MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNợ MáuChương 1

Nợ Máu

Chương 1

546 từ

Thành phố chìm trong một cơn mưa trái mùa dai dẳng khiến bầu không khí vốn đã u uất lại càng trở nên nặng nề hơn. Tại một con hẻm nhỏ cách xa sự ồn ào của phố thị có một tiệm phục chế tranh cũ nằm lọt thỏm giữa những dãy nhà cao tầng. Đó là nơi Trịnh Lam chọn để ẩn mình khỏi những tranh chấp quyền lực của gia đình. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn cũ kỹ không át được tiếng đàn cello trầm buồn phát ra từ chiếc máy hát đĩa cổ.

Trịnh Lam ngồi bên bàn làm việc ánh đèn vàng vọt soi rõ đôi bàn tay gầy gò đang tỉ mỉ gỡ bỏ lớp màu mục nát trên một bức họa vô danh. Anh yêu sự cũ kỹ vì chúng không biết nói dối và cũng chẳng biết phản bội. Giữa lúc bản nhạc đang tiến dần đến đoạn cao trào âm u một tiếng động lạ từ phía cửa tiệm vang lên khiến anh khựng lại. Đó không phải tiếng gió cũng chẳng phải tiếng mèo hoang.

Anh đứng dậy đẩy cánh cửa gỗ khép hờ. Một bóng người gầy nhỏ đang ngồi bệt dưới hiên nhà đôi vai run lên bần bật vì lạnh. Đó là Diệp Ninh. Cô xuất hiện với bộ quần áo ướt sũng mái tóc dài bết lại che khuất nửa khuôn mặt tái nhợt. Trong tay cô ôm khư khư một chiếc hộp gỗ được bọc kỹ bằng lớp nilon chống nước. Khi cô ngẩng đầu nhìn anh đôi mắt ấy không chứa đựng sự cầu cứu mà lại mang một vẻ trống rỗng đến rợn người.

Trịnh Lam không hỏi cô là ai hay tại sao lại ở đây vào giờ này. Trong thế giới của anh những người tìm đến đây vào đêm mưa thường mang theo một mảnh tâm hồn đã vỡ. Anh lùi lại một bước nhường lối cho cô vào nhà. Hơi ấm từ lò sưởi điện nhỏ tỏa ra nhưng không làm dịu đi cái lạnh lẽo toát ra từ người cô gái lạ. Diệp Ninh đặt chiếc hộp gỗ lên bàn giọng nói khản đặc chỉ đủ để người đối diện nghe thấy rằng cô muốn phục chế một bức ảnh cũ bên trong.

Khi Trịnh Lam mở chiếc hộp anh không biết rằng mình vừa mở ra cánh cửa dẫn đến địa ngục của chính mình. Bên trong không phải là một bức tranh đắt giá mà là tấm hình cũ nát của một gia đình đã tuyệt diệt nhiều năm trước trong một vụ thảm sát mà nhà họ Trịnh bị cáo buộc là kẻ thủ ác. Diệp Ninh nhìn bóng lưng của người đàn ông đang chăm chú quan sát tấm hình khóe môi cô khẽ cong lên một nụ cười lạnh lẽo. Cuộc gặp gỡ này không phải là sự tình cờ của định mệnh mà là sự bắt đầu của một cuộc đi săn đã được lên kế hoạch tỉ mỉ từ mười năm trước. Tiếng đàn cello vẫn tiếp tục ngân vang nhưng giờ đây nó không còn là bản nhạc sầu muộn mà giống như một khúc nhạc chiêu hồn cho những ngày tháng yên bình cuối cùng của anh.