Mưa tạnh vào sáng hôm sau.
Thành phố thức dậy chậm rãi, mặt đường còn loang loáng nước, phản chiếu ánh nắng nhạt đầu ngày. Linh mở cửa sổ phòng trọ, hít một hơi thật sâu. Không khí sau mưa mang theo mùi ẩm quen thuộc, khiến lòng người dịu lại.
Cô nhìn lịch trên điện thoại.
Ban đầu, Linh chỉ định ở lại thành phố này một tuần — đủ để thăm lại vài người quen, đủ để khép lại những điều còn dang dở. Nhưng giờ đây, sau những buổi chiều trong quán cà phê, những tin nhắn lúc nửa đêm, và ánh mắt Nam đứng dưới mưa, con số bảy ngày bỗng trở nên quá ngắn.
Linh đóng cửa sổ, ngồi xuống giường, lấy ra chiếc phong bì đựng giấy tờ xin việc ở thành phố khác. Cô nhìn nó rất lâu, rồi đặt lại vào ngăn kéo.
Chưa phải lúc.
Buổi trưa, Linh ghé quán. Nắng chiếu qua khung cửa kính, quán cà phê sáng hơn mọi ngày. Nam đang pha cà phê, thấy Linh bước vào thì khẽ gật đầu.
“Hôm nay trời đẹp.”
Anh nói.
“Ừ.”
Linh mỉm cười. “Khác hẳn hôm qua.”
Cô giúp Nam sắp xếp bàn ghế ngoài hiên. Hai người làm việc cạnh nhau, không nói nhiều, nhưng không khí rất dễ chịu. Không còn sự dè chừng rõ rệt như những ngày đầu.
“Em có dự định gì chưa?”
Nam hỏi, khi cả hai ngồi nghỉ một lát.
Linh im lặng vài giây. Rồi cô nói thật: “Em đang nghĩ… ở lại thêm chút nữa.”
Nam quay sang nhìn cô. Ánh mắt anh không giấu được sự ngạc nhiên, nhưng anh không hỏi lý do.
“Bao lâu?”
Anh hỏi.
“Chưa biết.”
Linh cười nhẹ. “Có thể là vài tháng. Cũng có thể lâu hơn.”
Nam gật đầu, như đang cân nhắc điều gì đó. “Nếu em cần việc làm tạm thời…”
“Em có thể phụ anh ở quán.”
Linh nói nhanh. Rồi chậm lại: “Nếu anh thấy ổn.”
Nam nhìn cô. Lần này, ánh mắt anh không né tránh.
“Ổn.”
Anh nói. “Chỉ cần em không ép mình.”
Linh gật đầu. “Em không chạy trốn nữa.”
Câu nói khiến Nam lặng đi trong chốc lát.
Buổi chiều, quán đông khách. Linh quen dần với nhịp điệu nơi này — ghi order, mang cà phê, lau bàn. Có người hỏi cô có phải nhân viên mới không, cô chỉ cười, chưa kịp trả lời thì Nam đã nói:
“Cô ấy ở lại giúp tôi một thời gian.”
Ở lại.
Hai chữ ấy vang lên trong lòng Linh, ấm áp và chắc chắn.
Khi quán đóng cửa, trời đã nhá nhem tối. Nam khóa cửa, quay lại nhìn Linh.
“Cảm ơn em hôm nay.”
Anh nói.
“Em mới là người nên cảm ơn.”
Linh đáp. “Vì đã cho em một chỗ để ở lại.”
Nam không nói gì thêm. Anh lấy hai ly cà phê, đặt lên bàn gần cửa sổ.
“Uống một chút rồi về.”
Anh nói. “Coi như… chào mừng.”
Linh ngồi xuống, cầm ly cà phê ấm trong tay. Ngoài kia, thành phố lên đèn, không còn mưa, không còn gió mạnh.
Chỉ còn ánh sáng dịu dàng trải dài trên con phố quen.
“Nam.”
Linh gọi khẽ.
“Ừ?”
“Em không hứa điều gì lớn.”
Cô nói. “Nhưng lần này, em muốn ở lại — không phải vì trốn tránh, mà vì lựa chọn.”
Nam nhìn cô rất lâu. Rồi anh gật đầu.
“Vậy là đủ rồi.”
Ly cà phê bốc khói nhè nhẹ.
Và ở một góc nhỏ của thành phố, hai người từng lạc mất nhau đã chọn ở lại — thêm chút nữa, để xem điều gì đang chờ phía trước.