Tần Lan đẩy cánh cửa gỗ loang lổ vết thời gian của căn hộ cũ. Bên trong, không khí vẫn quánh đặc mùi nhang trầm và hơi ẩm của những ngày mưa dầm dề. Trên chiếc bàn thờ ở góc phòng, tấm di ảnh của người chồng vẫn nằm đó, nụ cười của ông ấy đông cứng trong khung kính đen.
Theo thói quen của ba tháng qua, đáng lẽ ngay giây phút này, đôi chân Tần Lan phải quỵ xuống. Bà sẽ ôm lấy tấm hình mà gào thét, hoặc ít nhất là để những dòng lệ nóng hổi tràn ra che mờ thị giác. Nhưng hôm nay, đôi chân bà vẫn đứng vững. Bà nhìn vào gương mặt người chồng quá cố, thấy rõ từng nếp nhăn nơi khóe mắt, thấy cả chiếc áo sơ mi bà tự tay ủi cho ông ấy vào ngày cuối cùng. Tất cả ký ức vẫn còn đó, vẹn nguyên và chi tiết, nhưng sợi dây cảm xúc nối giữa bà và những ký ức ấy đã bị chặt đứt. Nó giống như việc bà đang nhìn vào một tấm áp phích quảng cáo vô tri trên đường phố.
Cánh cửa phòng ngủ hé mở, Tiểu Quân – đứa con trai mười hai tuổi của bà – bước ra với đôi mắt đỏ hoe. Thấy mẹ về, nó lao đến, ôm chầm lấy hông bà, vùi đầu vào lớp áo khoác còn đẫm nước mưa.
"Mẹ ơi, con lại nằm mơ thấy ba... Ba gọi tên mẹ con mình..." Tiếng nức nở của đứa trẻ vang lên, cơ thể nhỏ bé của nó run rẩy trong sự sợ hãi và thương nhớ.
Tần Lan đứng yên. Đôi bàn tay bà không tự động nâng lên để vỗ về tấm lưng của con như mọi khi. Bà nhìn xuống đỉnh đầu của Tiểu Quân, cảm thấy sức nặng của đứa trẻ trên người mình thật phiền phức. Sự thấu cảm, thứ năng lượng ấm áp từng giúp bà hiểu được nỗi đau của con, nay đã biến thành một khoảng không lạnh lẽo. Bà thấy tiếng khóc của nó thật ồn ào, nó làm đứt quãng sự tĩnh lặng mà bà vừa mua được từ Vô Vọng Trai.
"Thôi khóc đi. Chết là hết rồi, khóc cũng chẳng mang ba con lại được."
Giọng nói của Tần Lan vang lên đều đều, khô khốc như tiếng lá rụng trên nền đá. Tiểu Quân khựng lại, nó ngẩng đầu nhìn mẹ, đôi mắt đầy vẻ sững sờ. Nó không thấy mẹ mình đâu nữa. Trước mặt nó là một người phụ nữ có gương mặt của mẹ, nhưng ánh mắt lại xa xăm và vô cảm như một pho tượng đá trong ngôi chùa hoang.
Tần Lan gỡ tay con trai ra, bà đi thẳng vào bếp, bắt đầu dọn dẹp những bát đĩa bẩn đã chất đống suốt nhiều ngày qua. Bà làm việc một cách máy móc, hiệu quả và cực kỳ bình tĩnh. Không còn những lần dừng lại giữa chừng để ôm mặt khóc, không còn những cơn thẫn thờ khi chạm vào chiếc bát mà chồng bà thường dùng.
Ngôi nhà từng là một thánh đường của sự tưởng nhớ, nơi mỗi món đồ đều mang theo một mẩu chuyện tình yêu, giờ đây trở thành một cái xác nhà trống rỗng. Tần Lan bước đến bàn thờ, bà thản nhiên thổi tắt nến, dọn dẹp những khay trái cây đã héo úa vào túi rác. Với bà lúc này, cái chết không còn là một bi kịch, nó chỉ là một sự kiện đã xảy ra và kết thúc.
Tiểu Quân đứng ở cửa bếp, nhìn mẹ mình với sự sợ hãi tột độ. Đứa trẻ nhạy cảm nhận ra rằng, dù ba nó đã mất, nhưng nó vẫn còn mẹ để nương tựa. Thế nhưng giờ đây, người mẹ đang đứng kia dường như đã chết từ bên trong. Sự thản nhiên của Tần Lan còn đáng sợ hơn cả những cơn gào thét điên dại trước đây.
Đêm đó, Tần Lan nằm trên chiếc giường đôi rộng thênh thang. Bà không còn nằm co quắp bên phía giường của chồng để tìm kiếm hơi ấm dư sót. Bà nằm thẳng lưng, nhắm mắt và chìm vào giấc ngủ sâu không mộng mị ngay lập tức. Sự yên ổn mà bà hằng khao khát đã đến, nhưng đó là một sự yên ổn tàn nhẫn. Bà không biết rằng, ở phòng bên cạnh, Tiểu Quân đang cuộn mình dưới lớp chăn mỏng, khóc không thành tiếng vì cảm giác bị bỏ rơi bởi chính người mẹ đang hiện diện ngay gần đó.
Tại Vô Vọng Trai, Mặc Diễm đang ngồi trước chiếc bàn trà, cô khẽ lắc chiếc chén sứ chứa chất lỏng xanh thẫm. Cô lẩm bẩm rằng con người thật kỳ lạ, họ sẵn sàng tước đi khả năng yêu thương chỉ để trốn tránh một chút đau khổ. Cô nhìn vào đóa bỉ ngạn thêu trên sườn xám, tự hỏi rằng khi Tần Lan nhận ra sự thản nhiên này chính là một nhà tù không có lối thoát, bà ta sẽ mang thứ gì đến để đổi lại nỗi đau của mình.
Nhưng Mặc Diễm biết, nỗi đau một khi đã bán đi thì không bao giờ có thể chuộc lại với cái giá cũ.