MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNơi Hồi Sinh Những Đổ VỡChương 3

Nơi Hồi Sinh Những Đổ Vỡ

Chương 3

1,298 từ · ~7 phút đọc

Giọng nói từ chiếc radio vẫn tiếp tục đều đặn, mỗi từ ngữ phát ra như một nốt nhạc trầm buồn rơi vào mặt hồ tĩnh lặng của đêm đen. Tôi ngồi bất động, tay cầm bút tì chặt lên trang giấy đến mức hằn cả dấu mực sang trang sau.

“Anh biết không, sân ga năm ấy vẫn vậy, chỉ có màu sơn là cũ đi. Chiếc ô xanh anh để lại, tôi vẫn giữ, dù nan ô đã gãy và màu vải đã bạc phếch vì sương gió. Người ta bảo chờ đợi là khổ, nhưng với tôi, chờ đợi là cách duy nhất để giữ anh còn hiện hữu trong thế giới này…”

Lá thư kết thúc bằng một tiếng thở dài khe khẽ, nhỏ đến mức nếu không tập trung, tôi đã tưởng đó là tiếng gió lùa qua khe cửa. Rồi bản nhạc không lời lại vang lên, lần này là tiếng vĩ cầm réo rắt, kéo dài cho đến khi chương trình kết thúc bằng một dải âm thanh rè nhiễu kéo dài.

Tôi buông bút, lòng nặng trĩu. "Sân ga", "chiếc ô xanh", và một người đàn bà dành cả đời để chờ đợi. Những dữ kiện ấy cứ xoay mòng mòng trong đầu tôi. Ở cái thành phố này, ga tàu hỏa không nhiều, nhưng những ga tàu cũ đã bị bỏ hoang hoặc thay thế bằng những trạm trung chuyển hiện đại thì đếm không xuể.

Sáng hôm sau, tôi không đến tòa soạn ngay. Tôi dùng tư cách phóng viên để gọi điện cho một người quen ở ngành đường sắt, hỏi về những ga tàu nhỏ đã đóng cửa trong vòng hai mươi năm trở lại đây.

"Ga Bình An à? Nó đóng cửa từ mười năm trước rồi Khang. Giờ chỗ đó chỉ còn là cái xác nhà kho, người ta sắp phá dỡ để làm khu đô thị đấy." – Giọng người bạn vang lên trong điện thoại giữa tiếng ồn ào của văn phòng.

Ga Bình An. Cái tên nghe thật mỉa mai làm sao cho một nơi chứa đựng sự chờ đợi mòn mỏi đến thế.

Tôi bắt xe đến ngoại ô thành phố. Sau gần một giờ đồng hồ, ga Bình An hiện ra sau những lùm cây dại mọc um tùm. Đó là một dãy nhà gạch đỏ đã bong tróc, mái ngói xô lệch và những đường ray rỉ sét bị cỏ che lấp. Không khí nơi đây tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng lũ chim sẻ ríu rít trên những thanh xà gồ mục nát.

Tôi lang thang dọc hành lang ga, nơi những chiếc ghế gỗ dài dành cho khách đợi vẫn còn nằm đó, lớp sơn bong tróc như những vẩy nến. Ở góc cuối cùng của sảnh chờ, tôi thấy một bóng người.

Đó là một người phụ nữ đã ngoài lục tuần, mái tóc hoa râm được búi gọn gàng sau gáy. Bà ngồi đó, bất động, mắt hướng về phía đường ray trống rỗng. Bên cạnh bà là một vật phẩm cũ kỹ đến mức khó tin: một chiếc ô vải màu xanh dương, loại ô cán dài của những thập niên trước, dù đã bạc màu nhưng được xếp lại cực kỳ cẩn thận.

Tim tôi đập liên hồi. Chẳng lẽ lại có chuyện trùng hợp đến mức này?

"Chào bác..." – Tôi lên tiếng, cố giữ cho giọng mình không run rẩy.

Bà lão chậm rãi quay đầu lại. Ánh mắt bà không có vẻ gì là ngạc nhiên khi thấy một người lạ xuất hiện ở nơi hoang vu này. Ánh mắt ấy trong veo, nhưng chứa đựng một nỗi buồn mênh mông như biển cả.

"Cậu cũng đến đợi tàu sao?" – Bà hỏi, giọng nhẹ tênh.

"Cháu... cháu đến vì chiếc ô này." – Tôi chỉ vào chiếc ô xanh.

Đôi mắt bà chợt lóe lên một tia sáng mờ nhạt, rồi bà lại nhìn về phía đường ray. "Nó không còn che được mưa nữa, nhưng nó che được kỷ niệm. Cậu biết không, người đưa nó cho tôi đã hứa sẽ quay lại vào một ngày nắng đẹp. Nhưng mười mấy năm rồi, ở đây chỉ thấy mưa và sương mù."

Tôi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, giữ một khoảng cách đủ để không làm bà cảm thấy bị làm phiền. Tôi bắt đầu kể cho bà nghe về chiếc radio, về tần số 99.9 MHz và về lá thư mà tôi đã nghe được đêm qua. Khi tôi nhắc đến câu: "Chờ đợi là cách duy nhất để giữ anh còn hiện hữu", đôi bàn tay gầy guộc của bà bỗng run lên, ôm chặt lấy cán ô.

"Lá thư đó... tôi đã viết nó rồi đốt đi ở chính sân ga này vào ngày giỗ của ông ấy năm ngoái." – Bà thầm thì, nước mắt bắt đầu lăn dài trên những nếp nhăn sâu hoắm. "Tôi cứ ngỡ nó đã hóa thành tro bụi, chẳng ai nghe thấy, chẳng ai hay..."

Tôi lặng người. Vậy là chương trình radio ấy không chỉ đọc những lá thư chưa gửi, mà còn đọc cả những tâm nguyện đã bị đốt cháy, những lời nói đã tan vào hư không.

Suốt buổi chiều hôm đó, bà kể cho tôi nghe về "anh", về người sĩ quan trẻ đã đi vào một chiều mưa mịt mù và để lại chiếc ô cho bà làm tin. Bà kể về những ngày ga Bình An còn tấp nập tiếng còi tàu, và về việc bà đã từ chối vào viện dưỡng lão chỉ để được ra đây ngồi mỗi ngày.

Khi ánh hoàng hôn đỏ rực buông xuống sân ga hoang lạnh, tôi nhận ra một điều: việc tôi tìm đến đây không phải để lấy tin bài, cũng không phải để thỏa mãn trí tò mò. Tôi đến đây để làm chứng. Để bà biết rằng, nỗi đau của bà không hề vô danh, và lời nhắn gửi của bà đã có người lắng nghe.

Trước khi ra về, bà cầm lấy tay tôi, đôi bàn tay lạnh ngắt nhưng cái nắm tay lại vô cùng chắc chắn. "Cảm ơn cậu, chàng trai. Nhờ cậu mà tôi biết ông ấy đã nhận được thư."

Tôi quay trở về thành phố khi đèn đường bắt đầu sáng. Trong đầu tôi, giọng nói của người dẫn chương trình radio bí ẩn kia lại vang lên. Anh ta là ai? Tại sao anh ta có thể kết nối những tần số đau thương này lại với nhau?

Vừa bước vào phòng, tôi lập tức lao đến chiếc radio. Nó vẫn nằm đó, im lìm dưới ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo. Tôi nhìn vào mặt kính tần số trầy xước, chợt nhận thấy một chi tiết mà trước đây tôi đã bỏ qua. Ở góc dưới cùng của mặt kính, có một dòng chữ nhỏ li ti được khắc bằng vật sắc nhọn: "Gửi những người bị bỏ lại".

Đêm đó, tôi không đợi đến 12 giờ. Tôi ngồi vào bàn, mở máy tính và bắt đầu viết bài báo đầu tiên của mình sau nhiều tháng mất cảm hứng. Nhưng tôi không viết cho tòa soạn. Tôi viết cho riêng mình, cho bà cụ ở ga Bình An, và cho "Tần số những lời chưa ngỏ".

Tôi nhận ra, giọng nói trên radio không hề xa lạ. Nó dường như chính là tiếng vọng từ phần sâu thẳm nhất trong lòng mỗi con người, là cái tần số mà người ta chỉ bắt được khi họ thực sự dừng lại và học cách thấu cảm.

12 giờ đêm. Chiếc radio lại tạch một tiếng.

"Chào bạn. Đêm nay, chúng ta sẽ không nghe thư của người khác. Đêm nay, tôi muốn nghe câu chuyện của chính bạn..."

Tôi lặng đi. Chiếc radio đang chờ đợi tôi.