MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNơi Hồi Sinh Những Đổ VỡChương 2

Nơi Hồi Sinh Những Đổ Vỡ

Chương 2

1,242 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, thành phố đón tôi bằng một bầu không khí đặc quánh hơi ẩm và tiếng còi xe inh ỏi đặc trưng của giờ cao điểm. Tôi bước ra khỏi nhà với đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ, nhưng lạ thay, đầu óc lại không hề mụ mẫm như mọi khi. Trong lồng ngực tôi, một cảm giác tò mò âm ỉ đang lớn dần, lấn át cả nỗi ngán ngẩm khi nghĩ về những tệp tài liệu đang chờ trên bàn làm việc.

Tòa soạn nơi tôi làm việc nằm ở tầng mười hai của một tòa nhà bọc kính xanh mướt. Ở đó, mọi thứ đều bóng loáng, nhanh chóng và lạnh lẽo. Những đồng nghiệp của tôi, ai nấy đều dán mắt vào màn hình, ngón tay gõ phím liên hồi như những cỗ máy đang chạy đua với thời gian.

"Khang, bài phỏng vấn nữ diễn viên vừa ly hôn sao rồi? Sếp đang đòi đấy." – Tiếng của Linh, cô bạn đồng nghiệp bàn bên, kéo tôi về thực tại.

"Tôi đang hoàn thiện, chiều sẽ gửi." – Tôi đáp qua loa, tay mở máy tính nhưng tâm trí lại đặt ở chiếc radio vỏ gỗ đang nằm yên lặng trong căn hộ nhỏ.

Suốt buổi sáng, tôi không thể tập trung vào những dòng chữ nhảy múa trên màn hình. Những câu từ trong lá thư đêm qua cứ vảng vất đâu đây. “Gửi tôi của năm mười bảy tuổi…” Tại sao một giọng nói từ một thiết bị hỏng hóc lại có thể chân thực đến thế? Tại sao tần số 99.9 MHz lại phát đi những nội dung mà không một trang báo nào nhắc tới?

Tôi bắt đầu tìm kiếm trên mạng. Với kỹ năng của một biên tập viên, tôi lùng sục qua các diễn đàn về đồ điện tử cổ, các trang web của hội yêu đài phát thanh, thậm chí là cả những hội nhóm chuyên về tâm linh. Kết quả nhận được là một con số không tròn trĩnh. Không có đài phát thanh nào tên là "Tần số những lời chưa ngỏ", cũng không có ai nhắc đến một chương trình chuyên đọc những lá thư bị lãng quên vào lúc nửa đêm.

Sự im lặng của internet càng làm tôi cảm thấy bất an, nhưng cũng đầy kích thích.

Giờ nghỉ trưa, tôi không đi ăn cùng mọi người mà chọn một góc cà phê vắng người dưới chân tòa nhà. Tôi lấy cuốn sổ tay nhỏ, bắt đầu ghi lại những gì mình còn nhớ về giọng nói đêm qua. Khi viết xuống những dòng chữ ấy, tôi chợt nhận ra mình đang làm một việc mà từ lâu tôi đã từ bỏ: ghi chép bằng tay. Trong thế giới của những bản tin được sao chép và chỉnh sửa bằng thuật toán, việc cầm cây bút lướt trên mặt giấy mang lại một cảm giác kết nối kỳ lạ với bản thân.

Tôi chợt nhận ra, mình cũng giống như chiếc radio kia – một kẻ đang chứa đựng những âm thanh lạc lõng giữa một thế giới quá đỗi ồn ào.

Chiều hôm đó, tôi xin phép về sớm với lý do đau đầu. Sếp nhìn tôi với vẻ mặt không hài lòng, nhưng cũng chẳng buồn tra hỏi. Ở cái nơi này, người ta chỉ quan tâm đến việc bạn có nộp bài đúng hạn hay không, còn việc tâm hồn bạn đang mục nát ra sao thì chẳng ai mảy may để ý.

Tôi không về nhà ngay. Đôi chân tự dẫn lối tôi quay lại con hẻm số 42.

Tiệm đồ cũ vẫn thế, lặng lẽ và u buồn. Ông già chủ tiệm đang ngồi trên chiếc ghế bành cũ, đôi mắt nhắm nghiền như thể đang ngủ, nhưng khi tiếng chuông cửa vang lên, ông lập tức mở mắt. Cái nhìn của ông vẫn xuyên thấu như cũ, khiến tôi có cảm giác ông đã biết trước tôi sẽ quay lại.

"Ông ơi..." – Tôi ngập ngừng. "Chiếc radio hôm qua... nó hoạt động được."

Ông không ngạc nhiên. Ông chỉ khẽ gật đầu, rồi ra hiệu cho tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ đối diện. Ông lấy ra một mẩu giấy vàng ố và một cây bút chì cùn, nắn nót viết: "Nó chỉ nói với ai biết lắng nghe."

Tôi nhìn dòng chữ, cảm giác sống lưng mình lạnh toát. "Nhưng nó không có pin, cũng không có dây nguồn. Làm sao nó có thể phát tiếng được ạ?"

Ông già mỉm cười, một nụ cười đầy nếp nhăn nhưng chứa đựng một sự bình thản kỳ lạ. Ông lại viết: "Có những thứ không cần năng lượng từ điện, chúng chạy bằng năng lượng của những tâm nguyện chưa thành. Cậu đã nghe thấy gì?"

"Tôi nghe thấy một lá thư của một người mười bảy tuổi." – Tôi thành thật trả lời. "Tôi muốn biết đó là ai. Tôi cảm thấy... người đó đang rất đau khổ."

Ông già chủ tiệm nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa bắt đầu tí tách rơi trên những mái tôn cũ kỹ. Ông không viết thêm gì nữa, chỉ đưa tay lên môi ra hiệu im lặng, rồi chỉ vào chiếc túi xách của tôi – nơi tôi đang để cuốn sổ tay ghi chép.

Tôi hiểu ý ông. Đây không phải là một bí mật có thể giải thích bằng logic hay kỹ thuật. Đây là một cuộc gặp gỡ.

Rời khỏi tiệm, tôi bước đi trong màn mưa nhạt nhòa của buổi chiều muộn. Thành phố bắt đầu lên đèn, những bảng hiệu đèn LED xanh đỏ rực rỡ soi bóng xuống mặt đường loang loáng nước. Người ta vội vã lướt qua nhau, ai cũng mang theo một nỗi niềm riêng giấu kín sau lớp áo mưa sặc sỡ. Tôi chợt tự hỏi, có bao nhiêu người trong số họ đang mang trong lòng những lá thư chưa bao giờ được gửi đi? Bao nhiêu người đang khát khao được ai đó lắng nghe, dù chỉ một lần?

Về đến phòng, tôi không bật đèn. Tôi ngồi trong bóng tối, chờ đợi kim đồng hồ nhích dần về con số 12. Chiếc radio vẫn nằm đó, vỏ gỗ bóng lên dưới ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ hắt vào.

Đúng 12 giờ, tiếng tạch quen thuộc lại vang lên, dù tôi chưa hề chạm tay vào núm vặn.

Tiếng rè rè của tĩnh điện kéo dài khoảng ba mươi giây, rồi giọng nói trầm ấm ấy lại xuất hiện, nhẹ nhàng như hơi thở của đêm.

"Chào bạn, cảm ơn vì đã quay lại..."

Tim tôi hẫng một nhịp. Ông già chủ tiệm nói đúng, nó không chỉ là một thiết bị phát thanh. Nó dường như có nhận thức.

"Hôm nay, lá thư này đến từ một người phụ nữ đã dành cả đời để chờ đợi một chuyến tàu không bao giờ đến. Bà ấy viết: 'Gửi anh, người đã để lại chiếc ô xanh ở sân ga năm ấy'..."

Tôi mở sổ tay, cây bút trong tay tôi run rẩy. Tôi bắt đầu viết. Tôi không còn là một biên tập viên đang săn lùng tin tức nữa. Tôi là một kẻ nhặt nhạnh những mảnh vụn của thời gian, những mảnh vỡ của những trái tim chưa kịp lành lại. Và trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra mình không còn cảm thấy cô đơn giữa căn phòng trống rỗng này nữa.