Thành phố sầm uất này luôn có cách để giấu đi những vết sẹo của nó. Phía sau những tòa nhà chọc trời bằng kính và thép tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo của kỷ nguyên công nghiệp, là những con ngõ nhỏ hẹp, ẩm thấp, nơi mà ánh nắng mặt trời dường như chưa bao giờ chạm tới được mặt đất loang lổ rêu xanh. Ngõ Thanh Long là một nơi như thế. Nó không nằm trên bất kỳ bản đồ điện tử nào, cũng chẳng có tên trong danh sách những địa danh cần bảo tồn. Người ta chỉ tìm thấy nó khi đôi chân đã rã rời vì tuyệt vọng, và trái tim đã nguội lạnh đến mức không còn sợ hãi bóng tối nữa.
Cuối con ngõ là một căn nhà gỗ hai tầng theo kiến trúc cổ, lạc lõng giữa những mảng tường gạch vỡ nát xung quanh. Không có biển hiệu, không có đèn neon nhấp nháy, chỉ có một chiếc đèn lồng giấy màu đỏ xỉn màu treo lủng lẳng dưới mái hiên, trên đó thêu một chữ Vô bằng chỉ đen tuyền. Đó là tiệm cầm đồ Vô Vọng Trai. Tiếng chuông gió treo bên cửa phát ra những âm thanh khô khốc, giống như tiếng gõ của những khúc xương khô chạm vào nhau mỗi khi có luồng gió lạnh từ lòng đất thổi thốc lên.
Mặc Diễm ngồi phía sau bức bình phong bằng lụa thêu hình hoa bỉ ngạn đỏ rực. Cô diện một bộ sườn xám bằng gấm đen, cổ cao che kín hơi thở, mái tóc búi cao được cố định bởi một chiếc trâm bằng gỗ mun tạc hình rắn uốn lượn. Trên tay cô là chiếc tẩu thuốc bằng ngọc thạch, làn khói xám nhạt tỏa ra không có mùi thuốc lá thông thường, mà mang theo một mùi hương kỳ lạ, vừa giống mùi đất ẩm sau mưa, vừa giống mùi hương trầm thoát ra từ một ngôi miếu hoang đã lâu không người nhang khói.
Đôi mắt của Mặc Diễm không giống mắt người thường. Chúng sâu thẳm và tĩnh lặng như mặt hồ vào đêm không trăng, nơi chứa đựng tất cả những bí mật mà con người ta muốn chôn vùi. Cô không cần nhìn ra cửa cũng biết khách hàng hôm nay là ai. Tiếng bước chân ngoài kia rất nhẹ, nhưng mỗi nhịp chân đều mang theo sự run rẩy đặc trưng của những kẻ đang đứng trước vực thẳm.
Cánh cửa gỗ nặng nề rít lên một tiếng dài, kéo theo một luồng khí lạnh tràn vào phòng. Một chàng trai trẻ bước vào, bờ vai gầy guộc run lên dưới lớp áo khoác mỏng mảnh bám đầy hơi nước. Cậu ta trông không quá hai mươi hai tuổi, gương mặt thanh tú nhưng xanh xao, đôi mắt hằn lên những tia máu vì nhiều đêm mất ngủ. Cậu ta đứng đó, giữa căn phòng tối tăm nồng nặc mùi hương lạ, đôi bàn tay đan chặt vào nhau như thể đang cố giữ lấy chút hơi ấm cuối cùng của phẩm giá.
Mặc Diễm không ngẩng đầu, cô khẽ gõ tẩu thuốc vào thành đĩa sứ, thanh âm lanh lảnh vang lên phá tan bầu không khí đặc quánh. Cô lên tiếng, giọng nói trầm thấp, đều đều như một bản nhạc cũ được phát từ chiếc máy hát rỉ sét rằng trong thế giới của sự trao đổi ngang giá, kẻ tìm đến đây thường không mang theo tiền bạc, vì thứ cô muốn vốn dĩ đắt hơn vàng rất nhiều. Cô hỏi cậu thanh niên ấy rằng cậu có biết quy tắc của Vô Vọng Trai hay không.
Chàng trai tên Lục Hy khẽ mấp máy môi, giọng cậu khàn đặc như có cát trong cổ họng. Cậu nói cậu biết, cậu nói cậu không còn gì cả, ngoài cái mạng rẻ rúng và một tâm hồn đã nát vụn vì những lời miệt thị. Cậu là một sinh viên trường nghệ thuật, một kẻ vô danh bị vùi dập bởi những quy tắc ngầm và sự lạnh lùng của giới thượng lưu. Cậu muốn tỏa sáng, muốn mọi người phải ngước nhìn, muốn cái nhan sắc tầm thường này trở thành thứ vũ khí khiến bất kỳ ai cũng phải phủ phục.
Mặc Diễm mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Cô bước ra từ sau bức bình phong, tà áo sườn xám lướt trên mặt sàn gỗ tạo ra tiếng sột soạt nhẹ nhàng. Cô đứng đối diện với Lục Hy, hơi thở lạnh lẽo của cô khiến cậu ta rùng mình. Cô nhìn vào đôi mắt chứa đầy lòng tham và sự đố kỵ của cậu, khẽ đưa tay vuốt ve gò má xanh xao ấy. Cô bảo cậu rằng đẹp đẽ là một loại quyền lực, nhưng quyền lực nào cũng cần có nhiên liệu để bùng cháy. Cô không cần mạng của cậu, ít nhất là chưa phải bây giờ.
Lục Hy ngước nhìn cô, hơi thở dồn dập hỏi cô muốn gì. Mặc Diễm thu tay lại, làn khói từ tẩu thuốc bao quanh lấy cả hai như một tấm kén xám xịt. Cô nói rằng cậu là một kẻ khao khát cái đẹp, vậy thì hãy đưa cho cô vị giác của cậu. Từ nay về sau, cậu sẽ có gương mặt của một vị thần, nhưng mọi thứ cậu chạm môi vào, từ sơn hào hải vị đến nước lọc cam tuyền, đều sẽ có vị của tro tàn.
Căn phòng đột nhiên im bặt. Chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa ngõ Thanh Long, như tiếng cười nhạo của những linh hồn đã từng đánh đổi giống như cậu. Lục Hy đứng lặng người, cậu đang cân nhắc giữa một đời tầm thường đầy đủ phong vị và một kiếp huy hoàng nhưng vô vị. Một phút sau, cậu quỳ sụp xuống, bàn tay run rẩy chạm vào tờ khế ước bằng da thú cũ kỹ đang dần hiện ra trên mặt bàn gỗ.
Mặc Diễm nhìn xuống đỉnh đầu của kẻ sắp bán đi một phần bản chất con người, trong mắt cô không có lấy một tia thương hại. Cô biết, đây chỉ là sự khởi đầu cho một chuỗi những bi kịch đẹp đẽ mà cô đã chứng kiến suốt hàng thế kỷ qua.