MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNơi Hồi Sinh Những Đổ VỡChương 5

Nơi Hồi Sinh Những Đổ Vỡ

Chương 5

1,193 từ · ~6 phút đọc

Sau đêm đối diện với bản ngã mười bảy tuổi của chính mình, tôi thức dậy khi mặt trời đã đứng bóng. Ánh nắng gắt gỏng của buổi trưa len qua khe rèm, đậu trên mặt kính chiếc radio như một sự chứng thực rằng mọi chuyện đêm qua không phải là một giấc mơ ảo giác.

Tôi đến tòa soạn vào đầu giờ chiều. Linh nhìn tôi, đôi lông mày cô ấy nhướn lên đầy ngạc nhiên.

"Khang, hôm nay trông ông lạ lắm," cô ấy vừa gõ phím vừa nói, mắt không rời màn hình. "Không còn cái vẻ 'sắp chết đến nơi' như mọi khi. Ông mới trúng số hay vừa yêu ai à?"

Tôi mỉm cười, một nụ cười thực sự, không phải kiểu nhếch môi xã giao. "Không, chỉ là tôi vừa tìm thấy một thứ rất cũ, nhưng lại rất mới."

Linh quay hẳn người lại, chống cằm nhìn tôi. "Này, đừng có nói triết lý như mấy ông cụ nữa. Sếp đang duyệt loạt bài 'Góc khuất showbiz' của ông đấy. Ông ấy khen góc nhìn của ông dạo này 'nhân văn' hơn, nhưng lại lo nó không đủ... cay độc để kéo view."

Tôi ngồi xuống ghế, nhìn vào màn hình máy tính đầy những dòng tiêu đề giật gân mà chính tay mình đã viết ra vài ngày trước: “Nghệ sĩ A và vụ bê bối tình ái”, “Sự thật đằng sau hào quang của thiếu gia B”. Đột nhiên, tôi cảm thấy những dòng chữ đó thật xa lạ và vô nghĩa. Chúng giống như những lớp bụi công nghiệp phủ lên tâm hồn, làm người ta quên mất rằng đằng sau những cái tên đó là những con người thực với những vết thương không ai thấu.

Cả buổi chiều hôm đó, tôi làm việc trong một trạng thái kỳ lạ. Tôi không còn cảm thấy áp lực từ những con số lượt xem hay sự thúc ép của sếp. Tâm trí tôi cứ vô thức trôi về chiếc radio, về giọng nói trầm ấm và những tần số bí ẩn. Tôi bắt đầu tự hỏi: Có bao nhiêu người ngoài kia cũng đang lắng nghe tần số 99.9 MHz này? Hay chỉ có mình tôi, kẻ nhặt nhạnh những mảnh vụn, được đặc ân bước vào thế giới đó?

Càng nghĩ, tôi càng trở nên "ám ảnh". Tôi nhận ra mình bắt đầu chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt của những người xung quanh – những người mà trước đây tôi chỉ coi là những nhân vật phụ trong vở kịch đời mình.

Tôi thấy chị lao công dừng lại vài giây để vuốt ve một nhành hoa dại mọc kẹt giữa khe đá ở bãi xe. Tôi thấy anh bảo vệ lén lau vội giọt mồ hôi rồi nhìn vào tấm ảnh gia đình dán trong cabin chật hẹp. Tôi thấy cả sự mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt của Linh khi cô ấy tắt máy tính để chuẩn bị về với thực tại cơm áo gạo tiền. Họ không quen tôi, tôi không thực sự biết họ, nhưng nhờ chiếc radio, tôi bắt đầu nghe thấy những "lá thư không lời" phát ra từ chính cuộc đời họ.

Đêm đó, tôi không thể ngồi yên. Cơn buồn ngủ đã biến mất, thay vào đó là một sự tỉnh táo đến mức cực đoan. Tôi đi bộ lang thang khắp các con phố, tai đeo tai nghe nhưng không bật nhạc. Tôi muốn nghe tiếng thành phố thở.

Tôi dừng lại ở một quán hủ tiếu gõ bên đường. Người bán là một người đàn ông trung niên, đôi tay thoăn thoắt trụng bánh trong làn khói nghi ngút.

"Chú bán ở đây lâu chưa ạ?" – Tôi hỏi khi đón bát hủ tiếu nóng hổi.

"Hơn hai chục năm rồi cháu. Từ hồi thành phố này còn chưa có mấy cái nhà cao tầng kia kìa." – Chú chỉ tay về hướng những cao ốc lấp lánh đèn màu.

"Chú có bao giờ cảm thấy... cô đơn không? Ý cháu là, giữa phố xá đông đúc thế này."

Chú nhìn tôi, nở một nụ cười hiền hậu nhưng đượm buồn. "Cái nghề này là làm bạn với bóng đêm mà cháu. Nhiều lúc cũng buồn chứ, nhất là những đêm mưa vắng khách. Nhưng mà, thi thoảng có người ngồi lại hỏi chuyện như cháu thế này, chú thấy mình vẫn còn tồn tại."

Câu nói của chú như một luồng điện chạy qua người tôi. "Vẫn còn tồn tại". Đó chính là lý do những lá thư được viết ra, đó là lý do chiếc radio hoạt động. Chúng ta cần được nghe, và cần được biết rằng mình không hề vô hình giữa nhân gian này.

Tôi vội vàng trở về nhà khi đồng hồ điểm 11 giờ 45. Tôi ngồi trước chiếc radio, hồi hộp như đứa trẻ đợi quà.

Đúng 12 giờ, tiếng tạch vang lên. Nhưng lần này, không có tiếng rè của tĩnh điện. Giọng nói ấy xuất hiện ngay lập tức, nhưng có vẻ mệt mỏi hơn một chút.

"Chào bạn, người đang thức cùng những mảnh vụn của thành phố..."

Tôi nín thở.

"Hôm nay, tôi nhận được một lá thư từ một người không quen. Một người không dùng tên thật, chỉ ký tên là 'Kẻ lạc đường'. Người ấy viết rằng: 'Tôi đang làm một công việc mà tôi ghét, sống một cuộc đời mà tôi không chọn, và hằng ngày phải đeo một chiếc mặt nạ tươi cười để che giấu sự kiệt quệ bên trong. Tôi tự hỏi, nếu một ngày tôi biến mất, liệu có ai nhận ra khoảng trống mà tôi để lại không?'"

Lòng tôi thắt lại. Đó chẳng phải là tâm tư của Linh, của tôi, hay của hàng ngàn con người đang miệt mài gõ phím trong những tòa nhà bọc kính kia sao?

"Và đêm nay," giọng nói tiếp tục, "tôi muốn kể cho 'Kẻ lạc đường' nghe về một người đàn ông bán hủ tiếu gõ, người đã thấy mình tồn tại nhờ một câu hỏi tình cờ của một người lạ..."

Tôi bàng hoàng. Chiếc radio đang kể lại câu chuyện của tôi. Nó không chỉ nghe thấy những lá thư cũ, nó đang nghe thấy cả những gì tôi vừa trải qua, những gì tôi vừa cảm nhận. Một nỗi sợ hãi mơ hồ xâm chiếm lấy tôi, nhưng ngay sau đó là một cảm giác ấm áp lạ lùng bao phủ.

Chiếc radio không chỉ là thiết bị. Nó là một thực thể đang sống cùng tôi, thở cùng tôi và giúp tôi kết nối với những linh hồn cô độc khác bằng một sợi dây tần số vô hình.

"Đừng lo lắng về khoảng trống bạn để lại," phát thanh viên kết luận. "Hãy lo lắng về việc bạn đã lấp đầy khoảng trống của ai đó bằng sự chân thành của mình chưa. Ngủ ngon nhé, người anh em."

Đêm ấy, tôi nằm nghe tiếng gió rít qua khe cửa, cảm thấy mình vừa quen thêm một người bạn mới – một người không tên, không mặt, nhưng hiểu rõ tôi hơn bất cứ ai trên đời này.