MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNƠI CẤT GIỮ BẢN NGÃChương 9

NƠI CẤT GIỮ BẢN NGÃ

Chương 9

971 từ · ~5 phút đọc

Mưa rả rích nhuộm đen những phiến đá sần sùi của ngõ Thanh Long, tạo nên một không gian đặc quánh mùi đất ẩm và sự tàn lụi. Người đàn bà đứng trước cửa tiệm Vô Vọng Trai không mang theo ô, tà áo khoác dài ướt đẫm bết vào đôi vai gầy guộc đang run rẩy không ngừng. Tần Lan, ba mươi tám tuổi, nhưng nhìn bà như thể đã sống qua hai kiếp người đầy rẫy những vết xước. Đôi mắt bà sưng mọng, quầng thâm sâu hoắm, và hơi thở mang theo vị mặn chát của những dòng lệ chưa bao giờ ngừng chảy suốt ba tháng qua.

Cánh cửa gỗ mở ra, không tiếng động, như thể bóng tối bên trong đang vươn tay kéo bà vào. Tần Lan bước vào, chân bà vấp phải ngưỡng cửa, nhưng bà không còn sức để cảm thấy đau. Bà ngã quỵ xuống mặt sàn gỗ, tiếng nức nở vỡ vụn giữa không gian tịch mịch.

"Ta không bán thuốc hồi sinh, và cũng không có phép màu nào mang kẻ chết quay về," giọng nói của Mặc Diễm vang lên từ phía sau làn khói thuốc tím sẫm, lạnh lùng và chuẩn xác như một nhát dao đâm trúng tim đen của kẻ đối diện.

Tần Lan ngước nhìn, đôi môi tím tái vì lạnh và vì kiệt sức. Bà nói, giọng đứt quãng rằng bà không cầu xin sự sống lại. Chồng bà, người đàn ông duy nhất bà yêu, đã tan biến trong một vụ tai nạn thảm khốc, để lại bà với một khoảng trống mênh mông trong lồng ngực. Mỗi đêm, ký ức về hơi ấm của ông ấy gặm nhấm tâm hồn bà. Mỗi sáng, nỗi đau lại trào dâng như thủy triều, khiến bà không thể thở, không thể làm việc, không thể nhìn vào đứa con trai đang lớn lên mỗi ngày mà không thấy hình bóng người quá cố.

"Tôi muốn quên đi," Tần Lan nức nở, bàn tay cào cấu vào mặt sàn gỗ. "Tôi muốn được thản nhiên. Tôi không muốn đau nữa. Xin ngài, hãy lấy đi nỗi đau này."

Mặc Diễm từ từ đứng dậy, sườn xám đen lướt trên mặt sàn. Cô đứng trước mặt Tần Lan, nhìn xuống người đàn bà đang tan nát vì tình yêu. Một sự đánh đổi ở tuổi trung niên luôn có mùi vị nồng đậm hơn tuổi trẻ. Ở tuổi này, người ta không còn bán đi giác quan để lấy hư vinh, họ bán đi bản ngã để đổi lấy sự sống sót.

"Nỗi đau mất đi người thân không phải là một khối u có thể cắt bỏ, Tần Lan ạ," Mặc Diễm khẽ nâng cằm bà lên, đôi mắt đỏ quạch soi thấu vào tâm trí đầy rẫy những mảnh vỡ của bà. "Nó là một phần của linh hồn ngươi. Nếu ta lấy nó đi, ta cũng sẽ lấy đi toàn bộ khả năng cảm nhận về sự gắn kết. Ngươi sẽ không còn đau vì cái chết của hắn, nhưng ngươi cũng sẽ không bao giờ cảm thấy yêu thương đứa con trai của mình hay bất kỳ ai khác nữa. Ngươi sẽ có sự thản nhiên tuyệt đối, một sự bình lặng như mặt hồ đóng băng."

Tần Lan khựng lại trong giây lát. Hình ảnh đứa con trai gầy gò đang đợi mẹ ở nhà hiện lên, nhưng ngay sau đó, một cơn đau xé lòng lại ập tới khi bà nghĩ về hơi ấm đã mất của chồng. Sự ích kỷ của kẻ đang chết đuối trong cảm xúc đã chiến thắng. Bà gật đầu, một cái gật đầu dứt khoát của kẻ đã hoàn toàn buông xuôi.

"Tôi đồng ý. Tôi không cần yêu thương. Tôi chỉ cần được thở mà không thấy ngực mình bị bóp nghẹt."

Mặc Diễm mỉm cười, một nụ cười mang theo sự châm biếm sâu cay. Cô cầm lấy một chiếc chén sứ rỗng, đặt dưới cằm của Tần Lan. Cô không dùng khói thuốc, lần này cô dùng một chiếc kim bạc dài, khẽ đâm vào vị trí luân xa ngay giữa lồng ngực của người đàn bà.

Một giọt chất lỏng màu xanh thẫm, đặc quánh như nhựa cây, từ từ chảy ra từ vết châm, rơi vào chén sứ. Đó không phải là máu, đó là tinh chất của nỗi đau. Theo từng giọt rơi xuống, đôi vai của Tần Lan dần bình ổn lại. Những giọt nước mắt trên mặt bà khô đi, không phải vì bà hết buồn, mà vì cơ chế sản sinh ra nỗi buồn đã bị tước đoạt.

Khi giọt cuối cùng rơi xuống, Tần Lan đứng dậy. Bà chỉnh lại tà áo khoác, vuốt lại mái tóc rối bời. Đôi mắt bà không còn đỏ hoe, chúng trở nên phẳng lặng, trong veo và không một chút gợn sóng. Bà nhìn Mặc Diễm, không còn sự sợ hãi hay biết ơn, chỉ là một sự quan sát trống rỗng.

"Cảm ơn," Tần Lan nói, giọng bà đều đều, không một chút ngữ điệu.

Bà quay lưng bước ra khỏi tiệm, đi vào cơn mưa tầm tã. Những hạt mưa lạnh lẽo tạt vào mặt, nhưng bà không còn thấy khó chịu. Bà nghĩ về người chồng đã mất, hình ảnh ông ấy vẫn còn đó, rõ nét, nhưng cảm giác trái tim bị bóp nghẹt đã biến mất. Nó giống như bà đang xem một bộ phim về cuộc đời của một người lạ. Không đau đớn, không tiếc thương.

Tại Vô Vọng Trai, Mặc Diễm nhìn vào chén sứ chứa chất lỏng xanh thẫm. Cô đưa lên mũi ngửi, mùi vị của nó nồng nặc và đắng ngắt. Cô biết, Tần Lan vừa mua được sự bình yên, nhưng đó là sự bình yên của một nghĩa địa.