Ngõ Thanh Long đêm nay bị bao phủ bởi một màn sương dày đặc, thứ sương muối mang theo cái lạnh lẽo của vùng đất chết, len lỏi qua những kẽ hở của căn nhà gỗ cũ kỹ. Tiếng chuông gió treo dưới mái hiên Vô Vọng Trai không gõ vào nhau, chúng lặng im như đang nín thở chờ đợi một cuộc hành xác mới.
Tiếng gậy gỗ chạm xuống mặt đường lát đá vang lên đều đặn, khô khốc. Cộc. Cộc. Cộc.
Một người đàn ông xuất hiện từ trong màn sương. Anh ta mặc một chiếc áo khoác dài màu xám tro, cổ áo dựng cao che khuất nửa khuôn mặt gầy gò. Đôi mắt anh ta được che phủ bởi một dải băng lụa đen, nhưng đôi tai lại nhạy bén đến mức có thể nghe thấy cả tiếng khói thuốc đang cháy âm ỉ bên trong tiệm. Đó là Tống Tử Ngôn, một thiên tài hội họa đã từng làm chao đảo giới mỹ thuật Trung Quốc trước khi một tai nạn kinh hoàng cướp đi ánh sáng của anh, đẩy anh vào vực thẳm của sự lãng quên.
Cánh cửa gỗ tự động mở ra trước khi Tống Tử Ngôn kịp đưa tay chạm vào. Anh bước vào, không cần sự dẫn dắt, giống như bóng tối trong căn phòng này chính là nơi anh thuộc về.
Mặc Diễm ngồi trên chiếc ghế bành bọc da hổ, đôi chân dài vắt chéo, làn khói thuốc từ tẩu ngọc tỏa ra hình thù một con mãng xà đang uốn lượn quanh đỉnh đầu người khách mới. Cô không nói gì, chỉ để cho sự im lặng nặng nề gặm nhấm lòng kiên nhẫn của kẻ đối diện.
"Ta nghe thấy mùi của những bức tranh mục nát," Mặc Diễm cất lời, giọng cô thanh mảnh nhưng sắc lẹm như một lưỡi dao vừa tuốt khỏi vỏ. "Một họa sĩ không thể thấy màu sắc thì khác gì một kẻ đã chết nhưng quên chưa nằm xuống huyệt?"
Tống Tử Ngôn nắm chặt cây gậy trong tay, những đốt ngón tay trắng bệch vì gồng lực. Anh nói, giọng khàn đục nhưng chứa đựng một sự phẫn uất tột cùng rằng anh không cần lòng thương hại của thần thánh hay ác quỷ. Anh muốn nhìn thấy. Anh muốn hoàn thành bức họa để đời của mình, thứ mà anh gọi là "Chân lý của nhân gian". Những năm tháng qua, anh sống trong bóng tối, tay cầm cọ nhưng chỉ vẽ ra được những mảng đen hỗn độn trên vải bạt. Anh khao khát ánh sáng đến mức phát điên.
Mặc Diễm đứng dậy, lướt qua anh như một làn gió lạnh. Cô đứng sau lưng Tống Tử Ngôn, đôi bàn tay lạnh ngắt như băng chạm nhẹ vào dải băng đen trên mắt anh. Cô thì thầm rằng ánh sáng của cô không miễn phí. Để thấy được sắc độ của nhân gian, anh phải từ bỏ thứ màu sắc rực rỡ nhất trong tâm hồn con người.
"Ngươi có một trái tim quá nhạy cảm, Tử Ngôn ạ," Mặc Diễm cười khẽ, hơi thở của cô phả vào gáy anh lạnh buốt. "Ngươi đau lòng vì một con chim sẻ gãy cánh, ngươi rơi lệ vì một kẻ hành khất đói ăn. Chính sự thấu cảm đó là thứ ngăn cản ngươi chạm đến đỉnh cao của nghệ thuật. Nghệ thuật chân chính cần sự tàn nhẫn của thần linh."
Cô đề nghị một giao kèo: Cô sẽ trả lại cho anh đôi mắt có thể nhìn thấu vạn vật, nhìn thấy cả những màu sắc mà người thường không thấy được. Đổi lại, anh phải giao cho cô "Lòng trắc ẩn" của mình. Từ giây phút khế ước được thiết lập, anh sẽ không còn cảm thấy xót thương, không còn biết đau lòng, và trái tim anh sẽ trở thành một khối đá cẩm thạch hoàn mỹ không tì vết.
Tống Tử Ngôn im lặng. Trong bóng tối của riêng mình, anh đấu tranh với những tàn dư cuối cùng của nhân tính. Anh nhớ về những ngày tháng cùng cực, khi những người mà anh từng giúp đỡ quay lưng lại với anh khi anh mù lòa. Anh nhớ về sự lạnh lùng của giới nghệ thuật khi họ gọi anh là "phế vật".
"Thế gian này vốn dĩ đã tàn nhẫn với tôi," Tống Tử Ngôn gằn giọng, sự hận thù đã chiến thắng nỗi sợ hãi. "Vậy thì tại sao tôi phải giữ lại sự trắc ẩn để tự làm khổ mình? Tôi đồng ý."
Mặc Diễm đưa tẩu thuốc lên, thổi một hơi khói đậm đặc vào đôi mắt đang băng kín của anh. Khói len qua kẽ lụa, nóng rực và cháy bỏng. Tống Tử Ngôn hét lên một tiếng đau đớn, cây gậy gỗ rơi xuống sàn vang lên một tiếng động chói tai. Dải băng lụa đen tự động đứt lìa, rơi xuống chân anh như một xác rắn.
Khi Tống Tử Ngôn mở mắt ra, một luồng ánh sáng chói lòa xộc thẳng vào đồng tử. Nhưng đó không phải là ánh sáng bình thường. Anh nhìn thấy căn phòng của Mặc Diễm rực rỡ trong hàng triệu gam màu li ti, thấy được luồng sinh khí màu xám bốc lên từ những món đồ cầm cố, và thấy cả những vệt máu cũ khô khốc trên mặt sàn gỗ mà mắt thường không thể thấy.
Và khi nhìn vào Mặc Diễm, anh không còn thấy cô đáng sợ hay xinh đẹp. Anh chỉ thấy một thực thể có cấu trúc phức tạp và hoàn hảo. Không có sự kinh ngạc, không có lòng biết ơn, cũng chẳng có nỗi sợ hãi nào trào dâng trong ngực anh nữa.
Tống Tử Ngôn cúi xuống nhặt cây gậy, nhưng anh không dùng nó để dò đường nữa. Anh bẻ gãy nó làm đôi, ném vào góc phòng như vứt bỏ một thứ rác rưởi. Anh quay lưng bước ra khỏi tiệm, bước chân dứt khoát và mạnh mẽ.
Ngoài ngõ Thanh Long, một đứa bé ăn xin đang co quắp vì lạnh bên đống rác, nó đưa bàn tay nhỏ bé run rẩy về phía anh để cầu xin một mẩu bánh. Trước đây, Tử Ngôn chắc chắn sẽ dừng lại, cởi áo khoác che cho nó và đưa những đồng xu cuối cùng. Nhưng bây giờ, anh lướt qua nó như lướt qua một hòn đá vô tri. Trong đôi mắt rực rỡ ánh sáng của anh, đứa trẻ đó chỉ là một bố cục màu sắc không hài hòa làm bẩn đi tầm nhìn của anh.
Mặc Diễm đứng tựa cửa, nhìn theo bóng dáng người họa sĩ đang đi vào màn đêm. Cô đưa tay lên, bắt lấy một đốm sáng màu hồng nhạt đang bay lơ lửng – đó chính là lòng trắc ẩn của Tử Ngôn. Cô đưa nó lên môi, nuốt chửng lấy nó.
"Ánh sáng đó thật đẹp," cô cảm thán, đôi mắt rực lên tia sáng đỏ. "Nhưng Tử Ngôn ạ, khi ngươi nhìn thấu tất cả mọi thứ trên đời bằng đôi mắt lạnh lẽo, ngươi sẽ nhận ra rằng bóng tối đôi khi lại là nơi lương thiện nhất."