MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNợ Máu Trả Bằng... TìnhChương 12: Tiếng súng giữa lòng bến cảng và nhát dao của sự thật

Nợ Máu Trả Bằng... Tình

Chương 12: Tiếng súng giữa lòng bến cảng và nhát dao của sự thật

1,415 từ · ~8 phút đọc

Không gian bến tàu cũ như bị rút cạn không khí. Hàng trăm gã đàn ông xăm trổ, vũ khí đầy mình đứng chôn chân tại chỗ. Sự xuất hiện của Long và Phương giống như một cơn địa chấn đánh thẳng vào hệ thống phân cấp của giới giang hồ Sài Gòn. Chú Hùng Sắt, kẻ vốn dĩ đã chạm một tay vào ngai vàng Hắc Hổ, giờ đây đứng chết lặng, gương mặt xám ngoét như tro tàn dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch. Chân trái khập khiễng của lão hơi run lên – một phản xạ sinh lý của sự sợ hãi mà lão không thể nào che giấu được nữa.

"Hùng Sắt, chú diễn cũng đạt lắm." Long tiến lên một bước, đôi dép tổ ong anh mượn tạm của ai đó ở chợ đầu mối kêu lẹt xẹt trên nền xi măng vụn vỡ. "Mười năm trước, chú là người đứng sau kho số 4. Chú không chỉ muốn ba của Phương chết, mà chú còn muốn chính tay tôi – thằng nhóc nhà họ Trần – trở thành kẻ sát nhân. Một mũi tên trúng hai đích, chú vừa loại bỏ được đại ca Lê, vừa tạo ra cái cớ để hai nhà tàn sát lẫn nhau suốt mười năm ròng."

Ông Thắng (ba Long) lúc này đã lấy lại sự bình tĩnh của một lão đại. Ông nhìn đứa con trai "từ cõi chết trở về" với ánh mắt phức tạp, rồi xoay sang nhìn Hùng Sắt, giọng trầm đặc: "Hùng, lời nó nói có đúng không? Mười năm qua, anh em mình đổ máu vô ích vì một cái bẫy của chú sao?"

Hùng Sắt bất chợt cười lớn, một điệu cười khàn đặc và man dại. Lão rút súng ra, nhưng không chỉ hướng về Long mà hướng về phía bức ảnh đại ca Lê. "Đúng thì sao? Các người nghĩ các người cao thượng lắm à? Đại ca Lê luôn miệng nói về nghĩa khí, nhưng lão lại định nhượng lại toàn bộ cảng phía Tây cho nhà họ Trần để cầu hòa. Còn ông, Thắng ạ, ông cũng chỉ là một kẻ tham lam núp dưới bóng quân tử thôi! Tôi giết lão Lê là vì cái ghế này, vì những anh em đã đổ máu để giữ địa bàn!"

Phương không thể kiềm chế được nữa, cô lao tới với tốc độ của một cơn lốc. "Đồ phản bội! Ba tôi tin chú hơn cả mạng sống!"

"Phương, đừng!" Long hét lên, nhưng đã quá muộn.

Hùng Sắt bóp cò. Một tiếng nổ chát chúa vang lên xé toang bầu không khí im lặng. Nhưng viên đạn không trúng Phương. Long đã lao đến như một bản năng, dùng vai mình húc mạnh vào cô, đẩy cả hai ngã nhào sau một kiện hàng bằng gỗ. Đạn găm vào gỗ, mảnh dăm bắn tung tóe.

Ngay lập tức, bến tàu trở thành một bãi chiến trường thực sự. Đàn em của Hắc Hổ bắt đầu phân hóa. Những kẻ trung thành với đại ca Lê quá cố quay súng về phía Hùng Sắt, trong khi đám tay sai thân tín của lão nổ súng điên cuồng để mở đường máu. Tiếng súng, tiếng hò hét và tiếng va chạm của kim loại tạo nên một bản giao hưởng tử thần.

Trong lúc hỗn loạn, Hùng Sắt khập khiễng chạy về phía dãy nhà kho phía Bắc. Lão biết nơi đó có đường hầm thoát hiểm dẫn ra sông. Long nhìn thấy cái dáng đi lệch lạc đó, anh nghiến răng, mặc kệ vết thương cũ ở vai đang rách ra và máu bắt đầu thấm đẫm chiếc áo ba lỗ bẩn thỉu. Anh nhặt một thanh sắt nhọn bên lề đường, lao theo.

"Anh Long! Cẩn thận!" Huy "Còi" từ đâu xuất hiện, ném cho Long một khẩu súng ngắn, nhưng Long không bắt lấy. Anh nhìn Huy, ánh mắt rực lửa: "Tao không muốn kết thúc bằng súng. Tao muốn lão ta phải trả nợ bằng cách mà lão đã hãm hại chúng ta."

Long đuổi kịp Hùng Sắt ngay trước lối vào nhà kho. Anh không nói một lời, vung thanh sắt nhắm thẳng vào chân trái của lão – điểm yếu chí mạng của kẻ phản bội. Hùng Sắt đau đớn ngã quỵ xuống, khẩu súng trên tay lão văng xa. Long tiến lại, giẫm mạnh lên vết thương của lão, đôi mắt anh lạnh lùng đến mức khiến kẻ giết người máu lạnh như Hùng Sắt cũng phải rùng mình.

"Mười năm... mười năm tôi mang danh sát nhân. Mười năm Phương phải sống trong hận thù. Chú có biết nợ máu này nặng thế nào không?"

"Giết... giết tao đi..." Hùng Sắt hổn hển.

"Chết là quá dễ cho chú." Long hạ thanh sắt xuống, nhưng đúng lúc đó, một bóng đen lao tới từ phía sau. Là Phương. Gương mặt cô đẫm nước mắt nhưng đôi tay lại cực kỳ vững chãi. Cô cầm con dao bấm quen thuộc, mũi dao chỉ thẳng vào yết hầu của Hùng Sắt.

"Phương, dừng lại!" Long giữ tay cô lại. "Nếu em giết lão lúc này, em sẽ trở thành tội phạm. Chúng ta đã hứa sẽ bắt lão phải khai ra kẻ đứng sau rồi mà?"

Phương nhìn Long, hơi thở cô dồn dập: "Anh nghĩ còn kẻ đứng sau sao? Chỉ có lão ta thôi!"

"Không, nhìn đi!" Long chỉ tay vào một hình xăm nhỏ sau gáy của Hùng Sắt mà lúc này anh mới nhận ra khi lão ngã xuống. Một hình xăm biểu tượng của băng "Quạ Đen" – một tổ chức tội phạm xuyên quốc gia đang lăm le nhảy vào thị trường Sài Gòn. "Lão ta chỉ là một quân cờ. Nếu chú ta chết, bí mật sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi."

Phương bàng hoàng lùi lại. Cô nhìn kẻ phản bội đang nằm co quắp dưới chân mình, rồi nhìn sang Long. Trong khoảnh khắc đó, sự thù hận dường như nhường chỗ cho một nỗi mệt mỏi rã rời. Cô buông dao, gục đầu vào ngực Long mà khóc nức nở. Toàn bộ sự mạnh mẽ, vẻ "đại tỷ" gai góc bấy lâu nay hoàn toàn tan biến.

Giữa bến tàu tan hoang, Long vòng tay ôm lấy Phương. Anh mặc kệ vết thương đang rỉ máu, mặc kệ tiếng còi cảnh sát đang vang lên dồn dập từ phía xa. Anh biết, hôm nay họ đã thắng một trận chiến, nhưng cuộc chiến với "Quạ Đen" và với chính những bóng ma trong lòng họ mới chỉ bắt đầu.

Hùng Sắt bị đàn em trung thành của nhà họ Trần bắt giữ và lôi đi. Ông Thắng tiến lại gần con trai, nhìn hai đứa trẻ đang ôm lấy nhau giữa đống đổ nát, khẽ thở dài: "Về nhà thôi con. Chuyện còn lại, để người lớn lo."

Đêm đó, Sài Gòn đổ một trận mưa lớn nhất trong năm. Long và Phương được đưa về biệt thự dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt của hai gia tộc. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, họ không còn phân chia ranh giới "vạch phấn trắng". Long nằm trên giường bệnh, Phương ngồi bên cạnh, lặng lẽ gọt một quả táo.

"Này mắm tôm," Long khẽ gọi.

"Gì?"

"Hồi nãy ở bến tàu... nếu tôi không cản, cô có thực sự đâm lão không?"

Phương dừng tay, nhìn vào khoảng không vô định: "Tôi không biết. Lúc đó tôi chỉ thấy hận. Nhưng khi anh ngăn tôi lại... tôi chợt nhận ra, nếu tôi giết lão, tôi sẽ chẳng bao giờ thoát khỏi cái bóng của mười năm trước được. Cảm ơn anh... vì đã giữ cho tay tôi không nhuốm máu thêm một lần nữa."

Long mỉm cười, anh vươn tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô: "Chúng ta huề nhé. Tôi nợ ba cô một mạng, tôi đã trả bằng cách đưa sự thật ra ánh sáng. Còn cô nợ tôi một nụ hôn... vẫn chưa trả đâu đấy."

Phương đỏ mặt, cô định mắng anh như mọi khi, nhưng nhìn những vết băng gạc trên người anh, cô lại thôi. Cô cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Long: "Trả trước tiền lãi thôi. Còn lại... đợi anh khỏi hẳn đi đã."

Bóng tối bao trùm căn biệt thự, nhưng trong căn phòng nhỏ, ánh sáng của hy vọng đang nhen nhóm. Cuộc hôn nhân "nợ máu" của họ đã chính thức trở thành một hành trình đi tìm sự sống.