Linh về đến phòng trọ khi đồng hồ đã chỉ gần mười một giờ đêm.
Cô không bật đèn ngay. Chỉ đứng tựa lưng vào cửa, hít một hơi thật sâu, như thể vẫn còn mùi cà phê vương trên áo. Cuộc gặp gỡ ban nãy diễn ra quá nhanh, quá nhẹ — nhẹ đến mức Linh không chắc đó có phải là thật hay chỉ là một giấc mơ muộn màng.
Nhưng cảm giác nhói lên nơi ngực thì rất thật.
Cô bật đèn, căn phòng nhỏ sáng lên, đơn giản và xa lạ. Linh ngồi xuống giường, lấy điện thoại ra. Màn hình tối đen. Không có tin nhắn. Không có cuộc gọi nhỡ.
Cô khẽ cười. Mình mong chờ điều gì chứ?
Linh vào phòng tắm, nước ấm chảy qua vai, cuốn theo cái lạnh của buổi tối. Nhưng dù nhắm mắt lại, hình ảnh Nam vẫn hiện lên rõ ràng — ánh mắt trầm lặng, giọng nói bình thản, và câu nói tưởng như vô tình: Có những thứ khó quên.
Khó quên… là ký ức, hay là người?
Sáng hôm sau, Linh tỉnh dậy sớm hơn thường lệ. Ánh nắng yếu ớt len qua khung cửa sổ, chiếu lên nền nhà. Thành phố buổi sáng yên tĩnh hơn, như chưa kịp thức giấc hoàn toàn.
Cô thay đồ, chần chừ vài giây rồi khoác áo bước ra ngoài.
Linh không nói với bản thân rằng mình sẽ đi đâu. Nhưng đôi chân lại đưa cô đến con phố quen thuộc.
Quán cà phê đã mở cửa. Chuông gió khẽ leng keng khi Linh bước vào. Mùi cà phê mới pha lan tỏa, ấm áp và dễ chịu.
Nam đang đứng sau quầy. Khi thấy Linh, anh khựng lại rất nhẹ — một khoảnh khắc ngắn đến mức nếu không chú ý, sẽ chẳng ai nhận ra.
“Chào buổi sáng.”
Linh lên tiếng trước.
“Ừ. Sớm vậy?”
Nam đáp, giọng anh vẫn trầm, nhưng không còn xa cách như tối qua.
“Em… tiện đường.”
Cô nói, dù biết mình không giỏi nói dối.
Nam không hỏi thêm. Anh pha cà phê, đặt trước mặt cô một tách sứ trắng. Hơi nóng bốc lên, mang theo mùi thơm quen thuộc.
“Cà phê đen?”
Anh hỏi.
“Ừ.”
Linh gật đầu. “Dạo này em uống đắng quen rồi.”
Nam nhìn cô một thoáng. “Trước đây em không thích.”
“Con người ta cũng thay đổi mà.”
Linh nói khẽ.
Nam gật đầu, quay đi lau quầy. Ly cà phê trước mặt Linh vẫn còn nguyên. Cô không vội uống. Chỉ ngồi đó, nhìn dòng người bên ngoài bắt đầu đông dần.
Một lúc sau, Nam đặt thêm trước mặt cô một chiếc bánh nhỏ.
“Anh mời.”
Anh nói. “Hôm nay mới nướng.”
Linh ngẩng lên, hơi bất ngờ. “Cảm ơn anh.”
Cô bẻ một miếng bánh, vị ngọt lan ra nơi đầu lưỡi. Rất nhẹ. Rất vừa.
“Quán anh… đổi nhiều không?”
Linh hỏi.
“Không nhiều.”
Nam đáp. “Anh giữ lại mấy thứ cũ.”
Giữ lại.
Linh nghe hai chữ ấy mà lòng khẽ chùng xuống.
“Anh vẫn thích những thứ quen thuộc nhỉ?”
Cô nói.
Nam im lặng một chút. Rồi anh đáp: “Quen không có nghĩa là không đau.”
Linh nắm chặt tay dưới bàn. Cô biết, câu nói ấy không chỉ dành cho quán cà phê.
Quán bắt đầu đông khách hơn. Nam bận rộn, Linh không hỏi thêm. Cô uống một ngụm cà phê. Đắng, nhưng không gắt. Hậu vị dịu lại rất chậm.
Ly cà phê nguội dần, nhưng Linh vẫn chưa đứng dậy.
Cô nhận ra, có những khoảng lặng không cần phải lấp đầy. Chỉ cần hai người cùng ngồi đó, trong cùng một không gian, cũng đã là một bước tiến rất nhỏ.
Khi Linh đứng dậy chuẩn bị rời đi, Nam lên tiếng:
“Trưa nay… nếu rảnh, em có thể ghé lại.”
Anh nói, mắt vẫn nhìn xuống quầy.
Linh sững lại. Tim cô đập nhanh hơn.
“Ừ.”
Cô mỉm cười. “Nếu rảnh, em sẽ ghé.”
Cô bước ra ngoài. Nắng đã lên cao hơn một chút. Thành phố dần ồn ào, nhộn nhịp.
Phía sau lưng, ly cà phê Linh uống dở vẫn còn trên bàn — chưa nguội hẳn.
Giống như những cảm xúc giữa họ.
Chưa kịp nguội.