Lục Hy rời khỏi ngõ Thanh Long khi trời đã rạng sáng, nhưng bóng tối trong tâm trí cậu thì vẫn đặc quánh như lúc bước vào tiệm. Trên mu bàn tay trái của cậu giờ đây xuất hiện một vết băm nhỏ hình đóa hoa bỉ ngạn đen, dấu ấn của khế ước mà Mặc Diễm đã dùng tàn thuốc nóng hổi để đóng dấu. Cơn đau rát ban đầu nhanh chóng tan biến, thay thế vào đó là một cảm giác tê dại chạy dọc theo các dây thần kinh, lan dần lên đầu lưỡi rồi biến mất hút vào hư không.
Cậu ghé vào một tiệm mì ven đường, nơi những người lao động nghèo đang xì xụp bát nước dùng nóng hổi để bắt đầu một ngày mưu sinh. Mùi thơm của hành lá, thịt băm và nước cốt xương bay nghi ngút, thứ mùi vị mà chỉ hôm qua thôi còn khiến dạ dày Lục Hy cồn cào vì đói. Cậu gọi một bát mì lớn, đôi tay vẫn còn run rẩy vì dư chấn của cuộc giao dịch. Cậu cần một thứ gì đó thực tế để chứng minh rằng mình vẫn còn sống, rằng thế giới này vẫn chưa quay lưng với cậu.
Nhưng ngay khi miếng mì đầu tiên chạm vào đầu lưỡi, đồng tử của Lục Hy co rút lại. Cảm giác ấm nóng của nước dùng vẫn còn đó, nhưng hương vị ngọt thanh của xương hầm đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một vị đắng chát, khô khốc và nồng nặc mùi khói giống như cậu vừa xúc một vốc tro tàn từ lò sưởi cũ bỏ vào miệng. Cậu nuốt khan, cổ họng thắt lại, cảm giác như đang nhai những mảnh vụn của sự chết chóc. Lục Hy bàng hoàng múc thêm một thìa nước dùng lớn, nhưng kết quả vẫn vậy. Thứ chất lỏng kia trôi xuống thực quản như một dòng chảy vô hồn, không vị, không hương, chỉ có cái đắng nghét của sự đánh đổi.
Cậu buông đũa, đứng bật dậy trước ánh mắt ngơ ngác của ông chủ tiệm. Lục Hy lao vào nhà vệ sinh công cộng gần đó, cậu vốc nước lạnh rửa mặt liên tục, cố gắng gạt bỏ cái vị tro tàn đang bám lấy chân răng. Và rồi, khi ngẩng đầu nhìn vào chiếc gương ố vàng treo trên vách tường đầy rêu, Lục Hy chết lặng.
Người trong gương không còn là gã sinh viên nghệ thuật với gương mặt hốc hác, làn da đầy vết thâm do thức đêm và đôi mắt đờ đẫn nữa. Làn da của cậu giờ đây mịn màng và trắng sứ như ngọc thạch, sống mũi cao thanh thoát tạo nên những đường nét hoàn hảo đến mức siêu thực. Đôi mắt cậu trở nên sâu thẳm, hàng mi dài đổ bóng xuống gò má khiến gương mặt mang một vẻ u sầu đầy quyến rũ. Đó là một vẻ đẹp không thuộc về nhân gian, một vẻ đẹp có thể khiến người ta sẵn lòng dâng hiến tất cả chỉ để nhận được một cái nhìn.
Lục Hy đưa tay chạm lên mặt mình. Da thịt vẫn mềm mại, nhưng cảm xúc bên trong cậu lại bắt đầu nứt vỡ. Cậu đi ra ngoài phố, và ngay lập tức, thế giới xung quanh cậu thay đổi. Những người đi bộ đang vội vã bỗng nhiên khựng lại khi thấy cậu lướt qua. Một cô gái trẻ đánh rơi cả túi xách trên tay, đôi mắt dán chặt vào gương mặt cậu với vẻ sùng bái lẫn bàng hoàng. Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên, không còn là những lời miệt thị về một kẻ nghèo hèn, mà là những lời tán tụng về một "thiên sứ" vừa giáng trần.
Cậu trở về căn phòng trọ chật hẹp của mình, nơi những bức tranh vẽ dở vẫn còn vứt lăn lóc trên sàn. Lục Hy nhìn vào bức chân dung tự họa mà cậu đã vẽ cách đây một tuần, một kẻ trông thật thảm hại với những đường nét thô kệch. Cậu cầm cọ lên, nhưng bàn tay lại khựng lại. Cậu chợt nhận ra, sự chú ý mà cậu hằng khao khát giờ đây đã nằm trong tầm tay, nhưng cái giá phải trả lại đang gặm nhấm cậu từng phút một.
Cơn đói bắt đầu hành hạ dạ dày, nhưng mỗi khi nhìn thấy thức ăn, ký ức về vị tro tàn lại khiến cậu rùng mình buồn nôn. Cậu thử uống một ngụm nước ngọt, nó đắng ngắt. Cậu thử cắn một miếng táo, nó nhạt nhẽo và nhám xịt như cát bụi. Cơ thể cậu bắt đầu được nuôi dưỡng bằng sự hào nhoáng bên ngoài, nhưng bên trong lại đang dần héo hon vì sự thiếu hụt vị vị của cuộc sống.
Trong khi đó, tại Vô Vọng Trai, Mặc Diễm đang thong thả rót một chén trà xanh vào chiếc tách sứ trắng tinh khôi. Cô đưa tách trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ. Trong chén trà ấy, ẩn hiện vị thanh mát của sương sớm, vị chát nhẹ của lá trà ướp hương, và cả một chút vị ngọt thanh tao của tuổi trẻ mà Lục Hy vừa bỏ lại. Cô khẽ mỉm cười, nhìn vào chiếc bình thủy tinh đặt trên kệ gỗ, nơi một làn khói trắng nhỏ xíu đang uốn lượn – đó chính là vị giác của Lục Hy, món hàng đầu tiên của kỳ hạn này.
Mặc Diễm biết rõ, vẻ đẹp của Lục Hy sẽ thu hút hàng vạn người, và sự sùng bái đó chính là thứ thuốc độc sẽ dẫn dắt cậu ta quay lại đây một lần nữa, khi cậu ta nhận ra rằng một gương mặt đẹp không thể lấp đầy một cái bụng rỗng và một tâm hồn đã mất đi khả năng cảm nhận sự ngọt ngào. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu, và Lục Hy không phải là kẻ duy nhất đang đứng ở ranh giới của sự đánh đổi.