Sự nổi tiếng đến với Lục Hy nhanh và tàn khốc như một cơn bão nhiệt đới. Chỉ sau một đêm, những bức ảnh chụp lén cậu ở trạm tàu điện ngầm đã phủ kín các trang mạng xã hội. Người ta gọi cậu là "Chàng trai của ngàn năm", một biểu tượng sắc đẹp không tì vết. Ngôi trường nghệ thuật nơi cậu từng bị coi là bóng ma mờ nhạt giờ đây trở thành một sân khấu, nơi mỗi bước chân của cậu đều có hàng chục ống kính dõi theo.
Nhưng đằng sau ánh hào quang rực rỡ ấy, cuộc sống của Lục Hy bắt đầu biến thành một màn tra tấn tinh thần kéo dài.
Cậu ngồi trong một nhà hàng sang trọng, đối diện là một nhà tuyển dụng của công ty giải trí lớn nhất thành phố. Trên bàn bày biện những món ăn tinh tế nhất: gan ngỗng béo ngậy, bít tết bò Wagyu vân mỡ óng ánh và những ly vang đỏ có giá bằng cả năm tiền trọ trước đây của cậu. Người đàn ông đối diện thao thao bất tuyệt về những bản hợp đồng triệu đô, về những chuyến lưu diễn và sự sùng bái của công chúng. Lục Hy chỉ im lặng, đôi mắt cậu dán vào đĩa đồ ăn trước mặt với vẻ ghê tởm bị kìm nén.
"Cậu Lục, tại sao không dùng bữa? Đây là bếp trưởng Michelin tự tay chuẩn bị đấy," người đàn ông niềm nở thúc giục.
Lục Hy cầm dao nĩa lên, bàn tay cậu run rẩy nhẹ. Cậu cắt một miếng thịt nhỏ, đưa vào miệng dưới cái nhìn đầy kỳ vọng của đối phương. Ngay khoảnh khắc miếng thịt chạm vào lưỡi, Lục Hy suýt nữa đã nôn thẳm ra mặt bàn gấm trắng tinh. Không có vị béo, không có mùi thơm của bơ và tỏi. Thứ mà cậu cảm nhận được là một khối chất xơ dai nhách, nhạt nhẽo như gỗ mục và nồng nặc mùi tro bếp cháy dở. Vị đắng chát xộc thẳng lên đại não, khiến cậu cảm thấy như mình đang nhai chính những mảnh hài cốt của khát vọng cũ.
Cậu gắng gượng nuốt xuống, cổ họng nghẹn đắng. Cậu vội vã nhấp một ngụm vang đỏ để át đi vị tro, nhưng rượu quý vào miệng lại chẳng khác nào nước cống đen ngòm, hôi hám và khô khốc.
"Rất ngon," Lục Hy dối trá, nở một nụ cười rạng rỡ mà cậu đã tập luyện trước gương. Nụ cười ấy đẹp đến mức khiến người đối diện phải nín thở, nhưng trái tim Lục Hy lại lạnh giá. Cậu nhận ra sự thật cay đắng: Càng đạt được nhiều sự ngưỡng mộ, cái bụng của cậu lại càng rỗng tuếch. Cậu đang chết đói trên một bàn tiệc đầy mật ngọt.
Đêm đó, Lục Hy trở về căn hộ cao cấp mà công ty vừa thuê cho. Cậu lao vào bếp, lục lọi tủ lạnh và ăn ngấu nghiến bất cứ thứ gì tìm thấy, từ mẩu bánh mì khô đến thìa mứt dâu đỏ mọng. Nhưng tất cả, không ngoại trừ một thứ gì, đều chỉ mang lại vị tro tàn lạnh lẽo. Cậu quỳ sụp xuống sàn bếp, tiếng nức nở vang lên trong không gian tĩnh lặng. Cậu có gương mặt của một vị thần, nhưng cảm xúc của cậu lại đang chết dần. Cậu nhớ hương vị của bát mì tôm sũng nước ở phòng trọ cũ, nhớ vị cay nồng của ớt và vị mặn chát của mồ hôi. Những thứ mà cậu từng khinh miệt, giờ đây lại là giấc mơ xa xỉ nhất mà cậu không bao giờ chạm tới được nữa.
Sáng hôm sau, khi nhìn vào gương, Lục Hy thấy sắc đẹp của mình càng trở nên rực rỡ hơn. Có lẽ đó là sự bù đắp của khế ước: Khi linh hồn và cảm quan càng héo hon, cái vỏ bọc bên ngoài lại càng lung linh để che đậy sự thối rữa bên trong. Cậu bắt đầu hiểu ra tại sao Mặc Diễm lại mỉm cười như vậy. Cô ta không lấy đi mạng sống của cậu, cô ta chỉ lấy đi lý do để cậu muốn sống.
Cậu với lấy chiếc điện thoại, hàng ngàn tin nhắn tán tụng hiện lên. Một bình luận viết rằng: "Nhìn anh ấy, tôi cảm thấy cả thế giới này thật ngọt ngào." Lục Hy nhếch mép cười, nụ cười méo mó đến đáng sợ. Ngọt ngào sao? Cậu ném chiếc điện thoại vào tường.
Trong cơn tuyệt vọng, cậu chợt nhớ về Ngõ Thanh Long. Cậu muốn quay lại đó, muốn cầu xin Mặc Diễm trả lại vị giác cho mình, dẫu phải đánh đổi bằng sự ghẻ lạnh của cả thế giới. Nhưng sâu trong thâm tâm, Lục Hy biết rõ, con người có thể chịu đựng được sự đau khổ, nhưng rất ít người đủ dũng cảm để từ bỏ sự phù hoa sau khi đã nếm trải nó.
Cậu đứng dậy, mặc lên mình bộ âu phục đắt tiền nhất, dùng phấn che đi quầng thâm kín đáo dưới mắt. Cậu chuẩn bị đến buổi họp báo đầu tiên trong đời. Thế giới ngoài kia đang đợi để tung hô cậu, và cậu sẽ đáp lại họ bằng những nụ cười đẹp đẽ nhất, dù trong miệng cậu, mọi lời nói đều mang vị của tro tàn và sự chết chóc.
Tại Vô Vọng Trai, khói thuốc của Mặc Diễm hôm nay mang màu tím sẫm. Cô đứng trước gương, nhưng không nhìn vào bóng mình mà nhìn vào hình ảnh Lục Hy đang chuẩn bị bước lên sân khấu.
"Nếm thử đi, chàng trai," cô thì thầm vào khoảng không. "Mật ngọt của thế gian này, thực ra vốn dĩ luôn có vị như vậy đối với những kẻ không có linh hồn."