MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNợ Máu Trả Bằng... TìnhChương 15: Khi vết thương cũ gặp cơn gió lạ và lời mời từ bóng tối

Nợ Máu Trả Bằng... Tình

Chương 15: Khi vết thương cũ gặp cơn gió lạ và lời mời từ bóng tối

1,722 từ · ~9 phút đọc

Sáng hôm sau, bệnh viện của giới thượng lưu một lần nữa được đặt trong tình trạng giới nghiêm. Sau trận đấu súng kinh hoàng tại bến tàu cũ, Trần Hoàng Long được đưa vào phòng cấp cứu để gắp viên đạn cuối cùng ra khỏi vai. Lần này, Nhã Phương không ngồi khóc bên giường bệnh. Cô đứng ngoài ban công, tay vân vê chiếc bật lửa đã mất đi phần chìa khóa mật mã nhưng lại mang một giá trị hoàn toàn khác. Cô đang chờ đợi, không phải chờ Long tỉnh lại – vì cô biết gã đó sống dai như đỉa – mà là chờ đợi những dư chấn tiếp theo của một đế chế vừa bị lung lay.

Cánh cửa phòng bệnh khẽ mở, nhưng người bước vào không phải bác sĩ, cũng chẳng phải Huy "Còi". Đó là một người phụ nữ cao ráo, diện bộ vest đỏ rực rỡ, mái tóc vàng kim xoăn nhẹ bồng bềnh và đôi giày cao gót gõ xuống sàn đá cẩm thạch những nhịp điệu kiêu kỳ. Cô ta thản nhiên đi tới bên giường Long, nhìn gương mặt đang ngủ say của anh với một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý.

"Vẫn thích làm anh hùng cứu mỹ nhân như ngày nào nhỉ, Long?" Người phụ nữ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo sự sắc lạnh của một lưỡi dao mổ.

Phương bước vào từ ban công, đôi mắt nheo lại đầy cảnh giác: "Cô là ai? Đây là khu vực cấm, ai cho phép cô vào đây?"

Người phụ nữ quay lại, thong thả tháo chiếc kính râm đắt tiền, để lộ đôi mắt màu hổ phách đầy cuốn hút. Cô ta nhìn Phương từ đầu đến chân, ánh mắt mang theo sự đánh giá pha chút mỉa mai: "Chắc cô là Nhã Phương, 'vợ hợp đồng' của Long? Tôi là Sophia, người cũ của anh ấy từ những ngày anh ấy còn 'du học' ở Đông Âu. Và cũng là người mà Long nợ một mạng, giống như anh ấy nợ ba cô vậy."

Phương khựng lại. Cô đã nghe nói về thời gian Long ở nước ngoài, nhưng anh luôn dùng những câu chuyện cười cợt để lấp liếm đi quãng thời gian đó. Sự xuất hiện của Sophia như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự bình yên vừa nhen nhóm giữa hai người.

"Người cũ?" Phương lặp lại, giọng cô đanh lại, tay theo bản năng chạm vào cán dao giấu trong túi. "Dù là người cũ hay người mới, Long đang cần nghỉ ngơi. Mời cô ra cho."

Sophia không hề nao núng, cô ta tiến lại gần Phương, mùi nước hoa Pháp nồng nàn lấn át cả mùi thuốc sát trùng trong phòng. "Cô có vẻ bảo thủ nhỉ? Nhưng tôi đến đây không phải để cướp người đàn ông đang nằm liệt giường này. Tôi đến để đưa ra một lời cảnh báo. Các người nghĩ tiêu diệt được gã vest xám là kết thúc rồi sao? Quạ Đen không chỉ là một băng đảng, nó là một mạng lưới. Và viên đạn bạc mà các người tìm thấy... thực chất chỉ là một lời mời vào bàn tiệc máu."

Đúng lúc đó, Long khẽ rên rỉ rồi mở mắt. Nhìn thấy Sophia, anh không hề ngạc nhiên, chỉ thở dài một tiếng mệt mỏi: "Sophia... cô vẫn thích xuất hiện vào những lúc tôi thê thảm nhất nhỉ?"

"Nếu tôi không đến, sợ là lần sau tôi sẽ phải đến dự đám tang của anh," Sophia ngồi xuống mép giường, thản nhiên như thể Phương không có mặt ở đó. "Tổ chức đang rất không hài lòng về việc kho hàng bị phá hủy. Họ muốn một sự đền bù, và họ biết ba của Phương đang nắm giữ một thứ còn giá trị hơn cả lô hàng đó."

Phương bước tới, gạt tay Sophia ra khỏi giường: "Cô nói gì? Ba tôi chỉ là một lão đại đã giải nghệ, ông ấy còn cái gì mà các người muốn?"

Sophia đứng dậy, nụ cười biến mất, thay vào đó là vẻ nghiêm nghị đáng sợ: "Danh sách 'Những con quạ nằm vùng'. Đó là danh sách tên của những quan chức và những đại gia đang nhận tiền của tổ chức tại Đông Nam Á. Cha cô đã bí mật lập ra nó mười năm trước như một lá bài hộ mệnh. Đó là lý do thực sự khiến Hùng Sắt giết ông ấy, nhưng lão ta vẫn không tìm thấy nó."

Long bật dậy, phớt lờ cơn đau ở vai: "Tại sao cô lại nói cho chúng tôi biết? Cô cũng là người của họ mà?"

Sophia nhìn Long, ánh mắt loáng lên một chút tình cảm xa xăm: "Vì tôi ghét sự tẻ nhạt, và vì tôi vẫn còn nợ anh một nụ hôn tại Moscow mười năm trước chưa kịp trả. Quạ Đen đang cử một 'Thợ Săn' thực sự đến Sài Gòn. Hắn không dùng súng, hắn dùng nỗi sợ hãi. Nhã Phương, hãy bảo vệ ba cô cho tốt, vì mục tiêu tiếp theo chính là ông ấy."

Nói xong, Sophia đeo kính râm, thản nhiên bước ra khỏi phòng, để lại một bầu không khí đặc quánh sự nghi ngờ và lo âu. Phương nhìn Long, ánh mắt cô đầy những câu hỏi không lời. Long tránh ánh nhìn của cô, anh cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình, những vết sẹo cũ dường như đang nhói đau trở lại.

"Anh với cô ta... thực sự là thế nào?" Phương hỏi, giọng cô nhỏ nhưng chứa đựng sự tổn thương rõ rệt.

Long im lặng một lúc lâu, rồi anh ngước lên, nắm lấy tay Phương: "Quá khứ của tôi ở Đông Âu không hào nhoáng như cô tưởng đâu. Tôi đã phải làm những việc mà tôi không tự hào để tồn tại. Sophia từng cứu tôi khỏi một hố chôn tập thể, và ngược lại. Nhưng giữa tôi và cô ta chỉ là những kẻ cùng khổ tìm cách sống sót. Người tôi yêu, người tôi muốn cùng đi đến cuối con đường, chỉ có một mình cô thôi, mắm tôm ạ."

Phương không mắng anh, cô chỉ khẽ thở dài: "Tôi không quan tâm anh yêu ai trong quá khứ. Nhưng nếu anh còn giấu tôi bất cứ điều gì liên quan đến sự an toàn của gia đình tôi, tôi sẽ không tha thứ cho anh đâu."

"Tôi hiểu. Nhưng giờ không phải lúc để ghen," Long gằn giọng, ánh mắt anh trở nên sắc lạnh. "Chúng ta phải đưa ba cô và ba tôi đến một nơi an toàn ngay lập tức. Nếu 'Thợ Săn' của Quạ Đen đã xuất hiện, thì biệt thự không còn là pháo đài nữa."

Chiều hôm đó, một kế hoạch di tản bí mật được thực hiện. Long và Phương không đưa hai lão đại đến những khách sạn sang trọng hay các căn cứ bí mật của băng đảng. Thay vào đó, họ đưa hai ông già về lại căn nhà cấp bốn bên bờ rạch ở Bình Chánh – nơi mà họ đã từng trú ngụ. Với sự trợ giúp của Huy "Còi", căn nhà được bao quanh bởi những cái bẫy tinh vi và hệ thống giám sát hiện đại giấu dưới lớp vỏ bọc lụp xụp.

Đêm hôm đó, mưa lại bắt đầu rơi. Long ngồi trên phản gỗ, tay cầm khẩu súng đang lau chùi tỉ mỉ. Phương ngồi bên cạnh, tay cầm sấp hồ sơ cũ của cha cô, cố gắng tìm kiếm bất kỳ manh mối nào về danh sách "Những con quạ nằm vùng".

"Long này," Phương bất chợt lên tiếng. "Nếu chúng ta tìm thấy danh sách đó, anh nghĩ cuộc sống của chúng ta có thực sự bình yên được không?"

Long dừng động tác, nhìn ra cửa sổ nơi những hạt mưa đang tạt vào mái hiên: "Thế giới này không có sự bình yên tuyệt đối cho những kẻ như chúng ta, Phương ạ. Nhưng chúng ta có thể chọn cách chúng ta đối mặt với nó. Danh sách đó là một con dao hai lưỡi, nó có thể giết chết Quạ Đen, nhưng cũng có thể thiêu rụi cả Sài Gòn này."

Bất chợt, tiếng chuông gió ngoài cửa vang lên một nhịp lạ kỳ. Không phải tiếng gió, mà là một nhịp điệu có quy luật. Long lập tức ra hiệu cho Phương im lặng, anh tắt đèn dầu, căn nhà chìm vào bóng tối đặc quánh.

Từ phía bờ rạch, một bóng đen cao lớn lướt đi trên mặt nước một cách nhẹ nhàng như một bóng ma. Hắn không mang theo vũ khí dài, chỉ có một sợi dây thép mảnh dẻ lấp lánh dưới ánh chớp. "Thợ Săn" đã đến sớm hơn họ tưởng.

Long cầm lấy tay Phương, hơi thở của cả hai hòa vào nhau trong bóng tối. Lần này, kẻ thù không dùng đạn dược để phô trương thanh thế, mà dùng sự im lặng để kết liễu. Một cuộc chiến tâm lý đầy nghẹt thở bắt đầu diễn ra trong căn nhà nhỏ hẹp. Long biết, đây không còn là những màn đấu súng ồn ào tại bến tàu, mà là một trò chơi trốn tìm sinh tử, nơi mà chỉ một tiếng thở mạnh cũng có thể là dấu chấm hết cho tất cả.

"Cứu ba trước," Long thầm thì vào tai Phương. "Tôi sẽ thu hút sự chú ý của hắn."

Phương siết chặt tay anh, cô không muốn để anh đối đầu với kẻ thù trong tình trạng thương tích đầy mình, nhưng cô biết đây là cách duy nhất. Cô khẽ gật đầu, rồi lặn mất tăm vào bóng tối của gian buồng phía sau.

Long đứng giữa phòng khách, tay cầm chiếc bật lửa hỏng, khẽ bật nắp. Tiếng "tạch" vang lên trong đêm tối như một lời mời gọi tử thần. "Ra đây đi, con Quạ đen tối. Tao không thích chơi trốn tìm đâu."

Một tiếng cười trầm thấp, ma quái vang lên từ phía cửa sổ, ngay sau lưng Long. Một cuộc chạm trán mới chính thức bắt đầu, nơi mà những bí mật của mười năm trước sắp được phơi bày dưới ánh sáng của những nhát dao và sự phản bội đau đớn nhất.