MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNƠI CẤT GIỮ BẢN NGÃChương 6

NƠI CẤT GIỮ BẢN NGÃ

Chương 6

1,080 từ · ~6 phút đọc

Thế giới trong mắt Tống Tử Ngôn sau khi rời khỏi Vô Vọng Trai không còn là những mảng đen đặc quánh, mà là một bữa tiệc của những sắc độ tàn nhẫn. Đôi mắt anh giờ đây giống như một ống kính hiển vi vạn hoa, có thể bóc tách từng lớp biểu bì của thực tại để nhìn thấu cốt lõi bên dưới. Anh không chỉ nhìn thấy màu sắc, anh nhìn thấy cả sự mục nát của vạn vật.

Anh trở về xưởng vẽ cũ của mình, một gian phòng áp mái đầy bụi bặm và mùi ẩm mốc. Trước đây, mỗi khi chạm vào những bức tường này, Tử Ngôn đều cảm thấy một nỗi xót xa cho sự hoang phế của chính mình. Nhưng giờ đây, anh nhìn thấy những bào tử nấm mốc đang sinh sôi như những khu rừng thu nhỏ màu xanh xám, thấy những đường vân gỗ đang oằn mình vì mục rỗng. Anh nhìn chúng với một sự thích thú lạnh lùng, không một chút thương cảm cho sự tàn tạ.

Tử Ngôn cầm cọ lên. Đã hai năm rồi anh mới lại cảm nhận được sức nặng của cán gỗ trong tay. Anh không cần phác thảo, vì trong tâm trí anh, mọi thứ đã hiện ra rõ rệt. Anh bắt đầu vẽ những người hàng xóm mà anh gặp ngoài ngõ.

Người đàn bà bán hàng xén ở đầu ngõ, dưới mắt mọi người là một phụ nữ tần tảo, nhưng trong mắt Tử Ngôn, bà ta hiện lên với những mảng màu vàng ệch của sự tham lam và những vệt đen đúa của lòng đố kỵ ẩn sau lớp da mặt nhăn nheo. Anh vẽ bà ta với những ngón tay dài ngoằng như rễ cây đang bấu víu vào những đồng xu bẩn thỉu.

Anh vẽ gã thanh niên trí thức ở tầng dưới, kẻ luôn miệng nói về đạo đức nhưng lại có đôi mắt rực lên màu đỏ dục vọng mỗi khi nhìn lén những cô gái trẻ. Tử Ngôn lột trần bộ mặt thật của hắn trên vải bạt, biến hắn thành một sinh vật nửa người nửa ngợm với lớp vỏ bọc trí thức đang nứt toác.

Càng vẽ, Tử Ngôn càng nhận ra một sự thật kinh hoàng: Nhân gian này không hề có màu trắng thuần khiết. Mọi thứ anh nhìn thấy đều là sự pha trộn hỗn loạn của những sắc thái bẩn thỉu. Sự lương thiện là màu xám nhạt yếu ớt, tình yêu là màu tím thẫm của sự chiếm hữu, và lòng trung thành chỉ là một lớp sơn mỏng manh che đậy sự phản bội màu xanh rêu.

Trái tim anh, vốn dĩ đã bị Mặc Diễm thu giữ lòng trắc ẩn, giờ đây hoàn toàn im lìm trước những cảnh đời khốn khổ. Một buổi chiều, anh nhìn thấy từ cửa sổ xưởng vẽ cảnh một vụ tai nạn nhỏ dưới phố. Một người đàn ông bị xe quẹt ngã, máu chảy đỏ tươi trên mặt đường. Trước đây, Tử Ngôn chắc chắn sẽ lao xuống cứu giúp. Nhưng hiện tại, anh chỉ lặng lẽ điều chỉnh độ sáng trong đôi mắt, quan sát cách vệt máu lan ra trên nền đá xám, ghi nhớ lại sắc độ đỏ rực ấy để pha màu. Anh thấy máu của con người thật đẹp, nhưng nỗi đau của người đàn ông đó thì thật vô nghĩa.

"Hóa ra đây mới là chân lý," Tử Ngôn lẩm bẩm, bàn tay đưa những nét cọ sắc lẹm. "Con người chỉ là những sinh vật rách nát được bao bọc bởi những lời nói dối."

Tiếng gõ cửa vang lên. Đó là người đại diện cũ của anh, một kẻ đã từng bỏ mặc anh khi anh mù lòa nhưng giờ đây quay lại vì nghe tin thiên tài Tống Tử Ngôn đã thần kỳ nhìn thấy lại được. Hắn bước vào với nụ cười giả tạo, miệng tuôn ra những lời chúc tụng sáo rỗng.

Tử Ngôn quay đầu lại. Trong đôi mắt rực sáng của anh, người đại diện kia hiện lên như một khối u nhầy nhụa màu vàng chanh – màu của sự lừa lọc. Anh nhìn thấy từng nhịp tim đập nhanh vì tính toán của hắn, thấy cả những giọt mồ hôi lo lắng thấm qua lớp áo sơ mi đắt tiền.

"Tử Ngôn, cậu đã trở lại! Thật là phép màu! Hãy cho tôi xem những tác phẩm mới của cậu," hắn vồn vã nói, tay định chạm vào bức tranh đang vẽ dở.

Tử Ngôn hất tay hắn ra, ánh mắt lạnh lẽo như băng khiến gã quản lý khựng lại. Anh không nói một lời, chỉ lẳng lặng xoay bức tranh lại phía hắn. Gã quản lý nhìn vào bức tranh và lùi lại một bước, mặt cắt không còn hạt máu. Trong tranh, Tử Ngôn không vẽ người, anh vẽ những con quỷ đang xâu xé một cái xác. Điều đáng sợ là, cái xác đó có gương mặt của chính Tống Tử Ngôn cũ, còn những con quỷ kia mang diện mạo của những kẻ đã từng tung hô anh.

"Cậu... cậu điên rồi," gã quản lý lắp bắp.

"Không," Tử Ngôn điềm nhiên đáp, giọng nói không hề có chút gợn sóng cảm xúc. "Tôi chỉ là người duy nhất ở đây đang nhìn thấy sự thật. Sự thật luôn bẩn thỉu, phải không?"

Gã quản lý tháo chạy khỏi xưởng vẽ như gặp phải tà ma. Tử Ngôn không đuổi theo, anh cũng chẳng quan tâm. Anh cầm lấy bảng màu, bắt đầu pha một sắc độ mới – màu của sự trống rỗng tột cùng.

Anh nhận ra rằng, dù đôi mắt anh sáng hơn bất kỳ ai, nhưng anh đã đánh mất khả năng nhìn thấy cái đẹp trong sự giản đơn. Với anh bây giờ, đóa hoa hồng không còn là biểu tượng của tình yêu, mà chỉ là một khối thực vật đang phân hủy chậm. Tiếng cười của trẻ thơ không còn mang lại niềm vui, mà chỉ là những tần số âm thanh gây nhiễu loạn sự tập trung của anh.

Anh nhìn ra cửa sổ, hướng về phía ngõ Thanh Long xa xôi. Anh hiểu rằng Mặc Diễm đã cho anh thứ anh muốn, nhưng cô ta cũng đã tước đi cái quyền được là một con người của anh. Anh có ánh sáng, nhưng đó là ánh sáng của một thế giới chết.