MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNợ Máu Trả Bằng... TìnhChương 13: Khi mãnh hổ học cách làm mèo và bóng đen từ tổ Quạ

Nợ Máu Trả Bằng... Tình

Chương 13: Khi mãnh hổ học cách làm mèo và bóng đen từ tổ Quạ

1,577 từ · ~8 phút đọc

Sau cơn bão đẫm máu tại bến tàu, căn biệt thự vốn lạnh lẽo nay bỗng tràn ngập một bầu không khí kỳ lạ. Trần Hoàng Long nằm trên giường với đống băng gạc mới, nhưng thay vì vẻ mặt đau đớn, anh lại đang đắc ý tận hưởng dịch vụ chăm sóc "đặc biệt" từ Nhã Phương. Vạch phấn trắng ngăn đôi căn phòng đã biến mất từ lâu, thay vào đó là sự xuất hiện của một chiếc bàn nhỏ đầy thuốc men và trái cây được gọt tỉ mỉ (dù thỉnh thoảng miếng táo vẫn còn dính vài mẩu hạt do kỹ năng bếp núc vụng về của đại tiểu thư).

"Nè, ăn đi. Nhìn cái gì mà nhìn?" Phương gắt gỏng, ấn miếng táo vào miệng Long. Gương mặt cô vẫn lạnh lùng, nhưng đôi tai hơi đỏ lên đã tố cáo sự bối rối bên trong.

Long nhai tóp tép, giọng nói vẫn còn hơi khàn nhưng không giấu nổi vẻ đùa cợt: "Tôi đang nhìn vợ tôi chứ nhìn ai. Mà này Phương, cô gọt táo hay là đang điêu khắc gốc cây vậy? Miếng thì to như cái dép tổ ong, miếng thì mỏng như tờ vé số hôm nọ. Nhưng mà thôi, vợ nấu... à vợ gọt thì chồng ăn hết."

"Ai là vợ anh? Chúng ta chỉ đang hợp tác điều tra vụ Quạ Đen thôi nhé!" Phương đứng phắt dậy, định bỏ ra ngoài thì bị bàn tay to lớn của Long bắt lấy.

Cái chạm tay nhẹ nhàng nhưng khiến cả hai khựng lại. Ánh mắt Long bỗng trở nên sâu thẳm, anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng trầm xuống: "Phương à, chuyện mười năm trước... rốt cuộc cũng đã sáng tỏ một nửa. Tôi không còn là kẻ thù giết cha của cô nữa. Vậy nên, cái hợp đồng này... chúng ta có thể làm thật được không?"

Phương lặng người. Trái tim cô đập loạn nhịp như thể vừa trải qua một cuộc đua xe trái phép. Cô nhìn xuống bàn tay anh, rồi nhìn những vết sẹo mới chồng lên vết sẹo cũ trên người người đàn ông này. Cô hiểu, Long đã dùng mạng sống của mình để đổi lấy sự thật cho cô không chỉ một lần. Nhưng giới giang hồ vốn không có chỗ cho những câu chuyện cổ tích màu hồng.

"Để sau đi," Phương thầm thì, gỡ tay anh ra. "Chừng nào Quạ Đen chưa lộ diện hoàn toàn, chừng nào ba tôi chưa thực sự được minh oan trước toàn bộ giới giang hồ, tôi không tâm trí nào nghĩ đến chuyện khác."

Long thở dài, anh biết tính Phương cứng đầu như đá, nhưng đá mòn thì nước chảy, anh có cả đời để đợi cơ hội. Anh buông tay cô ra, quay lại với vẻ mặt tưng tửng: "Được thôi, vậy thì đại tỷ cứ lo việc lớn đi. Còn việc nhỏ như tắm rửa, thay đồ cho bệnh nhân liệt giường này thì cô phải phụ trách đó."

"Anh... anh bị liệt tay chứ có liệt chân đâu! Tự đi mà tắm!" Phương mắng nhiếc rồi bỏ chạy ra khỏi phòng, để lại tiếng cười sảng khoái của Long vang vọng phía sau.

Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngay khi Phương vừa bước xuống cầu thang, cô thấy Huy "Còi" đang đứng đợi với vẻ mặt cực kỳ nghiêm trọng. Huy không đi một mình, bên cạnh anh là một gã đàn ông lạ mặt, mặc vest xám, gương mặt không có lấy một biểu cảm, sau gáy lấp ló hình xăm một chiếc lông vũ màu đen.

"Chị dâu, có người muốn gặp đại ca và chị," Huy nói, giọng run run. "Họ nói họ đến từ... phía bên kia biên giới."

Phương lập tức cảnh giác, tay cô theo bản năng đưa về phía sau hông, nơi cô luôn giấu một con dao nhỏ. Người đàn ông vest xám hơi cúi đầu, đặt lên bàn một chiếc hộp nhung màu đen.

"Thưa tiểu thư Nhã Phương và thiếu gia Trần Hoàng Long," hắn nói bằng chất giọng lơ lớ. "Chủ nhân của chúng tôi gửi lời khen ngợi màn kịch của hai người tại bến tàu. Hùng Sắt là một kẻ thất bại, và chúng tôi không dùng kẻ thất bại. Tuy nhiên, món nợ mà hai nhà Trần - Lê đang giữ của chúng tôi... đã đến lúc phải thanh toán."

Long lúc này đã khoác vội chiếc áo sơ mi, lảo đảo bước xuống cầu thang dưới sự dìu dắt của Huy. Anh nhìn chiếc hộp nhung, nheo mắt hỏi: "Chủ nhân các người là ai? Quạ Đen à? Chúng tôi nợ nần gì các người?"

Tên vest xám không trả lời, hắn chỉ mở chiếc hộp ra. Bên trong là một tấm bản đồ cổ của cảng Sài Gòn mười năm trước, và một viên đạn 9mm bằng bạc có khắc số hiệu của nhà họ Trần.

"Mười năm trước, vụ nổ súng tại bến tàu không phải tình cờ. Có một lô hàng trị giá hàng trăm triệu đô la đã biến mất trong đêm đó. Cả cha của tiểu thư Phương và cha của thiếu gia Long đều biết lô hàng đó đang ở đâu. Hùng Sắt giết người cũng vì nó, nhưng lão ta quá ngu xuẩn nên không tìm thấy. Giờ đây, chủ nhân tôi muốn lấy lại thứ thuộc về mình. Hai người có 48 giờ để giao ra vị trí lô hàng, nếu không... hai ông trùm Trần Thắng và Lê Đại sẽ là người tiếp theo đi gặp đại ca Lê quá cố."

Nói xong, tên vest xám quay lưng bước đi nhanh như một bóng ma, biến mất vào làn sương sớm bên ngoài biệt thự. Căn phòng rơi vào sự im lặng nghẹt thở.

Phương nhìn tấm bản đồ, tay cô run lên: "Lô hàng? Ba tôi chưa bao giờ nhắc đến bất kỳ lô hàng nào cả. Ông chỉ nói đêm đó là một vụ tranh chấp địa bàn bình thường."

Long cầm viên đạn bạc lên, ánh mắt anh tối sầm lại: "Đây không phải là tranh chấp bình thường nữa rồi Phương. Đây là một âm mưu đã được giăng sẵn từ mười năm trước, và chúng ta – cả ba chúng ta và ba cô – đều chỉ là những quân cờ. Chú Hùng Sắt có lẽ cũng chỉ biết một phần sự thật."

Anh nhìn sang Phương, thấy cô đang đứng run rẩy trước sự thật quá lớn. Long bước tới, không chút đùa cợt, anh ôm chặt cô vào lòng. "Nghe này mắm tôm, chúng ta đã đi đến đây rồi, không thể lùi bước được nữa. Tôi sẽ gọi cho ba tôi. Chúng ta cần một cuộc họp gia tộc thực sự, không phải để đóng kịch, mà để chiến đấu."

Đêm đó, biệt thự nhà họ Trần trở thành một pháo đài. Đàn em của hai băng đảng đứng dày đặc từ cổng vào đến phòng khách. Ông Thắng và ông Đại ngồi đối diện nhau, gương mặt cả hai đều già đi cả chục tuổi khi nhìn thấy viên đạn bạc trên bàn.

"Lô hàng đó... thực sự tồn tại," ông Thắng chậm rãi lên tiếng, giọng đầy mệt mỏi. "Mười năm trước, tôi và lão Lê đã thỏa thuận sẽ chôn vùi nó mãi mãi. Đó là một lô hàng 'bẩn' của một tổ chức quốc tế. Chúng tôi biết nếu đụng vào nó, giới giang hồ Sài Gòn sẽ nát bét. Nhưng chúng tôi không ngờ, chính sự im lặng đó lại là cái cớ để chúng giết lão Lê và hãm hại hai đứa bay."

"Vậy nó ở đâu?" Phương hỏi, giọng cô đanh lại.

Ông Đại nhìn sang ông Thắng, rồi nhìn đứa con gái duy nhất của mình: "Nó ở bến tàu cũ, dưới chân container số hiệu 1001. Nhưng để mở được kho hàng đó, cần có hai chiếc chìa khóa. Một cái nằm trong chiếc bật lửa của ba con, cái còn lại... nằm trong chiếc đồng hồ cổ của ba thằng Long."

Long và Phương nhìn nhau sững sờ. Hóa ra, kỷ vật mà họ luôn giữ bên mình chính là khởi đầu và cũng là kết thúc của mọi bi kịch. Mối hận thù mười năm, cuộc hôn nhân hợp đồng, và cả những lần vào sinh ra tử, tất cả đều dẫn về một điểm duy nhất: một kho hàng chứa đầy tội lỗi dưới lòng đất bến tàu.

"Chúng ta sẽ đi," Long gằn giọng, bàn tay anh siết chặt tay Phương. "Nhưng không phải để giao hàng cho Quạ Đen. Chúng ta sẽ kết thúc chuyện này theo cách của chúng ta."

Phương nhìn anh, một nụ cười nhạt hiện lên trên môi, lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô thấy mình thực sự mạnh mẽ: "Được, vậy để tôi đi chuẩn bị 'quà' cho tụi Quạ Đen đó. Anh lo mà dưỡng thương cho tốt đi, đồ cụt chân cụt tay."

Họ biết rằng, 48 giờ tới sẽ là 48 giờ dài nhất cuộc đời họ. Và bến tàu cũ – nơi tình yêu bắt đầu trong đau đớn – sẽ là nơi họ phải đưa ra quyết định cuối cùng. Nợ máu có thể đã trả xong, nhưng nợ tình và nợ nghĩa với gia đình vẫn còn đó, nặng trĩu trên đôi vai của hai kẻ trẻ tuổi đang cố gắng tìm một lối thoát giữa rừng gươm giáo.