MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủNƠI TA HỌC CÁCH Ở LẠIChương 1: THÀNH PHỐ CŨ, NGƯỜI CŨ

NƠI TA HỌC CÁCH Ở LẠI

Chương 1: THÀNH PHỐ CŨ, NGƯỜI CŨ

870 từ · ~5 phút đọc

Thành phố đón Linh bằng một buổi chiều nhiều gió.

Cô đứng ở bến xe, vali nhỏ bên chân, tay nắm chặt quai túi như thể chỉ cần buông ra là sẽ quay đầu bỏ chạy. Ba năm rồi, mọi thứ trước mắt vẫn quen đến kỳ lạ — con đường lát đá xám, hàng cây bằng lăng trơ cành, quán bánh mì ở góc phố vẫn còn treo tấm biển cũ phai màu.

Chỉ có Linh là đã khác.

Ba năm trước, cô rời đi vào một buổi sáng không nắng. Khi ấy, Linh nghĩ mình chỉ cần bước ra khỏi thành phố này là có thể bước ra khỏi tất cả: ký ức, tình yêu, và một người tên Nam.

Nhưng hóa ra, có những thứ không thể bỏ lại phía sau chỉ bằng một tấm vé xe.

Linh kéo vali đi chậm rãi. Thành phố cuối năm se lạnh, gió luồn qua cổ áo khiến cô khẽ rùng mình. Cô đã quen với những mùa đông khác — nơi tuyết phủ trắng và người ta vội vàng bước qua nhau. Nhưng mùa đông ở đây vẫn như xưa: dịu dàng, trầm lặng, đủ lạnh để khiến lòng người chùng xuống.

Mỗi bước chân đi qua một góc phố quen, tim Linh lại đập mạnh hơn một nhịp. Quán sách cũ nơi cô từng ngồi đợi Nam tan làm. Cây đèn đường họ từng đứng trú mưa. Con hẻm nhỏ nơi lần đầu anh nắm tay cô — vụng về, lúng túng, nhưng chân thành đến mức Linh đã tin đó là mãi mãi.

Cô hít sâu, tự nhắc mình: Mình chỉ quay lại để bắt đầu lại cuộc sống. Không phải để tìm anh.

Nhưng khi đến trước căn nhà trọ cũ, Linh vẫn đứng lặng rất lâu.

Cánh cửa gỗ đã được sơn lại. Bậc thềm trước nhà không còn vết nứt nhỏ năm xưa. Mọi thứ đều đang tiếp tục, chỉ có cô là vẫn dừng lại ở quá khứ.

Bà chủ nhà trọ nhận ra Linh gần như ngay lập tức.

“Linh đó hả con?”

Bà nheo mắt nhìn rồi mỉm cười. “Lâu quá mới thấy con quay lại.”

Linh cười nhẹ. “Dạ… con mới về.”

“Ở lại lâu không?”

Câu hỏi đơn giản, nhưng Linh khựng lại vài giây. Cô chưa từng nghĩ nghiêm túc về chuyện đó. Quyết định quay về được đưa ra sau một đêm mất ngủ, khi Linh nhận ra mình không còn chạy trốn được nữa.

“Con chưa biết.”

Cô trả lời thật lòng.

Phòng trọ cũ đã có người khác thuê, nhưng bà chủ vẫn giúp Linh tìm một căn phòng nhỏ ở cuối dãy. Phòng đơn giản, gọn gàng, cửa sổ nhìn ra con hẻm hẹp. Linh đặt vali xuống, ngồi bệt trên sàn một lúc lâu, lắng nghe tiếng thành phố vọng vào — tiếng xe máy xa xa, tiếng người nói chuyện, và cả những khoảng im lặng quen thuộc.

Buổi tối, Linh ra ngoài đi dạo. Cô không có điểm đến cụ thể, chỉ để đôi chân tự dẫn mình đi.

Và rồi, không ngoài dự đoán, Linh đứng trước quán cà phê ở góc đường.

Ánh đèn vàng hắt ra từ khung cửa kính, ấm áp đến mức khiến cô khựng lại. Biển hiệu gỗ treo trước cửa vẫn là nét chữ quen thuộc. Quán không lớn, nhưng luôn đông khách — và từng là nơi Linh ghé mỗi ngày chỉ để nhìn thấy Nam đứng sau quầy.

Anh có còn ở đó không?

Câu hỏi vừa lóe lên đã khiến tim cô thắt lại.

Linh đứng bên kia đường rất lâu. Cô biết, chỉ cần bước qua, mọi thứ sẽ không còn như trước nữa. Nhưng nếu không bước qua, có lẽ cô sẽ mãi mang theo câu hỏi ấy suốt phần đời còn lại.

Cuối cùng, Linh bước đi.

Chuông cửa kêu leng keng khi cô đẩy cửa vào. Mùi cà phê quen thuộc ùa tới, khiến sống mũi cô cay cay. Quán không quá đông. Vài người ngồi đọc sách, một đôi nói chuyện khẽ khàng ở góc trong.

Và rồi Linh thấy anh.

Nam đứng sau quầy, cúi đầu pha cà phê. Ánh đèn chiếu lên gương mặt anh, khiến đường nét quen thuộc hiện ra rõ ràng đến đau lòng. Anh gầy hơn trước một chút, trầm lặng hơn, nhưng vẫn là Nam của những ngày cũ.

Khoảnh khắc ấy, Linh biết: thành phố này chưa từng buông tha cô.

Nam ngẩng đầu lên.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Không ai nói gì. Không có cảnh chạy đến, không có nước mắt, cũng không có trách móc. Chỉ là một khoảnh khắc rất ngắn, nhưng đủ để ba năm xa cách sụp đổ.

Nam là người quay đi trước. Anh tiếp tục công việc như thể chưa có gì xảy ra.

Linh đứng yên vài giây, rồi chọn một bàn gần cửa sổ. Tay cô run nhẹ khi đặt túi xuống. Cô không biết mình nên ở lại hay nên rời đi ngay lúc này.

Nhưng rồi Nam mang ra một ly cà phê, đặt trước mặt cô.

“Cà phê sữa. Ít đá.”

Giọng anh bình thản.

Linh ngẩng lên. “Anh… còn nhớ.”

Nam gật nhẹ. “Có những thứ khó quên.”

Ngoài trời, gió thổi mạnh hơn. Linh nhìn ly cà phê trước mặt, khói bốc lên nhè nhẹ.

Cô biết, mình đã thực sự trở về.