MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNƠI CẤT GIỮ BẢN NGÃChương 8

NƠI CẤT GIỮ BẢN NGÃ

Chương 8

810 từ · ~5 phút đọc

Vô Vọng Trai vào những đêm không trăng thường chìm trong một thứ ánh sáng xanh xao, phát ra từ những chiếc bình gốm xếp san sát trên kệ gỗ lâu năm. Mặc Diễm không bao giờ thắp đèn dầu vào giờ này. Cô thích cảm giác được bao vây bởi những tàn tích của cảm xúc, thứ ánh sáng lân tinh lập lòe như những linh hồn bị giam cầm đang cố gắng kể lại câu chuyện của chính mình.

Cô đứng trước chiếc kệ gỗ đặt ở góc tối nhất của căn phòng. Trên đó là một bộ sưu tập những chiếc lọ thủy tinh nhỏ xíu, mỗi lọ chứa một cặp cầu thủy tinh trong suốt, nhưng nếu nhìn kỹ, bên trong chúng không phải là pha lê, mà là những đôi mắt. Có đôi mắt màu hổ phách của sự tham lam, đôi mắt màu xám tro của sự tuyệt vọng, và đôi mắt màu xanh đục của những kẻ đã chết vì sự phản bội.

Mặc Diễm đưa tay lấy chiếc lọ mới nhất, bên trong là đôi mắt của Tống Tử Ngôn. Sau khi anh ta chết, thứ duy nhất còn sót lại giá trị chính là cái nhìn thấu thị đã bị vẩn đục bởi sự vô tâm. Cô đưa chiếc lọ lên ngang tầm mắt, khẽ lắc nhẹ. Cặp mắt bên trong xoay tròn, tỏa ra những luồng sáng sắc lẹm nhưng lạnh lẽo.

Thú vui của Mặc Diễm không phải là quyền lực, cũng chẳng phải tiền bạc. Cô thích thu thập "tầm nhìn". Bởi vì với một phù thủy đã sống qua hàng thế kỷ như cô, thế gian này đã trở nên quá đỗi quen thuộc và nhàm chán. Cách duy nhất để cô cảm thấy mình còn đang "sống" là nhìn thế giới qua đôi mắt của kẻ khác, nếm trải lại những cung bậc cảm xúc cực hạn mà họ đã đánh đổi để có được thứ họ khao khát.

Cô mở nắp lọ, áp một con mắt của Tử Ngôn vào hốc mắt mình. Ngay lập tức, thế giới xung quanh Mặc Diễm biến đổi. Căn phòng cũ kỹ hiện lên với hàng tỷ chi tiết bẩn thỉu: những hạt bụi mang theo ký ức của những khách hàng đã khuất, những vết nứt trên sàn gỗ đang rỉ ra thứ nhựa màu đen của lời nguyền, và cả sự mục nát đang gặm nhấm từng thớ thịt của con mèo đen nằm ở góc phòng.

Mặc Diễm khẽ nhăn mặt, một cảm giác đắng chát chạy dọc sống lưng. Ánh sáng này quá thật, thật đến mức tàn nhẫn. Cô lấy con mắt ra, cẩn thận đặt lại vào lọ.

"Quá nhiều sự thật sẽ làm hỏng đi vẻ đẹp của ảo ảnh," cô lẩm bẩm, giọng nói tan vào làn khói thuốc tím sẫm.

Cô tiến về phía cửa sổ, nhìn ra ngõ Thanh Long vắng lặng. Một chiếc bóng đen đang lảng vảng ngoài hiên, một kẻ mang theo mùi hương của sự mất mát và hơi ấm của một tình yêu đang hấp hối. Mặc Diễm không cần phải đoán, cô biết đó là ai. Những đôi mắt không hồn trên kệ gỗ bắt đầu rung rinh, giống như chúng đang cảm nhận được một sự đánh đổi mới sắp diễn ra.

Đối với Mặc Diễm, mỗi đôi mắt cô thu thập được là một chương sách về bản chất con người. Cô không ác, cô chỉ là một người thủ thư giữ gìn những trang sử đen tối nhất của linh hồn. Cô đưa tay chạm vào chiếc bình chứa "vị giác" của Lục Hy đặt cạnh đó. Làn khói trắng bên trong vẫn uốn lượn, mang theo vị tro tàn mà cậu ta đang phải nếm trải mỗi ngày.

Sự liên kết giữa các món đồ cầm cố trong tiệm tạo nên một mạng nhện vô hình bao trùm lấy cả thành phố. Một người bán đi vị giác để đổi lấy nhan sắc, một người bán đi lòng trắc ẩn để đổi lấy đôi mắt sáng, và sắp tới, sẽ có kẻ bán đi thứ quý giá hơn thế nhiều chỉ để níu kéo một bóng hình đã mất.

Mặc Diễm chậm rãi bước lại phía bức bình phong hoa bỉ ngạn, nhấp một ngụm trà lạnh. Tiếng chuông gió lại gõ vào nhau, báo hiệu một sự khởi đầu mới. Đôi mắt cô chợt lóe lên một tia sáng đỏ quạch. Cô đang mong chờ, mong chờ xem kẻ tiếp theo sẽ mang đến cho cô loại "nhãn quan" nào để làm phong phú thêm bộ sưu tập rùng rợn của mình.

"Hãy vào đi," cô nói khẽ, dù cánh cửa vẫn còn khép chặt. "Thanh Long không đón người khách không có nợ, và Vô Vọng Trai không bao giờ từ chối một linh hồn đã rạn nứt."