Ly cà phê trước mặt Linh đã vơi đi một nửa, nhưng cô vẫn chưa chạm vào ngụm cuối cùng. Hơi nóng tỏa lên, mờ mịt như chính tâm trí cô lúc này. Quán cà phê chìm trong ánh đèn vàng dịu, tiếng nhạc jazz khe khẽ vang lên, đủ để che đi sự ngượng ngùng đang lơ lửng giữa hai người.
Nam đứng sau quầy, lặng lẽ làm việc. Từ vị trí của mình, Linh có thể nhìn thấy bóng lưng anh — vẫn cao và thẳng, chỉ là bờ vai có vẻ nặng nề hơn trước. Mỗi động tác của Nam đều chậm rãi, cẩn thận, như thể anh đã quen với việc sống một mình trong im lặng.
Cô tự hỏi, ba năm qua, anh đã sống thế nào.
Linh cúi đầu, xoay nhẹ chiếc thìa trong tách. Âm thanh va vào thành ly khẽ khàng, nhưng đủ để cô nhận ra tay mình đang run. Cô từng nghĩ, nếu có ngày gặp lại, mình sẽ bình thản hơn. Nhưng giờ đây, chỉ cần Nam đứng ở đó thôi, cô đã không thể giả vờ như mọi chuyện chưa từng xảy ra.
Nam bưng cà phê ra cho bàn bên cạnh. Khi quay lại quầy, anh nhìn Linh một thoáng.
“Em mới về à?”
Câu hỏi đơn giản, giọng anh đều đều, như đang hỏi một vị khách quen.
“Ừ.”
Linh đáp. “Mới chiều nay.”
Nam gật đầu. Không hỏi thêm.
Sự im lặng lại kéo dài. Linh biết, cả hai đều đang né tránh rất nhiều câu hỏi. Vì sao em rời đi? — Vì sao anh không tìm em? — Ba năm qua anh có ổn không? Những câu hỏi ấy cứ lơ lửng giữa họ, nhưng không ai đủ can đảm chạm vào.
Một vị khách đứng dậy tính tiền. Nam bước tới quầy thu ngân. Khi người khách rời đi, quán chỉ còn lại vài người. Không gian dường như trống trải hơn.
“Quán… vẫn đông như trước.”
Linh lên tiếng, chỉ để phá vỡ im lặng.
“Ừ. Cũng nhờ mấy khách quen.”
Nam đáp. “Có người thích ngồi đây vì yên tĩnh.”
Linh mỉm cười. Cô từng là một trong số đó.
“Anh… vẫn làm ở đây?”
Câu hỏi bật ra trước khi cô kịp suy nghĩ.
Nam ngẩng lên nhìn cô. Ánh mắt anh không còn lạnh lùng, nhưng cũng không hẳn là dịu dàng. Nó giống như mặt nước phẳng lặng, che giấu rất nhiều điều bên dưới.
“Anh mua lại quán rồi.”
Anh nói. “Sau khi em đi.”
Linh sững lại. “Mua lại?”
“Ừ.”
Nam đặt chiếc khăn lau xuống. “Chủ cũ sang nước ngoài. Anh ở lại.”
Anh ở lại.
Ba chữ ấy rơi vào lòng Linh, nặng nề hơn bất cứ lời trách móc nào.
Cô cúi đầu. “Em không biết.”
“Anh không nói.”
Nam trả lời ngắn gọn.
Ngoài cửa kính, phố lên đèn. Ánh đèn đường phản chiếu trên mặt kính, tạo thành những vệt sáng dài. Linh nhìn ra ngoài, cảm giác như cả thành phố đang chậm lại, nhường chỗ cho những cảm xúc chưa kịp gọi tên.
“Em… ở đây bao lâu?”
Nam hỏi, lần này giọng anh chậm hơn.
Linh do dự. “Em chưa quyết định.”
Nam gật đầu, như thể đã đoán trước câu trả lời ấy.
“Em ổn chứ?”
Anh hỏi tiếp, rồi như chợt nhận ra mình đã đi quá xa, liền nói thêm: “Ý anh là… công việc.”
Linh mỉm cười nhạt. “Ổn. Em học được nhiều thứ. Nhưng cũng mệt.”
Nam im lặng vài giây. Rồi anh nói: “Nếu cần gì… cứ nói.”
Lời nói đơn giản, nhưng đủ khiến tim Linh khẽ rung lên. Ba năm trước, Nam cũng từng nói như vậy — với một sự chắc chắn mà cô đã không đủ can đảm tin vào.
Quán bắt đầu vắng hẳn. Nam đi khóa cửa, treo biển Đóng cửa sớm. Khi quay lại, anh đứng cạnh bàn Linh.
“Trễ rồi.”
Anh nói. “Em về đi.”
Linh đứng dậy. “Ừ… cảm ơn anh.”
Cô bước ra cửa, nhưng rồi dừng lại, quay đầu nhìn anh.
“Nam.”
Cô gọi khẽ.
Anh nhìn cô, chờ đợi.
“Em xin lỗi… vì đã đi mà không nói gì.”
Linh nói nhanh, như sợ nếu chậm lại sẽ không đủ can đảm.
Nam không đáp ngay. Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt ấy không còn giận dữ, chỉ có một nỗi mệt mỏi rất sâu.
“Chuyện đã qua rồi.”
Anh nói. “Em về cẩn thận.”
Linh gật đầu. Cô bước ra ngoài, gió lạnh ùa tới. Nhưng lần này, trong lòng cô không còn trống rỗng như trước.
Phía sau lưng, ánh đèn vàng của quán cà phê vẫn sáng.
Và lần đầu tiên sau ba năm, Linh biết mình có một nơi để quay về.