MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNơi Hồi Sinh Những Đổ VỡChương 6

Nơi Hồi Sinh Những Đổ Vỡ

Chương 6

1,082 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, tôi thức dậy với một cảm giác thôi thúc mãnh liệt. Những lời nói từ chiếc radio đêm qua không chỉ là lời an ủi, chúng giống như một bản chỉ dẫn. Tôi mở cuốn sổ tay, lật lại trang giấy mình đã ghi chép vội vàng trong bóng tối. Giữa những dòng chữ nguệch ngoạc về "Kẻ lạc đường", có một chi tiết mà giọng nói ấy đã nhắc đến rất khẽ: "Dưới chân cầu thang gỗ của một chung cư có mùi hoa dạ lý hương..."

Chỉ có bấy nhiêu thôi. Một địa chỉ không số nhà, không tên phố, chỉ là một ký ức về mùi hương và một cấu trúc kiến trúc đã dần biến mất trong lòng thành phố hiện đại.

Tôi bắt đầu hành trình của mình bằng việc rà soát lại ký ức về những khu chung cư cũ. Ở thành phố này, chung cư thời thuộc địa với cầu thang gỗ chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Tôi đi qua khu Thanh Đa, tạt qua những con hẻm nhỏ ở quận 5, rồi vòng về phía quận 1.

Mùi hoa dạ lý hương là một manh mối khó nhằn. Giữa trưa nắng gắt, mùi khói bụi và thức ăn đường phố át đi tất cả. Tôi tự cười nhạo mình, trông tôi lúc này chẳng khác nào một gã thám tử nghiệp dư đang đuổi theo một bóng ma. Thế nhưng, mỗi khi định bỏ cuộc, tôi lại nhớ đến giọng nói trầm ấm ấy: "Hãy lo lắng về việc bạn đã lấp đầy khoảng trống của ai đó chưa."

Đến gần chiều tối, khi đôi chân đã bắt đầu biểu tình bằng những cơn đau âm ỉ, tôi rẽ vào một con hẻm nhỏ nằm khuất sau chợ cũ. Không gian đột ngột thay đổi. Tiếng ồn của phố thị lùi xa, thay vào đó là sự tĩnh lặng của những bức tường phủ đầy rêu xanh. Và rồi, một mùi hương thanh khiết, nồng nàn bất chợt xộc vào cánh mũi.

Mùi hoa dạ lý hương.

Tôi ngước mắt nhìn lên. Trước mặt tôi là một khối nhà ba tầng với lớp vôi vữa vàng úa đã bong tróc từng mảng lớn. Qua cánh cổng sắt hoen rỉ, tôi thấy một cầu thang gỗ hình xoắn ốc chạy dọc lên các tầng cao. Những bậc gỗ mòn vẹt, đen bóng dấu thời gian, phát ra tiếng kêu ken két mỗi khi gió lùa qua.

Dưới chân cầu thang, đúng như lời radio nói, là một bụi dạ lý hương lớn đang bắt đầu tỏa hương trong bóng chiều nhập nhẹm. Và ở đó, ngồi trên bậc thềm đá thấp, là một người phụ nữ trẻ. Cô ấy mặc bộ đồ công sở đã nhăn nhúm, đôi giày cao gót bị tháo ra đặt bên cạnh, đôi mắt mệt mỏi nhìn chăm chằm vào khoảng sân nhỏ đầy lá rụng.

Tôi tiến lại gần, cố gắng không làm cô ấy giật mình. "Chào bạn. Cho mình hỏi... ở đây có ai ký tên là 'Kẻ lạc đường' không?"

Cô gái khẽ giật mình, ngước nhìn tôi với vẻ cảnh giác pha lẫn kinh ngạc. "Sao... sao anh biết cái tên đó? Đó là cái tên tôi đặt cho tài khoản blog bí mật của mình mà?"

Tôi thở phào một cái, cảm giác như mình vừa giải được một bài toán hóc búa nhất cuộc đời. Tôi ngồi xuống bậc thềm đối diện, giữ một khoảng cách lịch sự. "Tôi không đọc blog của bạn. Tôi nghe thấy bạn qua một tần số radio cũ."

Cô gái nhìn tôi như thể tôi là một kẻ tâm thần vừa trốn viện. Nhưng khi tôi bắt đầu lặp lại những câu chữ trong lá thư đêm qua, về sự kiệt quệ sau lớp mặt nạ tươi cười, về cảm giác vô hình giữa nhân gian, đôi vai cô ấy bắt đầu run lên. Cô ấy không khóc to, chỉ là những giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài, rửa trôi đi lớp phấn son tốn kém trên mặt.

"Tôi tên là Vy," cô ấy nói sau một hồi im lặng. "Hằng ngày tôi tư vấn cho người khác cách để hạnh phúc, cách để thành công trong sự nghiệp. Nhưng khi về đến đây, tôi thậm chí không biết mình đang sống vì cái gì. Tôi viết những dòng đó trong lúc định... định kết thúc mọi thứ."

Tôi nhìn xuống đôi bàn tay mình, những ngón tay vẫn còn dính chút vết mực từ hiệu đồ cũ. "Bạn biết không Vy, hôm qua tôi cũng cảm thấy mình như một kẻ lạc đường. Nhưng có một người bán hủ tiếu gõ đã nói với tôi rằng, sự tồn tại của chúng ta đôi khi nằm trong sự hiện diện của một người khác. Nếu bạn biến mất, bụi dạ lý hương này sẽ không còn ai ngắm, và cầu thang gỗ này sẽ mất đi một bước chân quen thuộc."

Chúng tôi ngồi đó rất lâu, không nói thêm gì nhiều. Chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau giữa mùi hương nồng nàn và tiếng gió thì thầm qua kẽ lá. Tôi nhận ra rằng, chữa lành không phải là đưa ra những lời khuyên thông thái, mà là cho người khác thấy rằng họ không cô đơn trong nỗi đau của chính mình.

Trước khi rời đi, Vy tặng tôi một nhành dạ lý hương nhỏ. "Cảm ơn anh vì đã tìm thấy tôi. Thực ra, tôi không cần một chuyên gia tâm lý, tôi chỉ cần một người lắng nghe được tần số của mình."

Tôi quay về nhà, lòng nhẹ nhõm đến lạ lùng. Tôi không biết chiếc radio sẽ dẫn tôi đi đâu tiếp theo, nhưng tôi đã bắt đầu hiểu được luật chơi của nó. Nó không cho tôi địa chỉ chính xác trên bản đồ, nó cho tôi địa chỉ của những tâm hồn đang kêu cứu.

12 giờ đêm. Tiếng tạch quen thuộc vang lên.

"Chào bạn, Khang. Bạn đã làm rất tốt. Một nhành dạ lý hương có thể không thay đổi được thế giới, nhưng nó đã làm thơm lại một trái tim. Đêm nay, lá thư tiếp theo sẽ đưa chúng ta đến với một địa chỉ khác: Một quán cà phê không tên, nơi những giấc mơ bị bỏ quên đang được cất giữ..."

Tôi mỉm cười, mở sổ tay ra. Hành trình nhặt nhạnh những mảnh vụn của tôi, có lẽ chỉ mới thực sự bắt đầu.