết, dù kết quả của buổi chiều nay có thế nào, thì cái "tình" mà họ dành cho nhau đã không còn là một hợp đồng nữa. Nó đã được trui rèn qua lửa đạn và hận thù, để trở thành một thứ liên kết đau đớn nhưng bền chặt nhất trần đời.