Sài Gòn bước vào những giờ phút cuối cùng của thời hạn 48 tiếng bằng một bầu không khí đặc quánh, thứ cảm giác ngột ngạt thường xuất hiện trước khi một cơn bão quét qua. Bên trong căn hầm bí mật của biệt thự, Trần Hoàng Long đang lặng lẽ tháo rời chiếc đồng hồ cổ – di vật duy nhất từ thời ông nội để lại mà ba anh hằng trân quý. Những bánh răng đồng nhỏ xíu rơi ra, lộ ra một con chip mỏng dính và một chiếc chìa khóa dẹt mang ký tự cổ. Ở phía đối diện, Nhã Phương cũng đang tỉ mỉ dùng kìm cạy lớp vỏ kép của chiếc bật lửa hỏng. Một tiếng "tạch" khẽ vang lên, một mảnh kim loại tương ứng rơi ra bàn.
Hai mảnh ghép đặt cạnh nhau như hai linh hồn vốn thuộc về nhau nhưng bị chia cắt bởi một thập kỷ đẫm máu. Long nhìn chằm chằm vào chúng, rồi ngước lên nhìn Phương. Cô hôm nay không mặc váy cưới hay đồ lụa mềm mại, mà vận bộ đồ đen ôm sát, mái tóc cột cao gọn gàng, bên hông là hai bao dao sắc lẹm.
"Này mắm tôm," Long phá vỡ sự im lặng, giọng anh thấp nhưng vang vọng trong căn hầm. "Nếu tối nay chúng ta không quay về, cô có muốn nhắn nhủ gì với tôi không? Kiểu như... thực ra tôi cũng đẹp trai và tốt bụng hơn anh nghĩ ấy?"
Phương dừng động tác kiểm tra đạn, cô nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp. Sự cợt nhả của Long bây giờ không còn làm cô khó chịu như trước, mà nó giống như một liều thuốc an thần yếu ớt trước khi họ bước vào cửa tử. Cô tiến lại gần, bàn tay thô ráp vì tập võ chạm nhẹ vào gò má anh, nơi vẫn còn vết xước từ vụ nổ ở bến tàu.
"Đừng nói điềm gở nữa, Long. Anh nợ tôi một nụ hôn thực sự, nợ ba tôi một lời tạ lỗi chính thức tại mộ, và nợ giới giang hồ này một huyền thoại. Anh không được phép chết khi chưa trả hết nợ cho tôi đâu."
Long cười, nụ cười lần này không có chút tinh quái nào, chỉ toàn sự bao dung. Anh nắm lấy bàn tay cô, đặt lên đó một nụ hôn nhẹ nhưng kiên định: "Hứa với cô, nếu tối nay tôi còn thở, tôi sẽ ký vào tờ giấy kết hôn thật, không có điều khoản 'ba không', không có vạch phấn trắng. Chỉ có tôi và cô, đi đâu cũng được, miễn là không phải cái thành phố đầy rẫy mùi súng đạn này."
Phương khẽ gật đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng cô nhanh chóng quay đi để giấu những giọt nước mắt. "Đi thôi. Tụi Quạ Đen không thích chờ đợi đâu."
Bến tàu cũ đêm nay vắng lặng một cách bất thường. Những chiếc container số hiệu 1001 nằm sâu trong khu vực bãi bồi, nơi bùn lầy và cỏ dại bao phủ. Khi xe của Long và Phương vừa dừng lại, hàng loạt ánh đèn pha cực mạnh từ phía trên các giá cẩu đồng loạt bật sáng, quét thẳng vào mặt họ.
Từ trong bóng tối, gã vest xám – đại diện của Quạ Đen – bước ra cùng một nhóm sát thủ được trang bị tận răng. Phía sau hắn là hai chiếc ghế gỗ, nơi ông Thắng và ông Đại đang bị trói chặt, miệng bị bịt kín.
"Đúng giờ lắm, đôi tình nhân trẻ," tên vest xám vỗ tay, giọng hắn vang lên lạnh lẽo. "Giao chìa khóa ra, và tôi sẽ để hai vị lão đại đây về hưu sớm một cách êm đềm."
Long giơ cao chiếc bật lửa và chiếc đồng hồ đã được lắp ghép lại: "Thả người trước. Tôi sẽ dẫn các anh đến kho hàng. Các anh biết quy tắc của tôi mà, tiền trao cháo múc."
"Ở đây tôi là người đặt ra quy tắc," gã vest xám nhếch mép, hắn ra hiệu cho đàn em lên đạn. "Chìa khóa, hoặc là máu."
Phương nhìn ba mình, thấy ông Đại đang lắc đầu dữ dội như muốn bảo cô đừng giao ra. Cô biết, lô hàng "bẩn" đó một khi rơi vào tay tổ chức quốc tế này, Sài Gòn sẽ trở thành một lò lửa thực sự. Nhưng nhìn vào ánh mắt của Long, cô thấy một sự bình tĩnh lạ lùng. Anh khẽ nháy mắt với cô – một ám hiệu mà họ đã thống nhất trong căn nhà bên bờ rạch.
Long ném chiếc chìa khóa về phía tên vest xám. Trong khoảnh khắc gã vươn tay bắt lấy, Long hét lớn: "Nằm xuống!"
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía dưới container 1001. Hệ thống bẫy hơi mà Huy "Còi" bí mật lắp đặt từ chiều đã kích hoạt, tạo ra một màn khói bụi mù mịt. Lợi dụng lúc hỗn loạn, Phương lao nhanh như một tia chớp về phía hai ông già, dùng dao cắt đứt dây trói chỉ trong vài giây. Long thì rút khẩu súng giấu sau lưng, nã đạn yểm trợ cho họ rút lui.
"Chết tiệt! Giết chúng nó!" Tên vest xám gào lên.
Cuộc đấu súng nổ ra kinh hoàng. Đây không còn là những màn dằn mặt vặt vãnh của đám đàn em giang hồ địa phương, mà là cuộc chiến với những tay súng chuyên nghiệp. Long và Phương phải phối hợp đến mức hoàn hảo. Mỗi khi Long thay đạn, Phương lại dùng dao và súng ngắn áp sát mục tiêu. Họ di chuyển như một thực thể duy nhất giữa những làn đạn xé gió.
Trong lúc hỗn loạn, tên vest xám nhắm bắn về phía ông Đại. Long phát hiện ra, anh không màng nguy hiểm, nhào tới che chắn. Viên đạn găm thẳng vào vai phải của anh – ngay vết thương cũ chưa kịp lành hẳn. Long khuỵu xuống, nhưng anh vẫn kịp nã một phát đạn trúng ngay tay cầm súng của đối phương.
"Long!" Phương hét lên, cô lao đến bên anh, khẩu súng trong tay cô rung lên vì giận dữ. Cô bắn liên tiếp về phía gã vest xám cho đến khi hắn gục hẳn trong vũng máu.
Lực lượng tiếp ứng của nhà họ Trần và họ Lê lúc này đã tràn vào như thác đổ. Đám sát thủ Quạ Đen bị bao vây và tiêu diệt hoàn toàn. Khi tiếng súng cuối cùng tắt lịm, chỉ còn lại tiếng sóng vỗ và tiếng thở dốc của những người còn sống.
Ông Thắng và ông Đại chạy lại chỗ con cái. Lần đầu tiên sau mười năm, hai ông trùm buông bỏ mọi kiêu ngạo, cùng nhau dìu Long và Phương đứng dậy.
"Con có sao không Long?" Ông Thắng run rẩy hỏi.
Long cười nhợt nhạt, máu thấm đẫm vai áo, nhưng anh vẫn cố đùa: "Không sao... chỉ là... nợ nần với nhà họ Lê có vẻ hơi nặng... lại thêm một vết sẹo nữa rồi."
Phương ôm chặt lấy anh, mặc cho máu của anh dính đầy lên áo mình. Cô nhìn quanh bến tàu – nơi khởi đầu của mọi hận thù, và giờ đây là nơi kết thúc của tất cả. Lô hàng bẩn dưới lòng đất thực chất đã bị Long và Huy "Còi" phá hủy bằng chất nổ từ trước khi bọn Quạ Đen kịp chạm vào. Sự thật đã được làm rõ, kẻ thù đã bị trừng trị.
"Đi thôi," Phương nói, giọng cô khàn đặc. "Về nhà thôi."
Nhưng khi họ chuẩn bị bước lên xe, một bóng đen vẫn lẩn khuất ở phía xa – một kẻ cầm máy quay và điện thoại đang truyền hình ảnh đi trực tiếp. Ở một nơi nào đó xa xôi, chủ nhân thực sự của Quạ Đen đang nhìn màn hình với nụ cười bí hiểm.
"Trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi, đôi chim sẻ tội nghiệp," tiếng nói thì thầm trong căn phòng tối.
Trên chiếc xe cấp cứu lao về bệnh viện, Long dựa vào lòng Phương, anh nắm chặt tay cô. Dù biết rằng "Quạ Đen" vẫn chưa thực sự tuyệt diệt, dù biết rằng con đường phía trước vẫn còn 26 chương đầy bão táp nữa, nhưng lần đầu tiên sau mười năm, Long thấy mình được ngủ một giấc thật ngon.
"Phương này," Long thầm thì trước khi lịm đi vì thuốc giảm đau.
"Gì nữa đồ cụt chân cụt tay?"
"Hết hợp đồng rồi nhé... giờ là... yêu thật đấy..."
Phương không mắng anh. Cô chỉ khẽ đặt một nụ hôn lên môi anh – nụ hôn mang vị mặn của nước mắt, vị đắng của khói súng, và vị ngọt của một sự bắt đầu mới. Một hành trình mới đã mở ra, nơi họ không còn là kẻ thù, không còn là "vợ chồng hờ", mà là những chiến binh cùng chung một nhịp đập giữa thế giới ngầm đầy rẫy hiểm nguy.