Danh tiếng của Tống Tử Ngôn quay trở lại như một cơn đại hồng thủy, nhưng lần này nó mang theo mùi vị của sự mục nát và kinh hãi. Những bức tranh của anh được giới phê bình gọi là "đỉnh cao của chủ nghĩa hiện thực đen tối". Người ta đổ xô đến triển lãm của anh, không phải để tìm kiếm cái đẹp, mà để được rùng mình trước sự trần trụi đến tàn nhẫn mà đôi mắt "thần" của anh phơi bày.
Trong phòng tranh kín mít ánh sáng nhân tạo, Tử Ngôn đứng giữa đám đông như một vị thần lạnh lẽo bằng đá cẩm thạch. Anh nhìn thấy những thực thể tham lam đang khoác lên mình những bộ cánh lộng lẫy, thấy những mảng màu thối rữa của lòng đố kỵ bay lơ lửng quanh những quý bà đang mỉm cười tán thưởng. Đối với anh, buổi triển lãm này không khác gì một nghĩa địa đầy những xác chết biết đi.
"Thưa họa sĩ Tống, bức tranh tiếp theo của anh sẽ là gì?" một phóng viên hỏi, gương mặt cô ta trong mắt anh nhòe nhoẹt những vệt màu vàng cam của sự hám danh.
Tử Ngôn không trả lời. Anh đang mải mê nhìn vào khoảng không. Anh nhận ra mình đã vẽ đủ mọi sự bẩn thỉu của người khác, nhưng chưa bao giờ vẽ thứ bẩn thỉu nhất: sự trống rỗng trong chính linh hồn mình. Anh cần một thứ màu sắc chưa từng có, một sắc đỏ không phải của sự sống, mà là sắc đỏ của sự vô tâm tuyệt đối.
Anh trở về xưởng vẽ, khóa chặt cửa. Tống Tử Ngôn đặt một tấm vải bạt khổng lồ lên giá vẽ. Anh đã cạn kiệt màu vẽ thông thường. Đôi mắt anh bắt đầu đau nhức, những luồng sáng rực rỡ giờ đây trở thành những mũi kim đâm thấu vào đại não. Cái giá của việc nhìn thấu nhân gian đang bắt đầu đòi nợ. Nếu không hoàn thành bức tranh này, anh cảm giác đôi mắt mình sẽ nổ tung vì chứa đựng quá nhiều sự thật u ám.
Giữa đêm khuya, một tiếng động nhỏ vang lên bên ngoài cửa sổ áp mái. Một con mèo nhỏ bị thương, có lẽ nó đã ngã từ mái nhà xuống, đang rên rỉ yếu ớt trên gờ cửa sổ. Máu từ chân nó thấm vào lớp gỗ mục. Trước đây, Tử Ngôn sẽ mở cửa, băng bó cho nó với tất cả sự nâng niu.
Nhưng Tống Tử Ngôn của hiện tại chỉ nhìn nó với đôi mắt rực sáng vô hồn. Anh nhìn thấy dòng máu chảy ra từ cơ thể nhỏ bé kia, một sắc đỏ tinh khiết đến lạ lùng, nhưng trong mắt anh, đó chỉ là một loại vật liệu. Anh không cảm nhận được tiếng kêu đau đớn của nó, anh chỉ nghe thấy tiếng gọi của nghệ thuật tàn độc.
Tử Ngôn mở cửa sổ, cầm lấy con mèo bằng đôi bàn tay lạnh ngắt. Anh không giết nó ngay, anh muốn quan sát khoảnh khắc sự sống rời bỏ cơ thể để lấy được sắc độ đỏ tái nhợt nhất. Anh dùng một con dao trổ sắc lẹm, khẽ khía vào vết thương của nó, để dòng máu chảy vào bát sứ. Con mèo quằn quại, đôi mắt nó nhìn anh đầy van xin, nhưng trong đôi mắt của Tử Ngôn chỉ phản chiếu một sự hiếu kỳ lạnh lẽo. Anh đang pha màu.
"Màu của sự sống thật yếu ớt," anh lẩm bẩm, bàn tay đưa nét cọ thấm đẫm máu tươi lên vải bạt.
Bức tranh dần hiện ra. Nó không có hình thù cụ thể, chỉ là những vòng xoáy của máu và những mảng màu xám xịt của sự vô cảm. Tử Ngôn vẽ say mê, anh dùng chính những giọt máu cuối cùng của sinh linh nhỏ bé kia để tô điểm cho tác phẩm để đời của mình. Khi con mèo hoàn toàn bất động, anh lạnh lùng vứt xác nó vào bóng tối ngoài cửa sổ như vứt bỏ một ống màu đã cạn.
Nhưng bức tranh vẫn chưa hoàn hảo. Nó thiếu một điểm nhấn, một thứ gì đó có thể kết nối sự bẩn thỉu của nhân gian với sự trống rỗng của anh. Tử Ngôn nhìn vào đôi mắt mình trong gương. Anh thấy đôi mắt ấy rực rỡ đến mức đáng sợ, nhưng xung quanh nó là một khuôn mặt đã hoàn toàn héo úa.
Anh cầm con dao lên, không một chút do dự, anh khía vào cổ tay mình. Máu của anh chảy ra, mang theo một màu đỏ thẫm đục ngầu, màu của một kẻ đã bán đi lòng trắc ẩn. Anh dùng ngón tay, phết những vệt máu của chính mình lên trung tâm bức họa.
Bức tranh bỗng chốc như sống dậy. Những vòng xoáy bắt đầu chuyển động, tỏa ra một mùi hương tanh nồng của máu và sự cô độc tột cùng. Tử Ngôn quỵ xuống sàn, hơi thở đứt quãng. Anh nhìn vào tác phẩm của mình và lần đầu tiên sau khi rời khỏi tiệm cầm đồ, anh thấy sợ hãi. Anh thấy trong bức tranh đó không phải là nghệ thuật, mà là một hố đen đang nuốt chửng lấy chút hơi tàn của anh.
Sáng hôm sau, người ta tìm thấy Tống Tử Ngôn nằm chết khô bên cạnh bức tranh cuối cùng. Đôi mắt anh vẫn mở trừng trừng, nhưng chúng đã trở lại màu đen đục ngầu, trống rỗng. Bức tranh kỳ lạ kia đã biến mất, chỉ còn lại tấm vải bạt trắng tinh như chưa từng được chạm cọ.
Tại Vô Vọng Trai, Mặc Diễm đang thong thả treo một tấm vải nhỏ lên bức tường phía sau. Tấm vải bạt ấy bây giờ thu nhỏ lại, hiện rõ hình ảnh một người đàn ông đang tự xé nát tim mình để vẽ.
"Nghệ thuật là sự đánh đổi," Mặc Diễm nhấp một ngụm trà, vị đắng chát của lòng trắc ẩn mà Tử Ngôn từng bỏ lại giờ đây đã tan biến, nhường chỗ cho vị tanh nồng của sự vô tâm. "Ngươi đã thấy ánh sáng, Tử Ngôn ạ, nhưng ngươi lại quên mất rằng con người chỉ có thể sống khi còn biết đau trước nỗi đau của kẻ khác."
Cô quay sang nhìn vào góc phòng, nơi một người khách mới đang đứng chờ sẵn trong bóng tối, hơi thở nặng nề của sự sợ hãi đang lan tỏa.