Ánh đèn flash của hàng chục máy ảnh chớp liên tục như những tia chớp xé toạc màn đêm trong rạp hát lớn. Lục Hy đứng ở trung tâm sân khấu, giữa một rừng hoa hồng đỏ thắm và những tiếng hò reo không ngớt. Cậu đang tham gia buổi ra mắt bộ sưu tập của một nhà thiết kế lừng danh, người đã gọi cậu là "Nàng thơ vĩnh cửu" ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Mọi người nhìn vào cậu và thấy một tác phẩm nghệ thuật sống động. Bộ trang phục lụa mềm mại ôm sát cơ thể thanh mảnh, tôn lên làn da trắng muốt và gương mặt thoát tục. Nhưng sau lớp trang điểm hoàn mỹ ấy, Lục Hy đang phải đối mặt với một cơn chóng mặt dữ dội. Cơn đói cồn cào trong dạ dày đã chuyển thành những cơn đau thắt, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc đưa bất cứ thứ gì vào miệng, cậu lại cảm thấy một nỗi kinh hoàng tột độ.
"Cười lên đi Lục Hy, hãy cho họ thấy sự kiêu hãnh của cậu!" vị nhà thiết kế thì thầm bên tai cậu khi cả hai cùng bước ra chào khán giả.
Lục Hy nhếch môi, tạo ra một nụ cười vừa vặn, đủ để làm tan chảy trái tim của bất kỳ ai đang theo dõi. Nhưng ngay lúc đó, một fan hâm mộ quá khích đã lao lên sân khấu, dúi vào tay cậu một viên kẹo thủ công đầy màu sắc.
"Anh Lục Hy, đây là kẹo em tự làm, nó rất ngọt, giống như anh vậy!" cô gái reo lên với đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ.
Hàng trăm ống kính lập tức đổ dồn về phía cậu. Trước sự chứng kiến của công chúng, Lục Hy không thể từ chối. Cậu cầm viên kẹo, bóc lớp giấy bóng kính với đôi bàn tay run rẩy. Viên kẹo có màu hồng nhạt, trông thật xinh xắn và tràn đầy sức sống. Cậu đưa nó vào miệng, cố gắng duy trì vẻ mặt bình thản nhất có thể.
Viên kẹo tan ra, nhưng thay vì vị dâu hay vị đường mà cô gái đã hứa hẹn, một cảm giác đắng nghét và khô khốc xộc thẳng lên mũi Lục Hy. Nó giống như cậu đang nhai một mẩu than củi lạnh lẽo lấy ra từ đống tro tàn của một căn nhà cháy. Vị tro đặc quánh bám chặt vào vòm họng, khiến cậu cảm thấy như mình đang chết sặc trong sự giả dối.
Cậu nhìn xuống khán phòng, nơi hàng nghìn người đang nhìn cậu với sự thèm khát và tôn thờ. Họ thèm khát vẻ đẹp của cậu, thèm khát được chạm vào "nàng thơ" ấy, nhưng chẳng ai hay biết rằng thực thể hoàn hảo trên sân khấu kia thực chất chỉ là một cái xác rỗng tuếch đang bị gặm nhấm bởi sự trống rỗng.
Kết thúc buổi lễ, Lục Hy lảo đảo bước vào phòng thay đồ. Cậu đóng sầm cửa lại, lao đến bồn rửa tay và nôn thốc nôn tháo. Nhưng vì dạ dày chẳng có gì ngoài nước lọc và vị tro, thứ cậu nôn ra chỉ là chất lỏng trong suốt lẫn với những vụn đen li ti của sự đánh đổi.
"Lục Hy, cậu ổn chứ?" tiếng người quản lý gõ cửa dồn dập. "Có một bữa tiệc tối với các nhà đầu tư, cậu không thể vắng mặt đâu. Họ đã chi rất nhiều tiền chỉ để được ngồi ăn cùng cậu."
Lục Hy nhìn mình trong gương. Gương mặt vẫn đẹp đến nao lòng, không một vết xước, không một nét mệt mỏi. Khế ước của Mặc Diễm thật tàn nhẫn: nó giữ cho vẻ ngoài của cậu luôn rực rỡ nhất ngay cả khi bên trong cậu đang sụp đổ.
Cậu bắt đầu nhận ra mặt tối của sự tung hô này. Cậu không còn là một con người, cậu đã trở thành một món hàng, một búp bê sứ được trưng bày để làm thỏa mãn thị giác của kẻ khác. Những lời khen ngợi của họ giống như những viên gạch xây nên một nhà tù bằng vàng quanh cậu. Họ không yêu cậu, họ yêu cái ảo ảnh mà cậu đã đổi bằng cả vị giác của đời mình.
"Tôi ra ngay đây," Lục Hy trả lời, giọng nói của cậu giờ đây mang một sắc thái lạnh lùng, tách biệt.
Cậu đi ra ngoài, khoác lên mình lớp áo choàng xa hoa, bước vào chiếc xe sang trọng đang chờ sẵn để đến một bữa tiệc tối khác. Trên đường đi, nhìn qua cửa kính xe vào những quán ăn lề đường, nơi những cặp đôi đang chia nhau một chiếc bánh bao bốc khói hay những đứa trẻ đang liếm những cây kem ngọt lịm, Lục Hy cảm thấy một luồng hận thù trào dâng. Cậu hận sự tầm thường của họ, nhưng cậu cũng khao khát nó đến mức phát điên.
Tại một góc tối của Ngõ Thanh Long, Mặc Diễm đang thong thả lật xem một cuốn sổ bằng da cũ kỹ. Cô cầm một cây bút lông, chấm vào lọ mực đỏ tươi, khẽ gạch một đường dưới tên của Lục Hy.
"Giai đoạn một đã hoàn tất," cô lẩm bẩm. "Sự tung hô là liều thuốc độc ngọt ngào nhất. Khi cái bụng không thể no, tâm hồn sẽ bắt đầu tìm cách 'ăn' những thứ khác."
Cô ngẩng đầu nhìn con mèo đen đang nằm cuộn tròn trên kệ sách, đôi mắt nó phản chiếu ánh đèn lồng đỏ rực. Tiếng chuông gió lại vang lên khô khốc. Một người khách mới đã bước vào ngõ, tiếng bước chân nặng nề và đầy sự toan tính.